Phân trang 9/84
4 5 6 7 8 9 10 11 12 13
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 14:44 - 08/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Từ tác phẩm đầu tay “Người đang bà đi trong mưa” đến nay nhà văn Đỗ Kim Cuông đã có hơn mười tiểu thuyết và tập truyện ngắn, có thể kể tên như “Một nửa đại đội”, “Một mảnh hồn quê”, “Tự thú của người gác rừng”, “Miền hoang dã”, “Mảnh sân sau u ám”, “Chớp biển”… Quê gốc ở Thái Bình, nhưng Đỗ Kim Cuông cầm súng và cầm bút gắn bó với mưa nắng miền Trung, khiến nhiều người đinh ninh ông là người con của mảnh đất nhỏ hẹp chạy dài ven biển Đông nhiều ân tình lắm bão giông. Tiểu thuyết “Sau rừng là biển” đăng tải 15 kỳ trên lethieunhon.com đã thu hút được nhiều sự quan tâm của bạn đọc. Như một vĩ thanh cần thiết, lethieunhon.com đã có cuộc trò chuyện với nhà văn Đỗ Kim Cuông…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:18 - 07/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Tác giả Đinh Kỳ Thanh, một cây bút lão luyện từng gắn bó nhiều năm với báo Sài Gòn Giải Phóng, hé lộ vài suy tư: “Là một người viết văn và làm báo, tôi đã có nhiều dịp đi ra nước ngoài và nhờ đó có được niềm sung sướng là từng được in dấu chân mình trên khắp các ngả đường châu Á, châu Âu và cả châu Mỹ xa xôi. Những chuyến đi hành nghề đó cũng làm tôi vỡ ra được nhiều điều kỳ thú cũng như từng làm cho tôi sững sờ kinh ngạc. Đáng ghi nhận nhất là những thu hoạch quý báu về quyền làm chủ của công dân các nước và sự áp đặt của Chính Phủ nước họ. Tôi chỉ xin ghi lại một số chuyện hết sức phù hợp với tình cảnh đất nước chúng ta trong những tháng năm này…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:58 - 06/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
“Nhà tan cửa nát cùng ừ. Đánh tan giặc Mỹ cực chừ sướng sau” Họ đã tự nhủ như vậy và đã làm được như vậy. Đảng kêu gọi, chính phủ kêu gọi hy sinh của cải, hy sinh cả tính mạng cho những việc ích nước lợi dân. Họ đâu có từ chối. Chuyển đi căn nhà nhường đất làm bãi pháo. Không ai mè nheo, đòi hỏi gì. Chuyển cả làng, cả bản đi đề mở một con đường, bắc một cây cầu, hay tạo một lòng hồ thuỷ điện... nhiều làng đã ra đi, ngậm ngùi chia biệt vĩnh viễn với mảnh đất in dấu chân của ông bà cha mẹ và kỷ niệm thơ ấu của chính mình. Buồn nhớ, nhưng tất cả đã bảo nhau dọn đi suôn sẻ. Nhưng giờ đây, họ dọn đi, giao lại đất, đất được bán cho một công ty nào đó. Công ty ấy lập thành lô thành khoảnh, xây thành nhà thành phố, lại bán đi, lấy lãi. Lãi nhiều lắm…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:53 - 05/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
“Hồ đồ” có cách phát triển tuyến truyện theo dòng hồi tưởng. Nhân vật ngược dòng thời gian về quá khứ, làm sống lại những sự kiện và các mối quan hệ bằng phương pháp phản ánh hiện thực cổ điển.. Quá trình này được lặp đi lặp lại nhiều lần. Quá khứ và hiện tại tương tác nhau, bổ sung cho nhau để giải thích lịch sử dưới góc nhìn phản biện. Thủ pháp hồi ức đan xen có chức năng giải thích hiện tượng vốn bị lớp bụi thời gian che phủ, đem đến cho người đọc một nhận thức mới, một cách nghĩ mới về những vấn đề thời đại như chiến tranh, hòa bình, nhân sinh, đạo đức cùng những giá trị văn hóa mà trước đây, vì nhiều lý do người ta chưa dám nghĩ đến hoặc chưa thể nghĩ đến, chẳng hạn như gã cán bộ quân lực gạ tình những cô gái trẻ mới nhập ngũ đổi lấy việc không phải đi B hoặc được đi học nước ngoài, hay sự phản bội hèn hạ của tên sĩ quan Mỹ A.R.M. khi hắn lợi dụng lòng nhân đạo của “người lính phía bên kia”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:36 - 04/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Trong đời sống văn học Việt Nam, Ma Văn Kháng là một cái tên khó có thể thay thế. Nửa thế kỷ cầm bút, ông đã xuất bản 25 tập truyện, 15 tiểu thuyết và 1 cuốn hồi ký. Ông cũng giành hàng chục giải thưởng văn học trong đó có những giải thưởng cao quý như Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam, Giải thưởng Văn học Đông Nam Á, Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật… Nhắc đến ông, người ta nhớ đến rất nhiều tác phẩm nổi tiếng như "Trăng soi sân nhỏ", "Đồng bạc trắng hoa xòe", "Mùa lá rụng trong vườn", "Đám cưới không có giấy giá thú", "Gặp gỡ ở La Pan Tẩn", "Một mình một ngựa", "Bóng đêm"… Ông là nhà văn của cái đẹp, cái đẹp trong đời thường, trong mất mát và trong khả năng tự hàn gắn những thương tích của cuộc đời, của con người. Sống đã rồi hãy viết là phương châm sáng tác của ông. Và chúng ta có thể nhìn thấy điều đó rất rõ trong cuộc trò chuyện với ông, về những trang viết đầu tiên của mình.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:57 - 02/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Vũ Quần Phương suy tư: “Nước ta bây giờ hơn 80 triệu dân, người tài tan đều vào khối đông đảo ấy, phải có chính sách nào để cả khối đông đảo đó được đặt trong vòng chọn lựa. Trong chiến tranh Đảng đã tin cậy trao cho mọi người dân khẩu súng để chiến đấu, nay hoà bình vẫn cần sự tin cậy đó khi trao công tác. Bất cứ một cơ chế nào, ở lĩnh vực nào hạn chế sự tham gia bình đẳng của các tài năng đều gây thiệt hại, không chỉ là thiệt hại cho người tài mà chủ yếu là thiệt cho đất nước. Nhân dân mới chính là người phải trả phí tổn cho thiệt hại đó. Người tài không được trọng dụng thì người ta sẽ không phấn đấu để thành tài. Mà lại phấn đấu cho cái được trọng dụng, thí dụ bằng cấp, thần thế... Số người có thực học trong giới gọi là trí thức bây giờ không nhiều đâu. Người ta làm mọi thứ, trừ học hành, để tiến thân”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:38 - 01/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nguyễn Công Trứ là một cá tính rất độc đáo. Cụ làm, thì làm hết mình, mà chơi, cũng chơi hết mình. Những việc cụ làm, thì người đời xưa nay ai cũng biết cả rồi. Mà cụ cũng kể ra hết cả rồi. Riêng chơi thì cụ có kể ra khá nhiều cái ngông, cái ngất ngưởng. “Em út” linh tinh, ngay cả lúc về già, cụ cũng vẫn còn ham. Hồi trước thì “Giang sơn một gánh giữa đồng / Thuyền quyên ứ hự, anh hùng nhớ chăng?”. Về hưu, ngoài bảy chục “xuân xanh”, cụ vẫn còn có “Gót sen theo đủng đỉnh một đôi dì”, lại còn cưới thêm một “em” mới có 23 tuổi xuân mơn mởn. Rồi thì khi tửu, khi tùng, khi cắc liên miên, ca sênh sủng sẻng, lại thêm “Nhạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng”, chẳng giống ai!...Cụ Hy Văn cho rằng, mình như giống người thượng cổ, là giống người thượng cổ, tài chẳng kém người xưa, có thể sánh với Trái Tuân đời Hán bên Tàu, với Nhạc Phi, Hàn Kỳ, Phú Bật đời Tống, cũng ở bên Tàu, nên dẫu Bụt cũng nực cười, người đời khen chê xuôi ngược, cụ cũng chẳng bận lòng, kể như gió thổi ngoài tai. Xưa nay, kẻ có tài thường có “tật”, kể cả những cái “tật” làm ra tính cách, chẳng phải ai cũng có thể làm theo, dẫu muốn!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:10 - 30/09/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Có hai nền văn hoá ngồi, ở châu Âu là văn hoá ngồi cao (có bàn cao, ghế tựa cao), còn các miền khác là văn hoá ngồi thấp, ngồi bệt hay ngồi xổm (các nước đạo Hồi, Nhật Bản, Hàn Quốc…). Riêng Trung Quốc cũng thuộc loại thứ hai, nhưng từ thế kỷ 13 đã nhập từ châu Âu vào cái bàn và ghế tựa, nên từ đó, hai nền văn hoá ngồi song song tồn tại. Ngồi cao mới đầu chỉ dành cho vị trí cao (ngai vua, khách quý). Ở Việt Nam, văn hoá ngồi thấp có kỷ, chõng tre, chiếu. Sau mới nhập bàn và ghế (Trung Quốc), nhất là phổ biến thời Pháp đô hộ. Ở châu Âu, trước khi có bàn, chỉ có ghế đẩu và ghế dài, buộc phải kê thêm chiếc bàn hình chữ nhật hẹp. Vì vậy, cái bàn đầu tiên là bàn ăn. Từ bàn ăn sang bàn viết, bàn họp, bàn tròn… bàn thay đổi ý nghĩa. Hội nghị Paris đàm phán về Việt Nam phải mất mấy tháng cãi nhau về cái bàn…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:39 - 30/09/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nguyễn Nguyên Bảy là nhà báo, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu Dịch lý Phương Đông. Từng công tác tại Đài tiếng nói Việt Nam, sau giải phóng miền Nam, ông chuyển vào TPHCM làm việc tại Đài Phát thanh Giải phóng, rồi Đài Truyền hình TPHCM, nguyên Phó tổng biên tập và là người sáng lập tạp chí Kiến Trúc & Đời sống. Ông còn được mời đi giảng dạy, nói chuyện về kinh dịch, phong thủy, lý số ở nhiều nơi, trong và ngoài nước. Ông hiện là chủ nhân của trang web về kiến trúc - phong thủy, cả văn hóa, nghệ thuật (phongthuybnn.com.vn và nguyennguyenbay.com) được rất nhiều độc giả quan tâm, truy cập.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:22 - 29/09/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Y Phương quan niệm: “Thơ lục bát trên sáu dưới tám, nó có hình thang, vững vàng như con đê ngăn sóng. Lục bát là con đê thơ sừng sững với thời gian. Đấy là một phát minh kỳ diệu của tổ tiên chúng ta. Đã trải qua mấy ngàn năm, lục bát vẫn là hồn cốt thi ca của người Việt. Điều này tôi nói cũng bằng thừa. Bởi đã có rất nhiều thế hệ người Việt nam thực sự tự hào, cảm phục về thơ lục bát. Tổ quốc ta bao phen bị nhấn chìm dưới gót giày của quân xâm lược. Thế nhưng văn hóa Việt Nam không hề bị khuất phục, không bị đồng hóa. Nó vẫn trường tồn như núi sông, như cây cỏ, như miếng trầu, như tóc búi tó, như răng đen nhức. Nói như thế có vẻ đao to búa lớn, nhưng những gì ta đang sống, đã trải nghiệm, trả lời cho chúng ta rồi. Văn hóa Việt Nam mất sao được. “Truyện Kiều còn nước ta còn”. Tôi xin nhái, nước ta còn thơ lục bát còn. Thơ lục bát mất sao được…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 9/84
4 5 6 7 8 9 10 11 12 13
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất