Phân trang 7/84
2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 13:30 - 02/11/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Đồng Tháp Mười, rừng U Minh là một kho vô tận những chuyện kể, những điều hay ho thú vị. Chỉ cần đi ra khỏi nhà, vào sâu trong đồng, trong rừng là sẽ nghe thấy những chuyện hay có thể kể lại. Mấy năm trước chúng ta có cuộc hội thảo rất hay ở Long Xuyên về đề tài nông nghiệp-nông thôn-nông dân. Nước ta vẫn là nước nông nghiệp, ĐBSCL vẫn của người nông dân. Chúng ta có thể sáng tác vô số đề tài, nhưng không thể không nói đến người nông dân. Các tác phẩm kinh điển “Hương rừng Cà Mau”, “Nọc Nạn”, “Đồng quê”, “Đất rừng phương Nam”, hình tượng tiêu biểu vẫn là người nông dân. Các anh chị nhà văn miền Bắc miền Trung ghé qua đây thường chọn viết về người nông dân. Điều đó chứng tỏ hình tượng người nông dân Nam Bộ có hấp dẫn riêng, cuốn hút người viết.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:13 - 02/11/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Những sự kiện nào trên thế giới hiện đại thu hút sự quan tâm đặc biệt của giới truyền thông,của các chính khách và đông đảo người dân? Có thể lỗ mỗ trả lời ngay mà không quá sợ bị tuýt còi "việt vị": bức tường Berlin sụp đổ 1989 đánh dấu chấm hết cho kỷ nguyên xung đột ý thức hệ, Liên Xô hùng mạnh bất ngờ tan rã sau Thỏa ước Belovejskoe một ngày giữa đông năm 1991, vụ khủng bố kinh hoàng 11/9/2001 ở nước Mỹ, thảm họa động đất và sóng thần ở Nhật Bản 11/3 năm nay, hai sát thủ hàng loạt kiêm "người hùng" kỳ dị Osama bin Laden và Muammar Gaddafi "đang sống chuyển sang... từ trần" và sức lan tỏa khó cưỡng của "Mùa xuân Ả - rập"... Khỏi phải bình phẩm gì nhiều về tác động lâu dài, sâu rộng của các sự kiện trên. Một điều khá kỳ lạ là, cùng với những sự kiện thực sự quan trọng ấy, có những chuyện chẳng có gì quan trọng, thậm chí có thể coi là tầm phào, cũng vẫn khiến hàng trăm triệu, thậm chí có lúc là hàng tỷ người dân khắp năm châu phải gác lại mọi việc, thức đêm thức hôm mà dán mắt vào màn ảnh nhỏ hồi hộp theo dõi từng phút diễn biến - ấy là chuyện...bóng đá, là những trận cầu đỉnh cao - chung kết World Cup (Đức-Brazil hay Tây Ban Nha-Hà Lan), chung kết Euro Cup ( Đức- Tây Ban Nha), derby nước Anh - Manchester United vs Liverpool, derby Tây Ban Nha - Real Madrid vs Barcelona...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:45 - 28/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Chắc chắn cũng sẽ có người tỏ ra khó chịu trước thành ngữ sành điệu. Chúng ta cần thật thiện chí để khám phá sự mới mẻ của thành ngữ sành điệu ở phương diện tiếp nhận thông tin. Trước đây, quan hệ xã hội làng xã đã tạo ra những thành ngữ mang tính nhắc nhở nhau, dặn dò nhau của một nhóm người thân thích ruột rà. Còn hôm nay nhịp điệu công nghiệp với sự hỗ trợ của internet lại tạo ra những thành ngữ có biên độ giao tiếp rộng hơn. Nếu phải dùng một thuật ngữ văn học, thì yếu tố này của thành ngữ sành điệu được gọi là “carnaval hóa”. Thành ngữ sành điệu thích ứng với không gian lễ hội, không gian đường phố, không gian trao đổi cởi mở. Chẳng hạn, từ thành ngữ truyền thống “vạn sự khởi đầu nan” biến tấu ra thành ngữ sành điệu “vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản” thì phẩm chất răn dạy đã giảm thiểu để nhường chỗ cho thái độ giao lưu!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:27 - 25/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Chúng ta đều biết trước “Cõi lặng”, Nguyễn Khoa Điềm làm Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin rồi Trưởng ban Tư tưởng và Văn hóa TW; vậy Cõi lặng là đối trọng với cõi xôn xao quan trường? hay giữa thiền định với trần thế, giữa tôi với tha nhân? Tôi không được biết trong mấy chục năm nắm quyền lực, ông có những công tích gì, những sai trái gì, chỉ biết đó là nơi khó tránh nổi thị phi. Nhưng đó là việc khác và đây không phải là chỗ để bàn. Điều đáng mừng là soi vào cách lập ngôn cấu tứ của ông, tôi thấy có mình, cũng bức xúc mà không dám nói hết, cũng đành gửi những điều muốn nói vào khoảng trống giữa những con chữ. Nhất là khi đọc chùm bài viết sau 1975, tôi thấy ông gần gũi, cần cảm thông thương mến, thấy ông đúng là người của thế hệ mình, một thi nhân. Nói là "Cõi lặng", nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:54 - 22/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Thi Hoàng có những câu thơ khiến công chúng ngỡ ngàng như chứng kiến các clip quảng cáo cưỡng bức thị trường tiêu dùng. Có thể biện luận “những bình minh i-nốc, những hoàng hôn ni-lông” cũng là một cách khai thác sự huyên náo để chống lại sự thờ ơ. Tuy nhiên, phải xác định thẳng thắn rằng, sự cường điệu chỉ giống như liều thuốc gây mê tạm thời, mà khi bạn đọc sực tỉnh không thể tìm ra hồn vía thi ca. Những câu thơ như “đóng đinh vào những sự tình/ đau thon thót rót cho mình tiếng chim” hoặc “sông thả lỏng một nỗi buồn mướt mượt/ sau vai đê khói vờn lên não nuột” mang đến cảm giác hào nhoáng chốc lát, rồi lộ ra một thủ thuật tuyệt vọng nhằm che đậy trí tưởng tượng đang bị trượt ngả trước bờ vực chai lỳ rung động thẩm mỹ. Thao tác làm thơ của Thi Hoàng chẳng khác gì một người câu cá chuyên nghiệp. Có khi cao hứng, Thi Hoàng cứ mài giũa lưỡi câu sao cho thật nhọn hoắc, sao cho thật sáng choang, khiến bao đồng nghiệp vị nể mà đàn cá cũng... hoảng sợ. Và khi một lưỡi câu có nét lóng lánh của một... cây kim, chắc chắn không câu được con cá nào. Ngược lại, khi Thi Hoàng trễ nãi dùng lưỡi câu giản dị thi sĩ của mình, thì được lắm con cá - thơ hay…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 21:58 - 20/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Tôi và một số người nữa được 5 phiếu trong số 7 phiếu đã bỏ. Tôi nghĩ là, được 5 trên 7 phiếu ở một Hội đồng nghệ thuật rất phức tạp – tôi nghĩ rằng Hội đồng nào trong lĩnh vực xét giải văn học nghệ thuật cũng đều phức tạp hết – thì cũng là điều tốt rồi. Và đối với 2 lá phiếu không bầu tôi thì tôi cũng không ngạc nhiên, vì tôi hiểu trong 7 thành viên của Hội đồng đó thì có người có thể là chưa bao giờ đọc kịch của tôi, chưa bao giờ xem kịch của tôi. Vì vậy, việc họ không bỏ phiếu cho tôi thì cũng là điều rất dễ hiểu, mặc dù tôi đã có tới 17 vở được công diễn trong những năm qua. Mà vở nào cũng diễn tới vài trăm buổi. Thế còn người thứ hai không bỏ cho tôi, tôi cũng không ngạc nhiên, vì có thể là họ chưa bao giờ biết viết kịch, và họ chưa bao giờ làm đạo diễn cả. Nhưng họ lại được quyền ngồi thẩm định tôi thì việc họ bỏ tôi ra cũng là điều dễ hiểu thôi. Và còn việc thứ ba nữa thì tôi nghĩ rằng thế này: có khi lại là không phải do vấn đề đánh giá nghệ thuật, đánh giá công trình, mà là do nhìn nhận nhau bằng mối quan hệ...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 21:19 - 20/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Trong danh sách các tác giả được xét tặng giải thưởng văn học Hồ Chí Minh năm 2011, thấy giới thiệu về công trình của GS Hà Minh Đức như sau : “Cụm tác phẩm thơ văn báo chí Hà Minh Đức, cụm tác phẩm văn hóa nghệ thuật”. Như vậy, GS Hà Minh Đức sẽ được giải thưởng văn học Hồ Chí Minh với toàn bộ tác phẩm của mình. Nếu thơ của GS Hà Minh Đức được giải thưởng văn học HCM thì đấy là một cách tốt nhất để hạ bệ các nhà thơ từng được giải này như Tố Hữu, Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính… Trong bài viết này, chúng tôi xin phê bình cuốn giáo trình của GS. Hà Minh Đức : “Một nền văn hóa văn nghệ đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều loại hình phong phú” để chứng minh nó không phải là tác phẩm văn học, cũng không phải là tác phẩm mang tính khoa học, sao lại được hai giải thưởng văn học HCM, khoa học công nghệ HCM?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:26 - 18/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Theo thống kê của của Hội Nhà báo Việt Nam, từ 2006 đến hết quý 1 năm 2010, có 18 vụ cản trở, hành hung phóng viên, trong đó số vụ cản trở là 5, số vụ hành hung là 13, nhưng chỉ có 4 vụ được khởi tố. Đáng chú ý là các vụ cản trở, hành hung xảy ra khi đương sự biết rõ người bị tấn công là nhà báo, phóng viên đang tác nghiệp nhưng vẫn tấn công. Tại Hội thảo “Báo cáo kết quả nghiên cứu và đóng góp thực hiện khung chính sách bảo vệ nhà báo tác nghiệp” do Trung tâm Nghiên cứu Truyền thông phát triển thuộc Liên hiệp Các hội khoa học- kỹ thuật VN tổ chức ngày hôm qua 17-10-2011, đã công bố kết quả sau 9 tháng tiến hành khảo sát trên 384 nhà báo đang công tác trực tiếp tại các cơ quan báo chí ba miền Bắc- Trung- Nam: Công chức “đi đầu” trong cản trở nhà báo!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:16 - 18/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Mặc dù ở nước ta, số lượng tác phẩm mang sắc thái nữ quyền được viết bởi nhà văn nữ khá nhiều, nhưng tác phẩm có giá trị thực sự thì chưa nhiều. Không hiếm người cầm bút nữ, đặc biệt là người cầm bút nữ trẻ đã mượn vấn đề nữ quyền như một thứ trang sức để làm lấp lánh tên tuổi của mình, để thu hút độc giả. Sự quá đà trong nội dung thể hiện, với những chiêu câu khách rẻ tiền, những trang viết trần trụi làm đỏ mặt độc giả có thể mang lại sự ồn ào nào đó cho một vài nhà văn nữ trẻ, song họ bị rơi vào lãng quên rất nhanh sau đó. Văn học nữ quyền, nếu có thể phân biệt như vậy, thì cũng là một phần của nền văn học nói chung. Và để là một tác phẩm giá trị, thì nhà văn phải đảm bảo đủ những tiêu chí nghệ thuật, như bất kỳ một tác phẩm nào khác. Nghĩa là tác phẩm phải mang đến cho bạn đọc những cảm nhận tinh tế về nghệ thuật ngôn từ, cũng như tính nhân văn trong câu chuyện nhà văn đang kể...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:41 - 17/10/2011 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Giao thông ở đâu là phức tạp nhất? Đường thủy hay đường không? Con người không có vây vì vậy đất sống của họ không phải là nước! Con người cũng không có cánh nên đất sống của họ không phải là trời mây. Mà như tên gọi “đất sống”, chỉ có đất đai là nơi ở bản năng thân quen gần gũi nhất của con người. Triết gia J.P Sartre có nói một câu thật da diết: “Cuộc đời yêu như thể đất thịt này” ( La vie est aimable comme la terre charnelle ). Một người đàn ông lao xe vào cửa nhà mình thì cả đường và hè đều là chỗ xe lăn. Ông ta lấy chiếc ghế ngồi hóng mát ngắm xe cộ chạy qua, thì hè phố đó còn biến thành mảnh đất nghỉ ngơi thụ hưởng của ông ta… Suy rộng ra chúng ta thấy, đường phố không chỉ là nơi chạy xe mà còn là cảnh quan sinh hoạt cộng đồng của cả xã hội. Một chiếc xe đang chạy nó có thể gây nguy hiểm nếu đâm bổ hay va quệt. Nhưng khi nó đỗ, có phải nó sẽ đỗ như một vật thể vô tri? Không, nó đang ở trạng thái chờ, tức là ngay cả khi nó không chạy nó vẫn chứa đựng sự thụ hưởng về đi lại. Nó giống như một cô gái đang chờ tình nhân. Sự chờ đó không bất động mà chính nó đang ươm một chiếc mầm hạnh phúc.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 7/84
2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất