Thử một lần Hồ Đồ cùng PHÙNG VĂN KHAI


[Vào lúc : 10:19 - 20/08/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Khi triển khai và hoàn thiện "Hồ đồ", tôi đã từng có lúc mệt mỏi và căng thẳng, trong đó có vấn đề tên nhân vật. Tôi đem điều này tâm sự với các bạn viết và nhận được sự đồng thuận trong cách đặt tên nhân vật của tôi. Tính cách các nhân vật, sự phát triển tuyến chuyện đã có lúc mở ra hoặc móc ngược trở lại với hai cuốn "Hư thực" (đã xuất bản) và "Thế giới khác" (sẽ xuất bản). Chính vì vậy, tên nhân vật như thế là ổn thỏa, trước hết với những tính toán của tôi cho toàn bộ bộ sách. Kết cấu "Hồ đồ", thoạt tiên rất kín. Khi ở trại viết Quy Nhơn, tôi đã viết thêm khoảng hai mươi nghìn chữ để kéo cuốn sách về với đời sống hiện thực. Với các cuốn sách đã in tôi vẫn không ngừng hoàn thiện và bổ sung. Tôi nghĩ văn xuôi rất cần thiết phải kĩ lưỡng.

Chống tham nhũng kiểu Chí Phèo


[Vào lúc : 11:07 - 18/08/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nói chung, người ta dễ thông cảm với chuyện mấy ông chính quyền địa phương dung dưỡng cho các trường  “tùy nghi” trong thi cử;  người ta lại càng dễ bỏ qua cái chuyện mấy bậc cha mẹ học sinh xông vào tận trường thuê người giải bài rồi ném đáp án cho thí sinh. Đặt những cuộc thi là cái mốc thì dễ dàng nhận ra có một sự nỗ lực liên tục trong hành xử của các bậc phụ huynh trong suốt thời gian con cái đến trường. Sự nỗ lực này kéo dài từ chuyện quà cáp cho thầy cho cô để xin điểm từ các năm tiểu học, cho tới việc chạy đôn chạy đáo xoay sở  và mua chỗ cho con ở các cơ quan công sở sau khi con tốt nghiệp đại học. Hình như trong muôn vàn thứ tội hối lộ, cái chuyện hối lộ để con cái có được mảnh bằng và chỗ làm việc là dễ tha thứ nhất. Tại sao cách định hướng tương lai theo kiểu đó đang trở thành phổ biến?

Cháy nhà ra mặt kẻ vô tâm


[Vào lúc : 22:08 - 17/08/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Trong luật pháp có điều, nếu ai đó nhìn thấy người gặp nguy nan, có thể cứu được mà không cứu sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự. Nhiều sự việc đã xảy ra làm chúng ta thấy rõ trình độ công dân mang trách nhiệm pháp lý, cũng như lương tâm “bầu ơi thương lấy bí cùng” của những thanh niên thật thấp, thật đáng trách! Nhìn rộng hơn, chúng ta thấy, có những vụ cô gái nhà quê đi xe bị ngã, hoa quả văng ra đường, đã không được những người đi đường giúp đỡ thì thôi, lại còn tranh thủ lượm nhặt hoa quả cho vào túi mình. Mới đây, còn có vụ, một người ngã xe văng tiền ra đường, liền bị nhiều người xúm vào hội đồng hôi của… có người coi việc đó nhẹ tựa lông hồng, nhưng trái lại có rất nhiều người, trang báo, trang mạng quan tâm đặc biệt đến điều đó, bởi vì sự việc vừa tố cáo sự tham lam, tính không thành thật, hơn thế là lợi dụng lúc người khác gặp rủi ro để lạm dụng. Có lẽ, nếu chúng ta, không ngăn chặn hoặc lên án,  thì đó có thể là sự xuê xoa dễ dãi bỏ qua, làm cho những người thiếu lương tâm tự giác công dân trở nên vô tâm trước nỗi đau của người khác chăng?

Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát băn khoăn: “Đây là lý do mà người ta đã đưa ra xử đi xử lại Anh hùng Lao động Trần Ngọc Sương: trong thời gian làm giám đốc đã “lập quỹ trái phép” 10 tỷ đồng! 10 tỷ đồng để đánh sập danh dự của 2 người anh hùng ở nông trường Sông Hậu là quá rẻ đối với một đất nước. 10 tỷ đồng để làm cho một  nữ giám đốc đầy niềm say mê xưa nay trở nên xơ xác, phờ phạc đau khổ vì nhân tình thế thái, sau khi đã cống hiến cả cuộc đời mình gây dựng nên sự phồn vinh của nông trường Sông Hậu như ngày nay, cũng là một điều đáng để cho ta suy nghĩ. Xin hỏi: Nông trường Sông Hậu là đơn vị độc lập, tự chịu trách nhiệm về tài chính. Vậy, việc lập quĩ  đời sống liệu có là một tội nặng đến thế?”

“Châu thổ”, Nguyễn Quang Thiều hiện hữu ở đây, một giọng nói không lẫn vào ai, một thanh âm không nhòe nhoẹt, và anh đang dọn lên bàn tiệc thơ cơn mê sảng của những khoảnh khắc ý nghĩ của mình… Này là hồ nước này là con đường, này là đàn bò và những đám mây, này cơn đau đầu và một tấm thân trần truồng, này là một mẩu ký ức màu Cúc Quỳ và phong bì màu vàng nhạt; rồi búi tóc góa phụ, bầu vú, lũ chuột, đám gián, lũ mèo, bầy chó, sông Đáy và những con thuyền, hồn trà với xác trà, cả những linh hồn và những điều linh thị... Tất cả trộn lẫn vào nhau, chuyển động và chuyển dịch trong cái chiều dài bất tận của thời gian và khoảng không vô tận theo một trật tự khả thể và không hề hỗ lốn nhập nhằng. Hiện thực trong “Châu thổ”, do vậy, chưa bao giờ là bản sao của đời sống mà là hiện thực của thế giới thơ được phát hiện và tái tạo bằng những tri kiến, và trí tưởng tượng của thi sĩ. Ở đây là cố hương Làng Chùa nhưng không gói gọn với Làng Chùa; là tiếng nói trong đêm của bà tôi bại liệt nhưng cũng là tiếng gọi sâu thẳm của tâm linh, của khát vọng hiện hữu, là bầy chó tru đêm để gọi chính tên mình, gọi chính nỗi đau...

PHAN HỒNG GIANG và Lời Cha Dặn


[Vào lúc : 10:40 - 16/08/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Những ai từng say sưa với những tác phẩm Nga một thời như Truyện ngắn Sêkhốp, Đaghextan của tôi, Cánh buồm đỏ thắm, Một mình với mùa thu... không thể không biết đến dịch giả Phan Hồng Giang. Ông tên thật là Nguyễn Đức Hân, sinh năm 1941 tại Huế, và cho đến giờ vẫn tiếp tục hành trình đến với những áng văn chương đẹp đồng hành cùng công việc nghiên cứu và phê bình văn học. Nhà văn – dịch giả Phan Hồng Giang quan niệm “vấn đề quan trọng hàng đầu không nằm ở sự đãi ngộ thế nào, mà lớn hơn là giới trí thức nước ta thời kỳ nào cũng luôn mong muốn đóng góp được nhiều nhất những ý tưởng, trí tuệ của họ cho sự nghiệp chung của đất nước, do đó họ sẵn sàng sống không giàu có để những tâm huyết, đề xuất của họ được ủng hộ và triển khai vào cuộc sống! Tôi rất thích một ngạn ngữ Nga: “Phượng hoàng có thể bay thấp hơn gà nhưng gà không thể bay cao bằng phượng hoàng”.

Có nhà báo đã cho rằng “người đàn ông Trần Đăng Khoa bây giờ chỉ là cái bóng mờ của cậu bé tám tuổi Trần Đăng Khoa xưa kia”. Đã có lúc, Trần Đăng Khoa phải vừa tỏ ra khiêm nhường, nhưng cũng vừa tự tin bảo vệ cho mình: “Tôi rất kinh ngạc có những người cứ lấy Trần Đăng Khoa ngày xưa để đo Trần Đăng Khoa bây giờ. Ai mà đi lấy cậu bé ngày xưa mười tuổi để đo tôi xù xì hôm nay? Phải đo cùng chủng loại mới đúng chứ?”. Bất ngờ, năm 1998, Trần Đăng Khoa cho ra đời tập Chân dung và đối thoại, và được người đọc đón nhận như hiện tượng thứ hai trong cuộc đời mình. Người đọc gặp Trần Đăng Khoa “trong một vùng văn nghệ khác” không kém thú vị. Đã có rất nhiều ý kiến khen chê xung quanh cuốn sách này, nhưng bản lĩnh, cá tính thể hiện ở nghệ thuật khắc họa chân dung nhân vật của Trần Đăng Khoa thì không ai phủ nhận được. Nhà nghiên cứu Phan Trọng Thưởng cho rằng: “Chính ở việc vẽ chân dung người khác, Trần Đăng Khoa càng nỗ lực tỉa tót, tô vẽ bao nhiêu thì chân dung anh lại càng tự nổi lên bấy nhiêu… Có thể nói bao nhiêu tư chất, bao nhiêu tài hoa có được ở Trần Đăng Khoa đều phát tiết ra ở những thao tác họa chân dung các nhà văn này”.

Tâm thức hiện sinh trong thơ CÁT DU


[Vào lúc : 14:18 - 14/08/2011 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Chính cái tâm thức hiện sinh đã trở thành một cảm hứng sáng tạo được thể hiện trong khá nhiều bài thơ của Cát Du như: Thoát, Mơ, Đen, Nhìn, Va tình, Thắp lửa, Lửa, Trăng lu, Người đàn bà soi gương, Khiết, Rời khỏi giấc mơ, Rơi… Nó là một phần không thể thiếu trong thế giới nghệ thuật và tư duy thơ của Cát Du. Nó như một thứ nhan sắc trong bút pháp thơ của chị để từ đó định hình một phong cách thơ Cát Du trong dòng chảy của thơ Việt đương đại. Và đây cũng là tiền đề hình thành cõi thơ Cát Du, cõi thơ của một người phụ nữ mang đầy khát vọng hiện sinh như một thứ căn cước minh chứng cho sự hiện hữu của mình giữa cuộc đời. Và đây là một thông điệp đầy tính nhân văn của tâm thức hiện sinh trong thơ Cát Du.

Truyền thuyết không phải câu chuyện hư cấu mà là ánh xạ những sự kiện và con người có thật trong quá khứ. Từ hành trạng của nhân vật Nguyễn Quỳnh thế kỷ XVIII, người nghệ sĩ vô danh sáng tạo ra hình tượng Trạng Quỳnh dân gian bất tử. Từ câu chuyện xây Loa Thành, cuộc chiến của Triệu Đà dẫn đến xóa bỏ nhà Thục… dân gian sáng tạo ra thuyền thuyết Mỵ Châu - Trọng Thủy. Truyền thuyết là hình ảnh khúc xạ của lịch sử, mang thông điệp mỹ học từ sự kiện lịch sử gửi tới muôn sau. Trạng Quỳnh không phải là Nguyễn Quỳnh. Truyện Mỵ Châu - Trọng Thủy không phải là lịch sử thời An Dương vương. Tuy nhiên, do sự hạn chế về nguyên lý mỹ học, nhiều người đồng nhất Trạng Quỳnh với Nguyễn Quỳnh cũng như tin rằng Mỵ Châu - Trọng Thủy là lịch sử thời An Dương vương. Từ đó dẫn tới những sai lầm đáng tiếc.

Nhắc đến Nghệ sĩ Nhân dân - đạo diễn Trần Văn Thủy là người ta nhớ ngay đến hàng loạt tác phẩm để đời của ông như "Những người dân quê tôi", "Phản bội", "Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai", "Chuyện từ góc công viên", "Thầy mù xem voi"… và đặc biệt là hai tác phẩm đã “làm mưa làm gió” trong đời sống điện ảnh của người dân Việt Nam cũng như cho chính cuộc đời ông một thời: “Hà Nội trong mắt ai”, “Chuyện tử tế”. Vì “Hà Nội trong mắt ai” mà ông gặp nhiều chuyện rắc rối, nhưng cuộc đời cũng lắm sự lạ lùng… sau năm năm bất lực, tuyệt vọng vì đứa con tinh thần của mình không được phép lên tiếng, thì ngay khi xuất hiện trở lại nó đã đưa ông lên đài vinh quang. Trong cuộc trả lời phỏng vấn mới nhất, đạo diễn Trần Văn Thủy thổ lộ: “Tôi chỉ có ước mơ duy nhất là đất nước mình trở thành một đất nước mà trong đó gồm những con người nghĩ gì nói nấy. Tất nhiên, ở những cương vị khác nhau thì những điều nghĩ và nói ấy nó sẽ có những giá trị nhất định. Nhưng tuyệt đối, đừng coi thường dân chúng”

Phân trang 13/84 Trang đầu Trang trước 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất