Thơ vừa là mặt trăng vừa là mặt đất ?


[Vào lúc : 13:08 - 09/02/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Thực sự, thơ có thể làm được gì cho con người trong thế giới này? Và cụ thể hơn, thơ với Ngày thơ Việt Nam và Liên hoan thơ quốc tế này, có thể làm được gì cho con người Việt Nam và con người sống trên một lãnh thổ mang tên Việt Nam? Câu hỏi không được chính thức đặt ra tại những ngày vui thơ, dù ở Hạ Long hay ở Thăng Long. Nhưng câu hỏi đã được nêu ra trong những bàn luận của người thơ và người yêu thơ ở bên lề Liên hoan, ở các cuộc vui bên ngoài. Nỗi khổ của nhân sinh, thơ có quay mặt? Nỗi đau của dân sinh, thơ có nhắm mắt? Sao trước những sự kiện bức xúc của đời sống, thơ không lên tiếng, thơ lặng câm? Những bài thơ cất lên ở các dạ hội, đêm thơ, ngay cả của các nhà thơ Việt, hình như vẫn ở bên ngoài thời sự của cuộc sống hôm nay của người dân?

Hành trình thơ, tình yêu thơ và xứ sở thơ


[Vào lúc : 22:29 - 08/02/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Phản hồi của nhà thơ Triệu Lam Châu: Theo tôi, sự ngưỡng mộ thơ ca hết sức vô tư, nhiệt thành và say đắm của công chúng yêu thơ ở Phú Yên và ở Quảng Ninh - là như nhau. Chính lòng yêu thơ nhiệt thành ấy của công chúng yêu thơ, là tiềm năng, là năng lượng thúc đẩy và làm cho Đêm thơ Nguyên Tiêu Phú Yên và Ngày thơ Quảng Ninh ngày càng đi vào chiều sâu và mãi mãi trường tồn… Do đó lòng yêu thơ của công chúng yêu thơ ở Phú Yên, cũng xứng đáng được nằm trong miền nhớ của công chúng yêu thơ cả nước mỗi độ xuân về cùng với Ngày thơ Việt Nam hôm nay và mai sau… Với suy tư sâu lắng và tâm huyết như vậy, tôi cầu mong nhà thơ Trần Nhuận Minh hào hiệp ban thêm hai chữ “Phú Yên” thiêng liêng vào tựa đề bài viết tâm huyết của mình. Và như vậy tựa đề đó sẽ là: “Hành trình từ Đêm thơ Nguyên Tiêu Phú Yên đến Ngày thơ Quảng Ninh và Ngày thơ Việt Nam”

Nặc danh, háo danh hay trách nhiệm vô danh ?


[Vào lúc : 19:07 - 07/02/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Con người muốn làm sáng danh mình để rạng rỡ tổ tiên ông bà hay quê hương hơn thế là tổ quốc, rồi cao hơn là thế giới là một khao khát rất chính đáng, bởi lẽ người không khao khát tô điểm ý nghĩa thâm sâu cho tên tuổi của mình sẽ đánh mất hy vọng hướng về lý tưởng cải thiện và nâng cao chính tầm vóc của cá nhân cũng như con người. Nhưng ở đời luôn luôn có “chính danh” “bêu danh”, và “nặc danh”. Chính danh là một điều chính đáng nên chẳng có gì để chê trách cả. Nhưng có những kẻ không có tài để nêu danh thì nổi tiếng bằng cách “bêu danh”, tức là trưng cái xấu, cái bẩn, cái đáng sợ, cái đáng tránh xa ra để nổi danh. Người yêu nghệ thuật dùng mỹ học để làm đẹp, thì kẻ kém lại trưng “xú học” để nổi đình nổi đám. Nói dễ hiểu, kiến trúc sư tài ba thì kiến thiết đền thánh, còn kẻ hãm tãi thì tìm cách đốt đền, nổi tiếng cho nhanh.

Tôi có đọc trên trang mạng lethieunhon.com chùm thơ Nguyên Tiêu của các nhà thơ Phú Yên nhân 31 năm Đêm thơ Nguyên Tiêu. Phần giới thiệu của nhà thơ Triệu Lam Châu là rất phải chăng và phần thơ của các nhà thơ có nhiều bài khá, có bài hay. Xin chúc mừng các bạn đồng nghiệp và sáng kiến xuất bản tập thơ của Hội bạn tỉnh Phú Yên. Nhưng đọc ý kiến phản hồi của bạn “Ơt chỉ thiên” thì tôi thấy phải có ý kiến để các bạn rõ thêm, điều tưởng như đã rất rõ rồi. Tỉnh Phú Yên có sáng kiến tổ chức Đêm thơ Nguyên Tiêu đến nay là 31 năm. Đó là một sáng kiến đẹp góp thêm vào sự phong phú của đời sống văn hóa của địa phương và của cả một vùng văn học. Nhưng đêm thơ Nguyên Tiêu và Ngày thơ Quảng Ninh và Ngày thơ Việt Nam, tuy có gần nhau, nhất là Ngày thơ Việt Nam lại tổ chức vào ngày Nguyên Tiêu. Nhưng hai khái niệm này không phải là một để đồng nhất Đêm thơ Nguyên Tiêu với Ngày thơ Việt Nam. Và tôi thấy Triệu Lam Châu trong lời dẫn, cũng không có sự sự đồng nhất này. Thế là đúng.

Làm khoa học và làm thơ, ở nước ta hơi ít, thế giới lại càng ít hơn. Được biết Giáo sư – Viện sĩ – Tiến sĩ khoa học Vũ Đình Huy qua một số bài thơ đăng báo, tôi nghĩ công việc chính của anh là  nghiên cứu khoa học và giảng dạy, chắc chỉ gặp gỡ Nàng Thơ chốc lát cho khuây khỏa chút thôi chứ dan díu với Nàng, mất thời gian và lôi thôi lắm. Nhưng rồi thấy anh rất say mê thơ, anh sáng tác thơ về mọi đề tài: thiên nhiên, đất nước, con người. Thì ra khoa học, tình yêu và thơ ca… không hề cản trở  nhau mà là chất xúc tác, cái này giúp cái kia phát triển, thăng hoa. Ấy là lúc này tôi nghĩ thế, chả biết đúng không? Lĩnh vực khoa học, anh có nhiều thành tựu; lĩnh vực thơ ca anh cũng ghi dấu ấn không ít. Trường hợp này cũng hiếm thấy.

Nhà thơ Triệu Từ Truyền quan niệm: “Khi một người cầm cây bút hay gõ bàn phím là muốn tạo ra một chuổi từ ngữ; những từ đó là những vật thể kết hợp do mực và giấy, mực và giấy cũng được hình thành từ nguyên tử và những hạt tự do. Vô số nguyên tử và hạt ấy chỉ thành một câu văn, câu thơ khi nó được sắp xếp theo tư tưởng và tình cảm của tác giả theo quy ước của cộng đồng, nhưng sự tham gia của ý thức vào từ và câu chưa đầy đủ để gọi là văn hay thơ. Phải chăng cần phải có sóng năng lượng tâm linh tham gia vào sóng ánh sáng của câu chữ để viết và đọc mới sáng tạo nên tác phẩm văn học? Hạt vũ trụ xuyên qua não và tim cũa tác giả rồi cũng đi qua mực và giấy bên ngoài, hàng tỷ tỷ hạt như thế làm sao mà không tương tác vào nguyên tử của những câu văn, câu thơ, dưới dạng sóng giao thoa với nhau…”

Bàn về chữ TRI THỨC và TRÍ THỨC


[Vào lúc : 19:52 - 28/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Việc để ý đến các tiểu tiết mà bỏ quên mạch ngôn từ đang chạy chính là lối học lọ mọ tầm chương trích cú của tiểu nông. Với tôi, tôi chỉ nể những người có tư duy, có ý kiến hay phát kiến, còn những tra trích theo kiểu “bồ chữ” hủ nho, tôi thật sự không có mối quan tâm nào để xếp chỗ cho họ cả. Hồi nhỏ, tôi đi học, có một anh lấy cuốn từ điển tiếng Nga ra, tra, rồi hỏi thầy giáo, thưa thầy “con voi là gì trong tiếng Nga?” Thầy giáo ngớ người ra, anh chàng đắc ý tuyên bố với mọi người “thầy giáo dốt bỏ mẹ, từ con voi tớ biết mà thầy lại không biết”. Chúng ta vẫn biết chuyện Einstein đục hai lỗ cho con mèo và con chó. Đó là cách “đại trí nhược ngu”. Ta không nên đắc chí mình giỏi còn ông ấy ngớ ngẩn mà làm gì. Đọc văn thì phải hiểu cái hồn cốt của nó, giống như Đức Phật dạy “Ngón tay ta chỉ mặt trăng, các ngươi nhìn thấy mặt trăng rồi thì quên ngón tay đi”. Khi nhìn thấy mặt trăng, không chỉ ngắm mà chỉ lo bình phẩm ngón tay xấu hay đẹp nghe buồn cười lắm

TƯƠNG LAI luận về chữ Kiệm


[Vào lúc : 11:46 - 28/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nói đến Tết là người ta nói đến “ăn Tết”, “mặc Tết”, “tiêu Tết”, “chơi Tết”, liệu luận bàn về chữ “kiệm” trong dịp này có lạc điệu không nhỉ? Vì, đã là Tết thì từ chốn phồn hoa đô hội cho đến nơi thôn cùng xóm vắng đều muốn làm sống lại cái cảm thức truyền thống trong câu đối Tết viết trên giấy hồng điều: “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, Nêu cao, pháo nổ, bánh chưng xanh”. Để mà “ăn Tết”, “chơi Tết”, “ngắm Tết” và “vui Tết”, nhắc nhở chữ “kiệm” dễ làm cụt hứng nhiều người! Cho dù đã có không ít những gia đình loay hoay trong cảnh: “Tết đến không tiền vui chi Tết/ Xuân về hết gạo đón chi Xuân”. Thế nhưng vẫn không thể che giấu ước vọng nấp trong câu đối của Uy viễn tướng công Nguyễn Công Trứ: “Chiều ba mươi, nợ hỏi tít mù, co cẳng đạp thằng Bần ra cửa/ Sáng mồng một, rượu say tuý luý, giơ tay bồng ông Phúc vào nhà “. Ngẫm kỹ ra, ở đây, “thằng Bần” và “ông Phúc” cùng ngồi chung trên một tờ giấy hồng điều truyền thống để cho thấy rằng, cuộc sống đầy rẫy những nghịch lý, và hình như, vào dịp Tết thì nghịch lý ấy càng phơi bày rõ rệt hơn.

Trên mạng Basam, ngay ngày đầu năm âm lịch, đã đăng một loạt bài về người trí thức. Thiết tưởng trong lúc đất nước rất cần đến đội ngũ trí thức và hiền tài để xây dựng kiến thiết dân tộc thành một quốc gia văn minh hùng mạnh, thì những bài đánh động vào giới trí thức tinh hoa quả là hữu ích ! Nhưng tôi đã đọc nhiều bài viết về trí thức, nói chung tôi có một cảm nhận (dù không đầy đủ ), rằng trí thức người Việt sao mà còn tiểu nông quê mùa ấm ớ, ấp úng làm vậy. Người Việt có câu “thuốc đắng giã tật”, vì thế tôi muốn tranh biện thẳng thừng, mong rằng đó là cách trực tiếp để chúng ta phản tỉnh đánh thức mình, chứ không muốn quanh co ấp úng để chiêu đãi nhau một bữa tiệc ngọt hòa cả làng, để rồi vấn đề dù quan trọng đến mấy cũng chỉ trở thành tiếng đáp nửa vời còn chưa ngã ngũ.

Từ nhà dạy học cũ của CHU VĂN AN


[Vào lúc : 16:48 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Nhà thơ Trần Nhuận Minh đề nghị: “Nhà dạy học cũ của Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi ở làng Tông Xá huyện Chí Linh, vào thời Trần, nay là làng Linh Khê, xã Thanh Quang (huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương). Theo tôi, nơi này cần được sửa sang nâng cấp vì đó là biểu tượng linh thiêng của sự khuyến học. Nếu tỉnh Hải Dương cần có một địa chỉ khuyến học, tôi nghĩ không có nơi nào phù hợp, đủ độ tin cậy và xứng đáng như địa chỉ này. Đây là Trạng nguyên cổ trạch (nhà cũ Trạng nguyên), một trong Chí Linh bát cổ (tám danh thắng cũ của huyện Chí Linh) trong văn hoá nổi tiếng của xứ Đông xưa. Tôi rất mong lãnh đạo tỉnh Hải Dương và huyện Nam Sách sửa sang nâng cấp di tích này thành biểu tượng của sự khuyến học”

Phân trang 1/84 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất