Nhà thơ Triệu Từ Truyền quan niệm: “Khi một người cầm cây bút hay gõ bàn phím là muốn tạo ra một chuổi từ ngữ; những từ đó là những vật thể kết hợp do mực và giấy, mực và giấy cũng được hình thành từ nguyên tử và những hạt tự do. Vô số nguyên tử và hạt ấy chỉ thành một câu văn, câu thơ khi nó được sắp xếp theo tư tưởng và tình cảm của tác giả theo quy ước của cộng đồng, nhưng sự tham gia của ý thức vào từ và câu chưa đầy đủ để gọi là văn hay thơ. Phải chăng cần phải có sóng năng lượng tâm linh tham gia vào sóng ánh sáng của câu chữ để viết và đọc mới sáng tạo nên tác phẩm văn học? Hạt vũ trụ xuyên qua não và tim cũa tác giả rồi cũng đi qua mực và giấy bên ngoài, hàng tỷ tỷ hạt như thế làm sao mà không tương tác vào nguyên tử của những câu văn, câu thơ, dưới dạng sóng giao thoa với nhau…”

Bàn về chữ TRI THỨC và TRÍ THỨC


[Vào lúc : 19:52 - 28/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Việc để ý đến các tiểu tiết mà bỏ quên mạch ngôn từ đang chạy chính là lối học lọ mọ tầm chương trích cú của tiểu nông. Với tôi, tôi chỉ nể những người có tư duy, có ý kiến hay phát kiến, còn những tra trích theo kiểu “bồ chữ” hủ nho, tôi thật sự không có mối quan tâm nào để xếp chỗ cho họ cả. Hồi nhỏ, tôi đi học, có một anh lấy cuốn từ điển tiếng Nga ra, tra, rồi hỏi thầy giáo, thưa thầy “con voi là gì trong tiếng Nga?” Thầy giáo ngớ người ra, anh chàng đắc ý tuyên bố với mọi người “thầy giáo dốt bỏ mẹ, từ con voi tớ biết mà thầy lại không biết”. Chúng ta vẫn biết chuyện Einstein đục hai lỗ cho con mèo và con chó. Đó là cách “đại trí nhược ngu”. Ta không nên đắc chí mình giỏi còn ông ấy ngớ ngẩn mà làm gì. Đọc văn thì phải hiểu cái hồn cốt của nó, giống như Đức Phật dạy “Ngón tay ta chỉ mặt trăng, các ngươi nhìn thấy mặt trăng rồi thì quên ngón tay đi”. Khi nhìn thấy mặt trăng, không chỉ ngắm mà chỉ lo bình phẩm ngón tay xấu hay đẹp nghe buồn cười lắm

TƯƠNG LAI luận về chữ Kiệm


[Vào lúc : 11:46 - 28/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nói đến Tết là người ta nói đến “ăn Tết”, “mặc Tết”, “tiêu Tết”, “chơi Tết”, liệu luận bàn về chữ “kiệm” trong dịp này có lạc điệu không nhỉ? Vì, đã là Tết thì từ chốn phồn hoa đô hội cho đến nơi thôn cùng xóm vắng đều muốn làm sống lại cái cảm thức truyền thống trong câu đối Tết viết trên giấy hồng điều: “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, Nêu cao, pháo nổ, bánh chưng xanh”. Để mà “ăn Tết”, “chơi Tết”, “ngắm Tết” và “vui Tết”, nhắc nhở chữ “kiệm” dễ làm cụt hứng nhiều người! Cho dù đã có không ít những gia đình loay hoay trong cảnh: “Tết đến không tiền vui chi Tết/ Xuân về hết gạo đón chi Xuân”. Thế nhưng vẫn không thể che giấu ước vọng nấp trong câu đối của Uy viễn tướng công Nguyễn Công Trứ: “Chiều ba mươi, nợ hỏi tít mù, co cẳng đạp thằng Bần ra cửa/ Sáng mồng một, rượu say tuý luý, giơ tay bồng ông Phúc vào nhà “. Ngẫm kỹ ra, ở đây, “thằng Bần” và “ông Phúc” cùng ngồi chung trên một tờ giấy hồng điều truyền thống để cho thấy rằng, cuộc sống đầy rẫy những nghịch lý, và hình như, vào dịp Tết thì nghịch lý ấy càng phơi bày rõ rệt hơn.

Trên mạng Basam, ngay ngày đầu năm âm lịch, đã đăng một loạt bài về người trí thức. Thiết tưởng trong lúc đất nước rất cần đến đội ngũ trí thức và hiền tài để xây dựng kiến thiết dân tộc thành một quốc gia văn minh hùng mạnh, thì những bài đánh động vào giới trí thức tinh hoa quả là hữu ích ! Nhưng tôi đã đọc nhiều bài viết về trí thức, nói chung tôi có một cảm nhận (dù không đầy đủ ), rằng trí thức người Việt sao mà còn tiểu nông quê mùa ấm ớ, ấp úng làm vậy. Người Việt có câu “thuốc đắng giã tật”, vì thế tôi muốn tranh biện thẳng thừng, mong rằng đó là cách trực tiếp để chúng ta phản tỉnh đánh thức mình, chứ không muốn quanh co ấp úng để chiêu đãi nhau một bữa tiệc ngọt hòa cả làng, để rồi vấn đề dù quan trọng đến mấy cũng chỉ trở thành tiếng đáp nửa vời còn chưa ngã ngũ.

Từ nhà dạy học cũ của CHU VĂN AN


[Vào lúc : 16:48 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Nhà thơ Trần Nhuận Minh đề nghị: “Nhà dạy học cũ của Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi ở làng Tông Xá huyện Chí Linh, vào thời Trần, nay là làng Linh Khê, xã Thanh Quang (huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương). Theo tôi, nơi này cần được sửa sang nâng cấp vì đó là biểu tượng linh thiêng của sự khuyến học. Nếu tỉnh Hải Dương cần có một địa chỉ khuyến học, tôi nghĩ không có nơi nào phù hợp, đủ độ tin cậy và xứng đáng như địa chỉ này. Đây là Trạng nguyên cổ trạch (nhà cũ Trạng nguyên), một trong Chí Linh bát cổ (tám danh thắng cũ của huyện Chí Linh) trong văn hoá nổi tiếng của xứ Đông xưa. Tôi rất mong lãnh đạo tỉnh Hải Dương và huyện Nam Sách sửa sang nâng cấp di tích này thành biểu tượng của sự khuyến học”

Dọc con đường nông thôn xa vắng


[Vào lúc : 16:33 - 19/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Tạ Duy Anh ghi nhận: “Bờ rào là nhân chứng trung thực của những biến đổi ý thức. Chỉ cần nhìn vào hình thức tồn tại cũng như chức năng của nó có thể biết nhiều về nhân thế. Nó là chỉ số nhạy cảm cho sự thay đổi của bộ mặt nông thôn. Từ chức năng phân định ranh giới, nó chuyển dần sang chức năng an ninh và khu biệt. Khi chiếc bờ rào chỉ đơn thuần là tường ngăn lạnh lùng và kiên cố thì tình làng xóm cũng thay đổi cả về nội dung và hình thức. Những gì trước kia không thể thiếu được thì nay thành phiền toái, cản trở nhau làm ăn, phí thời gian một cách vô bổ. Được ở chỗ ấy mà cũng mất ở chỗ ấy. Trước kia ngoài bờ rào là hàng xóm, còn nay chỉ là người ở cạnh mình”

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều suy tư: “Vụ việc ở Tiên Lãng , Hải Phòng đã cho thấy một cách xử lý bất hợp lý của chính quyền địa phương với người nông dân. Điều hệ trọng hơn là chính quyền đã không hiểu và không có cảm xúc về lịch sử và công lao của người nông dân với ruộng đồng của họ. Để có được cơ ngơi như hiện nay, gia đình anh Đoàn VănVươn đã hy sinh bao công sức hơn mười năm cùng bao buồn vui, cười khóc. Nếu hiểu biết và có khả năng rung cảm trước điều ấy, không một chính quyền nào lại hành xử như Tiên Lãng đã hành xử. Chính quyền địa phương có thể thỏa thuận với gia đình anh Vươn để có quyết định đúng nhất vừa đảm bảo cho lợi ích của nhà nước và lợi ích của người dân. Nhưng lý giải của chính quyền địa phương chỉ đúng một nửa. Nếu đúng luật như vậy thì hoăc chưa hiểu luật hoặc đã vô cảm hóa luật”

Ngô Phan Lưu sinh năm 1946 tại xã Hòa Mỹ Đông, huyện Tây Hòa, Phú Yên; hiện sống tại quê hương. Giải nhất cuộc thi truyện ngắn Tuần báo Văn Nghệ - Hội Nhà văn VN 2006-2007. Sách in riêng: Bếp lửa chiều Đông (tập thơ)-1997; Người không giăng câu Kiều (tập truyện ngắn)-2004; Cơm chiều (tập truyện ngắn và tản văn)-2008; Xoa tay và cười (tập truyện ngắn và tản văn)-2009; ; Con lươn chép miệng (tập truyện ngắn)-2010. Lai rai, rả rích ôm cả nàng Thơ và nàng Văn gần hết đời ruộng rẫy; sang thế kỷ 21, ông dứt hẳn mộng thơ và dồn dập với truyện ngắn, rồi được mọi người biết đến. Ngô Phan Lưu không phải là người hoạt ngôn nhưng... chịu khó nghe thì thấy “lão” này có duyên! Người thích những cuộc nói náo động sẽ cảm thấy trò chuyện với Ngô Phan Lưu... chán chết, bởi cái “duyên” của ông nằm trong những đối đáp rời rạc, giật cục nhưng giàu chất học giả đồng quê. Đối với ông, chuyện gì cũng có... giải đáp, dù đôi khi chả “trúng trật” gì nhưng cũng đem lại điều gì đó ý vị... 

Tiểu nông có trồng trọt ra tri thức ?


[Vào lúc : 21:51 - 17/01/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Nguyễn Hoàng Đức trao đổi với Hà Văn Thùy: “Nếu anh bảo tôi phải mang ơn người nông dân làm ra lúa, vậy thì tôi đi chiếc xe máy tôi có cần biết ơn người thợ cơ khí và nhà sáng tạo không, còn chiếc đồng hồ tôi đeo, giấy tôi viết, điện thoại tôi dùng, và người dạy tôi có học vấn như người đời đề cao rằng “một ngày làm thầy bằng làm cha một đời”… thì có cần biết ơn không? Ngay cái cách đòi biết ơn của anh như vậy có cục bộ manh mún tiểu nông không? Và khi nghe hai chữ tiểu nông bèn tự ái ra chiêu chụp mũ thì có phải thứ tự ái tiểu nông không? Nước ta với khẩu hiệu tiến lên văn minh hiện đại thì cũng đồng nghĩa với việc thoát ly khỏi xã hội có nhiều phần trăm tiểu nông. Điều đó chẳng lẽ là không đúng?”

Lệ thường vào dịp cuối năm, Báo Văn Nghệ số Tết thường tặng thêm cho bạn đọc 10 truyện ngắn hay trong năm, như là thể hiện tấm lòng tri âm đến bạn đọc. Nói là tặng cho nó sang, chứ thực tế là mua cả thôi, bởi tờ báo có giá những 55.000 đồng cơ mà. Năm nay báo Văn Nghệ không lấy tiêu đề là 10 truyện ngắn hay mà ghi là “10 truyện ngắn dự thi chọn lọc”, tôi nghĩ chọn lọc cũng là hay chứ không lẽ dở mà lại chọn à. Tôi có thói quen, sau khi đọc hết các số báo trong năm thường háo hức chờ đợi sự đánh giá của những nhà văn gạo cội đứng đầu chủ báo để xem họ tuyển chọn truyện cuối năm ra sao, và để xem mình nhìn nhận có đúng với đánh giá của quý báo, hoặc dự đoán của mình được bao nhiêu phần trăm? Và năm nay thì tôi hoàn toàn thất vọng, đọc qua mười truyện ngắn rồi cố gắng đọc lại tôi cảm thấy không ổn, thấy không có gì mới cả.

Phân trang 1/84 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất