Trên mạng Basam, ngay ngày đầu năm âm lịch, đã đăng một loạt bài về người trí thức. Thiết tưởng trong lúc đất nước rất cần đến đội ngũ trí thức và hiền tài để xây dựng kiến thiết dân tộc thành một quốc gia văn minh hùng mạnh, thì những bài đánh động vào giới trí thức tinh hoa quả là hữu ích ! Nhưng tôi đã đọc nhiều bài viết về trí thức, nói chung tôi có một cảm nhận (dù không đầy đủ ), rằng trí thức người Việt sao mà còn tiểu nông quê mùa ấm ớ, ấp úng làm vậy. Người Việt có câu “thuốc đắng giã tật”, vì thế tôi muốn tranh biện thẳng thừng, mong rằng đó là cách trực tiếp để chúng ta phản tỉnh đánh thức mình, chứ không muốn quanh co ấp úng để chiêu đãi nhau một bữa tiệc ngọt hòa cả làng, để rồi vấn đề dù quan trọng đến mấy cũng chỉ trở thành tiếng đáp nửa vời còn chưa ngã ngũ.
Nhà thơ Trần Nhuận Minh đề nghị: “Nhà dạy học cũ của Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi ở làng Tông Xá huyện Chí Linh, vào thời Trần, nay là làng Linh Khê, xã Thanh Quang (huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương). Theo tôi, nơi này cần được sửa sang nâng cấp vì đó là biểu tượng linh thiêng của sự khuyến học. Nếu tỉnh Hải Dương cần có một địa chỉ khuyến học, tôi nghĩ không có nơi nào phù hợp, đủ độ tin cậy và xứng đáng như địa chỉ này. Đây là Trạng nguyên cổ trạch (nhà cũ Trạng nguyên), một trong Chí Linh bát cổ (tám danh thắng cũ của huyện Chí Linh) trong văn hoá nổi tiếng của xứ Đông xưa. Tôi rất mong lãnh đạo tỉnh Hải Dương và huyện Nam Sách sửa sang nâng cấp di tích này thành biểu tượng của sự khuyến học”
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều suy tư: “Vụ việc ở Tiên Lãng , Hải Phòng đã cho thấy một cách xử lý bất hợp lý của chính quyền địa phương với người nông dân. Điều hệ trọng hơn là chính quyền đã không hiểu và không có cảm xúc về lịch sử và công lao của người nông dân với ruộng đồng của họ. Để có được cơ ngơi như hiện nay, gia đình anh Đoàn VănVươn đã hy sinh bao công sức hơn mười năm cùng bao buồn vui, cười khóc. Nếu hiểu biết và có khả năng rung cảm trước điều ấy, không một chính quyền nào lại hành xử như Tiên Lãng đã hành xử. Chính quyền địa phương có thể thỏa thuận với gia đình anh Vươn để có quyết định đúng nhất vừa đảm bảo cho lợi ích của nhà nước và lợi ích của người dân. Nhưng lý giải của chính quyền địa phương chỉ đúng một nửa. Nếu đúng luật như vậy thì hoăc chưa hiểu luật hoặc đã vô cảm hóa luật”
Nguyễn Hoàng Đức trao đổi với Hà Văn Thùy: “Nếu anh bảo tôi phải mang ơn người nông dân làm ra lúa, vậy thì tôi đi chiếc xe máy tôi có cần biết ơn người thợ cơ khí và nhà sáng tạo không, còn chiếc đồng hồ tôi đeo, giấy tôi viết, điện thoại tôi dùng, và người dạy tôi có học vấn như người đời đề cao rằng “một ngày làm thầy bằng làm cha một đời”… thì có cần biết ơn không? Ngay cái cách đòi biết ơn của anh như vậy có cục bộ manh mún tiểu nông không? Và khi nghe hai chữ tiểu nông bèn tự ái ra chiêu chụp mũ thì có phải thứ tự ái tiểu nông không? Nước ta với khẩu hiệu tiến lên văn minh hiện đại thì cũng đồng nghĩa với việc thoát ly khỏi xã hội có nhiều phần trăm tiểu nông. Điều đó chẳng lẽ là không đúng?”




