Nhà văn MA VĂN KHÁNG đã xuất bản hồi ký


[Vào lúc : 11:04 - 17/10/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
“Năm tháng nhọc nhằn năm tháng nhớ thương”, tập hồi ký của Ma Văn Kháng đã hoàn thành, do NXB Hội Nhà văn và Nhà sách Hàn Thuyên liên kết ấn hành. Khá đầy đủ trong ấy - một cuộc đời nhiều sự kiện, nhiều nếm trải. Từ số phận một cá thể, soi chiếu qua lịch sử, người đọc có thể hình dung ra một thời đại. Những trang hồi ký về Tây Bắc thật gợi, khiến người đọc dễ liên tưởng và nhớ lại những trang văn tiểu thuyết biên niên của ông. Đặc biệt khi ôn lại những kỷ niệm với học trò vùng biên, với đồng nghiệp ngành giáo dục và đồng nghiệp viết văn, với bạn bè... ở Ma Văn Kháng nổi lên một tâm trạng như là “mọi việc đã qua rồi” và hình như ai cũng đẹp cũng tốt, nếu chưa thì cũng có cái lý của người ta.

Vừa qua, trên một trang web, nhà văn Nguyễn Bản đã có thư ngỏ gửi ông Trần Huy Thuận, tác giả bài viết "Nhà văn Nguyễn Bản và cái vạ văn chương" - một bài viết được nhà văn Nguyễn Bản cho là có "những sai sót quả là không chịu nổi", rằng tác giả bài viết "có biết gì về tôi đâu". Cũng theo nhà văn Nguyễn Bản cho hay, ông Trần Huy Thuận đã dựa vào bài viết về ông của tác giả Nguyễn Khôi, và "hoa lá" thêm, trong khi bản thân bài viết của tác giả Nguyễn Khôi cũng có nhiều sai sót cần phải đính chính. Có thể nói, hiện tượng có ít xuýt ra nhiều, hoặc không biết mà vẫn cứ viết… bừa, như trường hợp nhà văn Nguyễn Bản chỉ ra trong bài viết nói trên hiện không còn là hiện tượng cá biệt trong làng văn Việt Nam.

Tôi tin Lê Khắc Hân không hề muốn tìm kiếm điều gì trong văn chương, nhưng ông không thể không viết. Bởi lẽ, những câu chuyện của “Gái”, của “Quả ngọt”, của “Kỷ vật” đã từng trở đi trở lại trong những giấc mơ không bình yên của một người luôn ưu tư thời thế như ông. Hay nói cách khác, Lê Khắc Hân phải viết để trả nợ cho những giấc mơ của ông, những giấc mơ mà ông không nhìn thấy nơi những nét mỉm cười vội vã hoặc nơi những cái bắt tay hờ hững. Ở mỗi truyện ngắn, Lê Khắc Hân dõi theo nhân vật bằng một ánh mắt buồn, một ánh mắt âu lo kỷ niệm bị lãng quên, thiện tâm bị che khuất, lương duyên bị lạc đường

Là người được đánh giá là gặt hái được nhiều thành công trong thế hệ thơ thứ ba, Nguyễn Quang Thiều đầy nhiệt huyết trong việc tìm tòi và cách tân thơ ca. Về mặt ngôn ngữ, không phải là những cách nhào nặn, sắp xếp kỳ khôi và rối rắm các con chữ kiểu Lê Đạt, Dương Tường, sự cách tân ngôn ngữ thơ của Nguyễn Quang Thiều là sử dụng thuần thục thể thơ văn xuôi để diễn đạt tân kỳ những câu thơ không vần điệu. Về nội dung, đó là góc nhìn cận cảnh những mặt trái của xã hội trong thời kỳ đô thị hóa, là sự khai thác những hình ảnh thơ, những biểu tượng độc đáo, mới lạ: những người đàn bà góa, những con vật, lửa… Ở khuôn khổ của bài viết này, chúng tôi xin được đề cập đến một khía cạnh nhỏ, đó chính là biểu tượng "lửa" trong tập thơ "Sự mất ngủ của lửa", mốc son đầu tiên định danh Nguyễn Quang Thiều

Nỗi hào hứng nấp sau lặn lội thân cò


[Vào lúc : 16:42 - 05/10/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ngày xưa Tú Xương viết “Thương vợ” bằng nỗi thông cảm “quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng”, bây giờ cũng có không ít người phụ nữ phải chịu đựng những ông chồng rong chơi cỡ Tú Xương nhưng không có tác phẩm như Tú Xương. Nhân danh sáng tạo nghệ thuật, nhiều ông chồng văn chương thi phú chẳng khi nào để ý “lặn lội thân cò khi quãng vắng, eo sèo mặt nước buổi đò đông”. Với phẩm chất chịu thương chịu khó của phụ nữ Việt Nam, có thể những nỗi hào hứng khó hiểu của các ông chồng chỉ được giải thích bằng một tiếng thở dài “một duyên hai nợ âu đành phận”.

NGUYỄN TRÁC làm gì sau tách cà phê?


[Vào lúc : 16:12 - 01/10/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
“Thơ Nguyễn Hoa, Nguyễn Trác. Văn Đức Hậu, Đức Ban”. Đó là đôi câu đối không biết của ai được lưu truyền trong giới viết. Có thể hiểu đây là một lời khen, hay ngược lại, một lời chê? Tôi không biết. Nhưng tôi đoán chắc rằng tác giả của nó hẳn là một người chơi chữ tài hoa hoặc một nhà văn vui tính. Và biết đâu, đó lại là người bạn đã một thời cùng các anh chung một chiến hào, đánh giặc, làm thơ. “Không ai có quyền vòi vĩnh gì quá khứ. Nhưng hãy để chúng tôi,  được gục đầu vào quá khứ, như gục đầu vào lòng Mẹ ngày xưa, và khóc...”. Nguyễn Trác là như vậy!

Sân khấu kịch nghệ dở dang những đột phá


[Vào lúc : 11:14 - 30/09/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Liên hoan sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc diễn ra từ ngày 26-9 đến ngày 6-10-2009 tại TPHCM, nhưng không khí xem chừng chẳng có gì lấy làm sôi động. Khoảng thời gian 5 năm giữa hai lần hội diễn, đủ để nhiều tác phẩm mới ra đời, nhưng vẫn chưa đủ để công chúng cảm nhận sâu sắc về sự phát triển của sân khấu kịch nghệ nước nhà. Những đột phá dở dang trên sàn diễn, giúp mang lại nhiều hy vọng mà cũng khiến mang lại nhiều ưu tư. Dẫu muốn dẫu không, chúng ta vẫn phải thừa nhận có hai dòng kịch đang song hành giữa đời sống văn hóa, sân khấu quốc doanh và sân khấu tư nhân. Và thực tế xảy ra sự giằng co giữa hai mô hình: sân khấu tư nhân không dám mạo hiểm đầu tư những vở tầm cỡ, còn sân khấu quốc doanh chủ động sống cầm chừng

5 kiểu "mánh" trong thị trường xuất bản


[Vào lúc : 13:26 - 27/09/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Như một bữa tiệc ê hề cá thịt, người đầu bếp cần phải tăng cường các món rau dưa cho dễ ăn, gần đây, trong việc xuất bản các sách hồi ký, chân dung văn học (mà đa phần là của những nhà văn đã quá cố), nhiều nhà làm sách đã tranh thủ cho in thêm vào đó một số thư từ, hoặc trích đoạn nhật ký của các tác giả, thậm chí là những thư riêng của người này người khác gửi cho họ. Việc làm này có thể giúp bạn đọc hiểu thêm phần nào cuộc sống thực cũng như những góc khuất trong tâm hồn các nhà văn, song vì có nơi, có chỗ đã quá lạm dụng cách thức trên khiến cho sách in ra không nhận được sự đồng thuận, nếu không muốn nói là còn gây sự phản cảm trong tâm lý người đọc.

Chiều ngày 25-9, tại trụ sở báo Sân Khấu TPHCM, trong tinh thần cầu thị và biết lỗi, đạo diễn Lê Quý Dương đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần từ xin lỗi đạo diễn Trần Ngọc Giàu: “Trước tiên tôi hoàn toàn thấy việc làm của mình thật sự rất đáng tiếc và sai. Tôi đã có lời xin lỗi với tất cả mọi người. Việc này đã tạo nên dư âm rất xấu về giới nghệ sĩ. Tôi đã nói lời xin lỗi với gia đình anh Giàu và anh Giàu. Hôm nay với cuộc họp như thế này, một lần nữa tôi gửi lời xin lỗi anh và thấy rất hối tiếc”. Sau đó, đạo diễn Lê Quý Dương có trần tình đôi chút về một số chi tiết của cuộc va chạm. Rồi đạo diễn Trần Ngọc Giàu cũng phản bác lại những chi tiết ấy chưa chính xác và người trong bàn tiệc chứng kiến đã xác nhận những chi tiết đạo diễn Trần Ngọc Giàu nói chính xác hơn.

Mạng thì ảo mà nỗi đau thì thật


[Vào lúc : 16:07 - 25/09/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Truyện dài hay ngắn gì chị Ngát cũng đã lãng quên, chỉ chắc chắn lưu trong đầu mình một cái tứ hấp dẫn: Nữ sinh viên hoàn cảnh đưa đẩy phải bỏ học rơi vào tay Sở Khanh, bị chồng hờ lái xe đường dài thua bạc gán vợ. Thế mà cũng thành được kịch bản hoành tráng "Canh bạc" cho đạo diễn Lưu Trọng Ninh vừa tốt nghiệp làm bộ phim đầu tay khá là đình đám. Phim chiếu rồi, gây tiếng vang lớn rồi, biên kịch và đạo diễn mới biết cái ý tưởng khởi thủy của phim có xuất xứ từ truyện vụ án của nhà văn Nguyễn Thành Phong. Rồi đạo diễn cùng biên kịch gặp nhà văn, cảm ơn và xin lỗi vì đã không đưa tên nhà văn lên "generic", không trả nhuận bút cũng như không có đôi lời trước lúc chuyển thể thành phim. Thời ấy, cách nay chưa đầy 20 năm nhưng đã thuộc về thế kỷ trước, ứng xử giữa nghệ sỹ với nhau còn hồn nhiên và chân chất. Đấy chỉ là những quan hệ thuần túy tình cảm mà chưa hề có khái niệm dân sự chen vào để lo toan cân nhắc đến chuyện bản quyền tác quyền tiền tài và danh lợi. Anh lấy của tôi cái "tứ" này, tôi lại cho người khác "đôi câu đôi chữ" kia, cứ xuê xoa xuề xòa không tính đếm. Tác phẩm của mình cách này hay cách khác, có nhiều người hưởng ứng là rưng rưng mãn nguyện lắm rồi. Ai nảy sinh thắc mắc thì gặp nhau rồi cười một cái là xong.

Phân trang 53/88 Trang đầu Trang trước 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất