SƠN NAM đã bị Hội Nhà văn TPHCM lãng quên ?


[Vào lúc : 09:48 - 15/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Hôm nay 15/12, Hội Nhà văn TP.HCM kỷ niệm 30 năm thành lập tại Nhà hát Bến Thành, Q.1. Đây là sự kiện quan trọng của một hội nghề nghiệp và cũng là dịp nhìn lại chặng đường phát triển văn học của siêu đô thị này trong 30 năm qua. Đáng chú ý trong lễ kỷ niệm này là phần trao Bằng khen của Chủ tịch UBND TP.HCM cho những “nhà văn tiêu biểu”, có đóng góp trong sự phát triển văn học và công tác xây dựng hội. Các nhà văn được vinh dự đón nhận Bằng khen này, gồm: Nguyễn Quang Sáng, Anh Đức, Lê Văn Thảo, Trần Thanh Giao và cố nhà thơ Chim Trắng.

NHẬT TUẤN và hai nữ sĩ lừng lẫy một thời


[Vào lúc : 10:37 - 14/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Như một cách đọc lại “Chân dung nhà văn” của Xuân Sách, nhà văn Nhật Tuấn viết loạt bài “Chân dung hay chân tướng nhà văn” đăng tải liên tục trên blog cá nhân. Có lý giải của Nhật Tuấn tương đồng với Xuân Sách, nhưng cũng có khi hai ông khác biệt hoàn toàn. Cả đời làm văn chương và làm xuất bản, thông tin của Nhật Tuấn rất đáng tham khảo. Vì vậy, lethieunhon.com xin trích giới thiệu một góc nhìn của Nhật Tuấn về hai nữ sĩ lừng lẫy một thời: “Trong các nhà văn nữ, có hai người đặc biệt nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước và không phải chỉ do văn chương. Đó là Dương Thu Hương và Phạm Thị Hoài. Sang thời đổi mới, nước ta “âm thịnh dương suy” sao đó thấy nổi lên toàn các bậc quần thoa?”

VŨ BÃO và Tiếng Cười Triết Luận


[Vào lúc : 13:55 - 09/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Xuân Sách từng có bốn câu “vịnh” Vũ Bão: “Sắp cưới bỗng có thằng phá đám/ Nên ông chửi bố chúng mày lên/ Đầu chày đít thớt ông đâu ngán/ Không viết văn thì ông viết phim” ("Sắp cưới" là tiểu thuyết đầu tay của Vũ Bão, vì tác phẩm này mà đời văn của ông đã phải chịu lắm bước gian nan). Nghe đâu lúc sinh thời, Vũ Bão không chịu câu “Nên ông chửi bố chúng mày lên” của ông bạn Xuân Sách. Ông nói, truyện của ông hài hước, nhưng không hề hằn học, ác ý hay chửi đổng… Tiếng cười hài hước của Vũ Bão là thứ tiếng cười rất đặc biệt, thậm chí không giống ai. Nó là tiếng cười “xả láng”.  Nó là tiếng cười phanh phui, quất roi vào cái giả, cái xấu, cái đáng ghét trong đời sống. Nó là tiếng cười có ý nghĩa điều chỉnh xã hội v.v... Có cả, nhưng còn hơn thế: ở một số trường hợp, tiếng cười hài hước của Vũ Bão đã chạm tới những vấn đề triết luận, và mang tầm của triết luận….

Dáng Nâu đâu phải một ẩn dụ


[Vào lúc : 18:20 - 08/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Bài thơ Nguyễn Trung Bình tâm đắc nhất và cũng được truyền tụng nhiều nhất có tên gọi “Bài của trẻ dáng nâu”. Đó là một bài thơ dài viết về mảnh đất lấm láp đã sinh thành và nuôi nấng anh. Dáng nâu không phải một ẩn dụ, mà dáng nâu phản ánh sự rám nắng của những cuộc đời khốn khó: “Những dáng nâu lên đường/ Những dáng nâu ở lại/ Chia tay bằng thấm thía/ Rằng chung một gia tài không chia chác được/ Dáng nâu”. Cách mặt quê nhà lam lũ, Nguyễn Trung Bình loay hoay với thị thành ngột ngạt: “Một sáng quên vào quán cà phê ngồi đồng với nhạc/ Một trưa hí hửng cơm bình dân quen quá mặt em và gáy hắn/ Một chiều gọi điện thoại bạn bè đều đi vắng/ Một đêm chạy khắp Sài Gòn rồi về ngủ lúc mọi người vừa thức”. Sự cô đơn đeo bám Nguyễn Trung Bình, và anh nhận diện được cuộc sống xô bồ không dễ gì thỏa hiệp với trái tim lãng mạn...

Ở tuổi lục thập nhi nhĩ thuận, Nhật Chiêu – nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học, nhưng lại được đông đảo độc giả gần xa biết đến nhiều hơn với tên gọi là nhà văn, một "nhà văn trẻ" ở tuổi tóc nhuốm màu thu. Nhà văn với nụ cười hiền lành như Bụt và đôi mắt nheo nheo như đang cười bước vào nghiệp sáng tác một cách bất ngờ và nhẹ tênh như chơi...  Nếu nói văn chương, trong hành trình đi tìm cái đẹp, suy cho cùng là một trò chơi: trò chơi đuổi hình bắt bóng, thì nhà văn Nhật Chiêu là một người chơi đích thực trong cuộc chơi ấy cùng với độc giả của mình... Vậy trong cuộc chơi nghệ thuật này, ai là hình ai là bóng? Nhà văn là hình, độc giả là bóng? Nhà văn là bóng, độc giả là hình? Hay chính nhà văn là hình mà cũng là bóng? Đuổi hình bắt bóng hay nhà văn tự mình đuổi bắt chính mình? Và khép lại cuộc đuổi bắt ấy, ai bắt được ai: bóng bắt hình hay hình bắt bóng?

NHỚ - bài thơ không quên


[Vào lúc : 12:01 - 04/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Chùm thơ được giải nhất báo “Văn Nghệ” năm 1969 đã đưa Phạm Tiến Duật trở thành nhà thơ hàng đầu của thời chống Mỹ. Đối với con người Phạm Tiến Duật, tôi “kính nhi viễn chi”, nhưng thơ anh, với “Lửa đèn”, “Tiểu đội xe không kính”, “Trường Sơn đông, Trường Sơn tây”, “Nhớ”… thì trở thành thân thuộc, gần gũi bao nhiêu năm. Không biết đã bao lần, tôi đọc diễn cảm say sưa những bài thơ trên trước học sinh. Trong đó có bài “Nhớ”: “Cái vết thương xoàng mà đưa viện/ Hàng còn chờ đó, tiếng xe reo/ Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ bến/ Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo”. Bài thơ từ lúc ra đời cho đến nay vẫn thế. Không phải 28 chữ, thất ngôn tứ tuyệt, mà là 29 chữ như chạm khắc vào thời gian để đến với chúng ta ngày hôm nay nguyên vẹn từng chữ, từng dòng

Một hồn thơ dễ làm ta cảm kích


[Vào lúc : 15:28 - 02/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Bằng Việt nhận định: “Người mà Xuân Quỳ gọi là “cố nhân”, có khi chỉ là hình bóng mơ tưởng tự vẽ nên từ thuở còn trẻ, một hình ảnh lý tưởng, mà một đời tìm kiếm, mệt mỏi tưởng là bỏ qua rồi, có tìm lại mãi vẫn không thấy được: “Cuộc đời vun vút bóng câu/ Xuống ghềnh lên thác tìm đâu thấy người ! Giật mình gọi cố nhân ơi/ Nhìn quanh vắng lặng, hỏi người ở đâu ?!”. Vì sao lại có cái khắc khoải ấy ? Đơn giản là vì tác giả đã sống qua một thời, mà chất “lý tưởng” được đề lên rất cao, gần như trở thành tiêu chí sống. Đến nỗi, hôm nay nhìn lại, tác giả còn bộc phát phải tự thối lên: “Cái thời đèo dốc nắng mưa/ Cái gì cũng thiếu, chỉ thừa ước mơ !”. Câu thơ mộc mạc, bùi ngùi, nhưng nói đúng tâm sự của một thế hệ!”

Hội nhà văn VN nhọc nhằn đi kiện


[Vào lúc : 15:57 - 01/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Vài tháng gần đây, Hội Nhà văn Việt Nam vô cùng bức xúc khi chính trong khuôn viên của Hội bỗng dưng xuất hiện ngôi nhà 4 tầng bề thế. Điều khiến Hội bức xúc hơn cả, khi yêu cầu "chủ" ngôi nhà dỡ bỏ thì tất cả đều ngỡ ngàng vì chủ nhân đưa ra giấy Chứng nhận sở hữu nhà ở và quyền sử dụng đất… Lần đầu tiên sau 62 năm thành lập, Hội Nhà văn Việt Nam (số 9 Nguyễn Đình Chiểu, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) đã quyết định… khởi kiện. Bị đơn là UBND quận Hai Bà Trưng (Hà Nội) vì sự mập mờ trong quy trình cấp giấy sử dụng đất.

Ấn hành Nhật ký LÊ ANH XUÂN


[Vào lúc : 09:41 - 01/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Chính nhà văn Lê Văn Thảo đã tìm thấy quyển nhật ký (và ông ghi thêm vào trang cuối: “Ngày 24.5.1968 (thứ sáu): Hôm nay là ngày Hiến hy sinh. Khoảng trưa. Hiến không còn nữa. Hiến chết dưới HBM. Lạ thật. Đến tối, Thảo và anh em chôn Hiến ở ấp Phước Quang, xã Phước Lợi, huyện Cần Đước”. Nhà văn Lê Văn Thảo đã giao lại quyển nhật ký cho bộ phận Ban Văn nghệ của Ban Tuyên huấn Trung ương Cục. Sau đó, nhà thơ Bảo Định Giang đã trao lại cho gia đình nhà thơ Lê Anh Xuân… Sau này, UBND tỉnh Bến Tre đã xin mang quyển nhật ký này về trưng bày ở bảo tàng tỉnh (quê hương của Lê Anh Xuân).

LÊ VĂN NGHĨA và Chuyện Chán Phèo


[Vào lúc : 16:26 - 29/11/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Các nhân vật trào phúng của Lê Văn Nghĩa trong “Chuyện chán phèo”  đều mang dáng dấp các “thói hư tật xấu” của một ai đó trong cuộc đời này. Do vậy khi đọc Lê Văn Nghĩa nhiều người dễ bị giật mình vì “hình như thằng cha nhà văn này đang đem mình ra để cười nhạo”. Chẳng hạn, truyện “Sự chờ đợi của một nhà văn lớn”, Lê Văn Nghĩa “giễu” đồng nghiệp cầm bút mà cũng là “giễu” chính mình. Một nhà văn trong truyện ngày đêm lo nuôi mộng về tác phẩm “vĩ đại” nhưng... không chịu viết, nên dù ốm o gầy mòn mơ mộng đã 10 năm liên tục, rốt cục thì chẳng có tác phẩm nào ra đời. Các nhà văn thích lập ngôn bên ngoài tác phẩm hơn là cầm bút, thích chê bai văn người mà không xem lại chính mình có viết được gì hay không, như một thứ bệnh khá phổ biến của các nhà văn.

Phân trang 5/88 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất