Chốc lát ngắm nhìn NGUYỄN QUANG SÁNG


[Vào lúc : 12:51 - 02/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Một sáng trò chuyện đang tíu tít, bất chợt từ ngoài cửa bước vào một khách nam và một khách nữ. Nhận ra hai người, tôi vội ngồi thụp xuống chân cô tiếp tân, im thít. Lát sau, cô vỗ vỗ lên đầu tôi: “Khách lên phòng rồi…anh đứng dậy đi! Hổng sao, ông Nguyễn Quang Sáng đó …nghe nói ổng là nhà văn cách mạng”… Người Sài Gòn xưa là vậy, không tò mò chuyện người khác nên cũng không hỏi chị phụ nữ kia là ai? Nhưng tôi biết, đó là nữ văn sĩ quân đội nổi tiếng hồi đó. Đừng ai "suy diễn bậy bạ" nha. Chắc hai nhà văn lớn đưa nhau lên phòng riêng để bàn luận văn chương thôi. Tuy vậy có làm thêm chuyện gì khác thì  với nhà văn cũng chẳng là gì, văn chương mới là quan trọng. Mà với Nguyễn Quang Sáng thì văn chương thuộc loại chiếu nhất làng văn Nam bộ kháng chiến rồi…

VÂN LONG cười thì cười... thả giàn


[Vào lúc : 16:16 - 01/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Hôm nay tôi được nữ sĩ Phan Thị Thanh Nhàn ghé sát tai tôi (không  phải do thân mật gì đâu, mà giữa ồn ào đông người thì phải vậy!) bỏ nhỏ: “Em có viết đôi dòng về anh trên lethieunhon.com, anh đọc chưa?”. Tôi hơi giật mình, độ này Nhàn hay viết chân dung bạn bè, có lẽ đã đến lúc bí đề tài, nàng đưa mình lên…thớt! Nhưng may quá, chỉ là một câu ca dao vui tôi kể hôm nào trong    các chuyến đi vô tiền khoáng hậu của cánh nhà văn chúng tôi. Vì là ca dao nên câu đó cũng chịu phận tam sao thất bản như mọi câu ca dao khác, kể cả xuất xứ của nó. Vậy tôi xin kể lại đúng như tôi kể hôm ấy...


“Kinh tế như một dòng sông. Lạm phát chỉ là rác rưởi trôi nổi trên. Dân văn nghệ văn gừng các bác chỉ nhìn thấy rác rưởi chứ không chịu ngụp xuống chiêm ngưỡng dòng chảy ngầm bên dưới đang chảy cuồn cuộn tăng trưởng ứ trào thêm sáu phần trăm của cải vật chất cho xã hội Việt Nam năm 2012... Vì em nghe thiên hạ người ta đồn thổi rằng cái hồ văn nghệ văn gừng của các bác quả là có to thật, rộng thật. Nhưng mà bao năm nay nó chỉ là cái hồ tù nước đọng. Hi hi. Đã tù đọng thì chỉ toàn rác rưởi và bùn nhão ngoét làm đếch gì có sóng. Ấy là chưa kể cái mùi nước hồ tù đọng lưu cữu lâu năm bốc lên thì thì … Hi hi”. Bây giờ thì đến lượt tôi - gã nhà văn già há hốc mồm, trợn mắt ra nhìn nó – cái thẳng cha tiến sĩ kinh tế địa chất thủy văn trẻ ranh đó vừa nốc rượu của mình lại vừa cười vào mũi mình!

Bất cần, nổi loạn và điên rồ, làm thơ, nghe nhạc Rock, viết tiểu thuyết và đóng phim, từng cương quyết bỏ học, từng bị bố mẹ đưa tới bác sĩ tâm lý… nhưng các tác phẩm của Xuân Thụ lại gây rúng động xã hội và tác động sâu sắc tới giới trẻ Trung Quốc suốt một thời gian dài. Cô đã được tạp chí Time (Mỹ) chọn làm Gương mặt châu Á đại diện cho thế hệ 8X ấn bản năm 2004.  Những ngày cuối năm 2011, Xuân Thụ đã có chuyến rong chơi tại Hà Nội và Sài Gòn, theo lời mời đầy thiện chí của công ty ChiBooks. Không biết doanh thu từ mấy cuốn sách được chuyển nhượng bản quyền có đủ ChiBooks bù đắp chi phí cho sự kiện này hay không, nhưng ít nhất cũng tạo được không khí giao lưu quốc tế cho đời sống văn chương Việt Nam vốn đang tẻ nhạt và tù đọng!

Văn Đắc làm thơ về thiên hạ thì khỏi phải bàn, nhưng tài làm thơ về vợ như anh thì không phải nhà thơ nào cũng bì nổi: “Khi anh đang mải nhìn cỏ may/ ngả tay ra với gió/ thì tay em đang sàng gạo/ khi anh đang nhấp chén trà như nhấp mật ong/ thì em mồ hôi ướt hai đầu vú”. Phải công nhận Văn Đắc là nhà thơ rất thành khẩn với vợ, nghe anh “thành khẩn” tới mức “tự thú” mà rởn cả tóc gáy: “Vợ mình không nhớ, đi nhớ người ta / Già cóc củ đế hóa ra dại khờ”. Chẳng biết bạn tôi có dại khờ thật hay không, nhưng bạn tôi nói và nghĩ về vợ như thế này thì vợ còn giận làm sao được nữa: “Ngẫm mình nhớ ngược mong xuôi/ Chẳng nơi nào được như nơi em chờ/ Lấy thơ làm của trong nhà? Buồn vui sướng khổ chia ra cùng người”.

Bộ Thông tin và truyền thông vừa quyết định thu hồi thẻ nhà báo đối với ông Nguyễn Châu Kỳ - nguyên giám đốc Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM (VOH) và hai phó giám đốc là ông Phạm Trọng Quốc và ông Tống Đình Hồng. Trước đó một số cán bộ, nhân viên của VOH đã có đơn thư phản ảnh, tố cáo về những biểu hiện sai phạm trong quản lý tài chính, thiếu dân chủ trong công tác nhân sự của ông Nguyễn Châu Kỳ và các lãnh đạo đài. Thanh tra TP.HCM sau đó thanh tra, kết luận nội dung phản ảnh, tố cáo đối với lãnh đạo VOH là có cơ sở và kiến nghị UBND TP (cơ quan chủ quản) xử lý trách nhiệm tập thể, cá nhân có liên quan.
Xin lưu ý, hai ông Nguyễn Châu Kỳ và Tống Đình Hồng là bạn đồng môn, cùng học khóa 1975 tại khoa Điện - Điện tử  của Trường ĐH Bách Khoa TPHCM. Sau vai trò đồng phạm thì hai ông trở thành đồng… hư
u!


Uy lực già làng ĐỖ CHU


[Vào lúc : 10:40 - 28/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Vụt lên từ “Ao làng”, tác phẩm của Đỗ Chu vẫn xuất hiện và vẫn được ca ngợi , khen thưởng đều đều. Năm 1963 giải thưởng cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ quân đội, năm 2001 giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật , 2002 giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam, năm 2004 Giải thưởng ASEAN , năm 2011 được đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh. Chẳng những “cha thiên hạ” về giải thưởng, Đỗ Chu còn là một thứ… ”già làng ” ở Hội nhà văn VN. Nguyên ở Hội nhà văn VN có một nơi “vạn đại dung thân” cho các cán bộ viết văn ( cách nói của Nguyễn Khải)  – đó chính là… “tổ sáng tác”. Một nhà văn khi được chọn về đây thì coi như được nuôi cả đời, bao cấp cả đời, kể cả bao cấp tư tưởng, khỏi lo bon chen, đấu đá , khỏi lo giành giật tem phiếu, con cá lá rau như người ngoài đời. Từ rất sớm Đỗ Chu được chọn về “tổ sáng tác”, 35 năm liền cho tới khi hưu...

BẢO SINH làm thơ, nuôi chó, chọi gà


[Vào lúc : 11:46 - 24/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Có người gọi ông là “lão khùng”. Có người gọi ông là nhà thơ dân gian trứ danh với những câu thơ ngạo đời xưa nay hiếm. Nhưng cũng có nhiều người biết đến ông là chủ của hotel chó mèo có một không hai ở Việt Nam. Vì thế ông có hỗn danh là “Sinh chó”. Chính ông cũng thừa nhận: “Làm thơ, nuôi chó, chọi gà/ Mấy ai biết được ông là nhà thơ” . Tất cả những bài thơ của Bảo Sinh, ông đều gọi chung là huyền thi. Ông nói để hiểu được thơ ông thì phải hiểu được thế nào “huyền thi”. Ông quan niệm sáng tác thơ bây giờ là phải “Viết những cái gì mà Google không tra được. Vì thời buổi bão hòa thông tin thế này, viết những cái gì có trên Google thì còn ai đọc nữa?”.

Liên hoan phim lần thứ 17 vừa diễn ra tại Tp Tuy Hòa cũng mang cả ý nghĩa kỷ niệm 40 năm ngày ngành Điện ảnh Việt Nam tổ chức LHP để trao giải Bông Sen Vàng, Bông Sen Bạc. Không biết có phải vì lý do này không, mà đây là lần đầu tiên (tính trong cả 17 lần tổ chức LHP) có sự hiện diện của ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, Trưởng Ban Tuyên Giáo T.Ư trong đêm bế mạc và bước lên sân khấu trao mấy giải thưởng cao nhất. Không còn nghi ngờ gì, việc Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên Giáo TƯ Đinh Thế Huynh có mặt tại LHP 17 là niềm vinh dự và tự hào cho giới điện ảnh nước nhà. Ấy thế nhưng sự hiện diện của ông Đinh Thế Huynh và việc chính tay ông trao Giải Bạc cho ông Nguyễn Hữu Mười –đạo diễn  bộ phim “Mùi cỏ cháy” lại gợi nên những cắc cớ khác- không thể không nói ra để mà... rút kinh nghiệm.

VÕ HỒNG THU qua những trang văn tình


[Vào lúc : 10:28 - 17/12/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Tôi phải đợi đến mùa xuân, cho dương khí trong trời đất và trong người mình mạnh lên một chút, mới đọc kỹ lại và viết những dòng cảm nhận về hai tập sách của Võ Hồng Thu: “Trà, cà phê và Em” và “Nude tình yêu”. Điều đáng nói trước tiên, đây là hai tác phẩm đầu tay ra liên tiếp của một tác giả nữ.Cái tên của nữ nhà văn này được bạn đọc quen biết, qua ấn phẩm nổi trội Người Đẹp Việt Nam, trong mấy năm gần đây. Đó là một ấn phẩm mới, đẹp, giàu tính nhân văn. Sức hấp dẫn có được từ tính tri thức, thẩm mỹ, cái mới của người chủ biên: Võ Hồng Thu. Những-trang-văn-tình hợp lại trong hai tác phẩm truyện ngắn độc đáo nói lên điều gì?

Phân trang 4/88 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất