Ở rừng, cái rét thường kéo dài qua tết, đến tận mùa xuân vẫn còn rét. Nếu mùa không tính theo tháng mà tính theo thời tiết, thì mùa đông có khi phải dài tới 5 tháng, từ đầu tháng 10 âm lịch năm nay, tới hết tháng 2 năm sau. Khi đó mới thấy chút ấm áp của hơi xuân. Trẻ con bọn tôi sợ nhất là mùa này. Buổi sáng, dậy từ tinh mơ, trời còn tối om, mở cửa ra nhìn thấy sương mù dày đặc như chỉ cần quơ tay ra trước mặt là sẽ có ngay một vốc. Co ro xuống bếp, thổi phù phù cho cái gộc củi to tướng mẹ ủ từ tối cho lửa cháy lên, lôi nồi cơm nguội ra, nhệu nhạo chén một bát. Vừa ăn vừa ngủ, vừa sưởi lửa vừa ngủ. Những hôm sắp thi còn dậy sớm hơn nữa, để học bài. Học bài buổi sáng sớm giống như ăn cơm lúc bụng rỗng tuếch vậy, rất dễ vào. Trời sáng hơn một chút, nhìn ra ngõ thấy con đường nhỏ hiện lên lờ mờ trăng trắng, cũng là lúc có một đứa bạn, chõ cái miệng bốc hơi vì rét từ tít ngoài quốc lộ gọi vào. Đứa này không bao giờ gọi tử tế, nó luôn gọi theo kiểu quát tháo: T ơi, đã đi chưa hả? Vẫn còn ngủ hay sao thế hả? Có muốn đứng úp mặt vào bảng không hả? Và sau tiếng quát của nó, thế nào đàn chó của cả xóm cũng thi nhau sủa ầm ĩ.

Một tản văn xuân


[Vào lúc : 16:33 - 24/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Lý lẽ lí sự là cần nhưng nhiều khi rơi vào ngõ cụt. Thôi thì cứ xin hồn nhiên. Tản, là tản ra, thoáng ra, không vón cục lại.Như mây gió tản ra trên trời.Người trên phố tản ra, không siêu tắc đương như hiện nay. Cuối ngày đi tản bộ…Cái sự tản có lẽ là như vậy. Nhưng mây tản, đường tản cũng như cuộc đời. Dương sao âm vậy. Tản sao, vón cục vậy. Mây gió tản trên trời không chỉ là sự thoáng đãng.Cuối một ngày đi tản bộ chưa hẳn đã là thanh thản. Bởi vậy xin đừng cãi nhau. Tản văn là cuộc đời. Đời sao, tản văn vậy. Vui vậy. Buồn vậy. Lo vậy. Thoáng. Tất tần tật.

Sáng mồng hai hoặc mồng ba, đến lượt bố tôi ở nhà trông con nhỏ và tiếp khách, tôi cùng các chị được theo mẹ lên chùa. Tôi còn nhớ lần đầu tiên bước chân vào cổng tam quan ngôi chùa nhỏ thơm ngát mùi hoa chanh hoa bưởi hoa cau, tôi chợt thấy người mình nhẹ lâng lâng, như bỗng nhiên bước vào cõi khác. Và khi mẹ dắt tôi vào lễ Phật, tôi quả thật đã bị choáng ngợp trước các pho tượng cổ kính đã tróc sơn song nét mặt vô cùng hiền hậu và trang nghiêm dưới ánh nến mờ ảo làm tôi hơi rờn rợn. Lại là một cõi linh thiêng, bí ẩn và thanh khiết vô cùng (mà bây giờ, nhiều lần đi chùa, tôi không bao giờ gặp lại cảm giác ấy như hồi thơ bé nữa…).

NGUYỄN MỸ NỮ đẫm ngập Tết tuổi thơ


[Vào lúc : 12:53 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ngược lại với những phong kẹo hết sức quê mùa là, thứ mứt hết sức sang cả mà chúng tôi cũng chỉ được thưởng thức rất ít, dẫu là đang giữa tết. Đó là mứt hạt sen của nhà cụ Chi. Cụ Chi là bạn với bà nội tôi, vốn người Hà Nội. Khác với bà tôi nhìn vào là rõ ngay một cụ bà nhà quê. Cụ Chi rất ra dáng người Tràng An thanh lịch. Là người hàng phố. Ấy! Cũng nói theo bà nội. Rất nhiều năm trôi qua mà tôi vẫn còn nhớ như in cái áo dài cụ Chi mặc, tấm khăn cụ khoác hờ, vòng chuỗi cụ đeo…Cụ luôn xuất hiện ở ngôi nhà tềnh toàng của chúng tôi vào đúng hai tám tháng chạp. Bao giờ cũng vậy. Đủng đỉnh vào trong nhà và yên vị trên ghế hẳn hoi. Sau khi nhấp hết một tách trà, cụ mới thư thả lấy túi mứt với đúng nửa ký từ trong giỏ xách ra...

Cuối năm, đọc thơ PHẠM HỒNG NHẬT


[Vào lúc : 12:44 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Nguyễn Đức Huệ giới thiệu: “Sau mấy chục năm bôn ba Hải ngoại, khi về nước nghỉ hưu còn được nhiều doanh nghiệp mời ra làm Giám đốc sản xuất, anh vẫn có thơ để mỗi khi đi công chuyện về, lại tìm đến chỗ bạn bè, đọc cho chúng tôi nghe. Tôi và nhà thơ Anh Chi khuyên anh nên tập hợp in thành sách, Phạm Hồng Nhật lúc đầu còn ngại, văn chương thời nay đang mất giá, in ra chẳng để làm gì. Nhưng sau thấy người ta cứ in sách ào ào, anh cũng ào theo, trong vòng hai năm qua (2010 – 2011) anh cho xuất bản liền ba cuốn: "Dư âm ngày trở về", "Thung lũng tình yêu" và "Hương thơm mời gọi". Giờ lại tập hợp những bài mới viết gần đây thành cuốn nữa, đó là tập “Hải Phòng đêm lạnh

LÊ HƯNG TIẾN trong thế giới Ễn Lên Đêm


[Vào lúc : 12:37 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Inrasara viết lời tựa: “Cho dù không ý đồ thơ tái hiện hiện thực, giữa trận đồ chữ mù mịt này, Lê Hưng Tiễn vẫn cho người đọc lờ mờ nhận ra cuộc sống bế tắc nơi kí ức của một cơ thể hổng hểnh với đôi ba ý tưởng mắt lưới chìm ngập giữa vũng lầy những giấc mơ không cánh; sự lẩn quẩn không lối thoát của vài kẻ mồ côi ý tưởng đang chỏng cẳng biệt xứ; vài sinh thể mà bản thể đã đánh mất một phần ba tư cách, nhân cách, tính cách. Đánh mất luôn lí lịch cá nhân: “không tên không họ không hàng/ không ngày không tháng không năm sinh”. Trường ca “Ễn lên đêm”  bắt đầu bằng câu “ngồi chầu hẩu đôi ba ý tưởng mắt lưới”

Y PHƯƠNG ngồi đợi Giao Thừa


[Vào lúc : 14:15 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ai cũng có những kỷ niệm đẹp, lung linh, huyền ảo về đêm giao thừa ở nơi quê nhà.  Sống qua bao nhiêu tuổi, người ấy có bấy nhiêu niềm vui chờ đợi. Cả một năm dài đằng đẵng, chỉ có mỗi đêm ba mươi là háo hức nhất, hộn hạo lên xuống trong lòng mình. Người già háo hức theo kiểu người già. Thanh niên theo kiểu thanh niên. Nhưng đặc biệt nhất là trẻ con. Trẻ con trong đêm giao thừa được tự do tuyệt đối. Chúng là đối tượng chính tham dự vào lễ hội trời đất. Trẻ con với thiên nhiên là một. Thiên nhiên và trẻ con không có khoảng cách. Cứ nhìn vào đôi mắt trẻ thơ là biết miền đất ấy thịnh hay bại. Đôi mắt trẻ con biết nói. Mắt đứa nào cũng mở to, tròn đen lay láy. Những ngấn hạnh phúc ấy cứ hướng về miền ánh sáng của lửa đêm giao thừa.

PHAN THỊ THANH NHÀN trong Chớm xuân Hà Nội


[Vào lúc : 21:16 - 20/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Họ “Phan Hữu” của bố tôi, giờ bố mẹ đã không còn, nhưng con cháu vẫn giữ lệ này. Và ngày gặp nhau của đại gia đình (giờ cả con, cháu, chắt, chút, chít… của Ông Bà đã lên con số gần 60), thì từ bé Bi mới hơn 2 tuổi, là chắt, đến hai cậu  con trai  đã có bằng  tiến sĩ, rồi các cháu đang học ở nước ngoài, đang là học sinh, thậm chí bà già gần 70 là tôi, cũng được gia đình tặng quà và tôn vinh ( vì có bài“Trời và đất” được in trong tập “Một trăm bài thơ hay”!)…Cảm động nhất, là mọi năm, chỉ các cháu mẫu giáo hoặc học sinh phổ thông đọc bài thơ “Làm anh” hoặc hát bài “Hương thầm” thơ của tôi do nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc, thì năm nay, lần đầu tiên, cậu em trai út vừa được phong Thiếu Tướng bỗng lên đọc thuộc lòng bài thơ “Trời và đất”
 

Nhìn lại một năm nhiều hệ lụy văn nghệ


[Vào lúc : 10:39 - 20/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Năm 2011, Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước đã đến hẹn 5 năm với giới chuyên môn và giới mộ điệu. Đáng tiếc, hai giải thưởng cao quý đều phải dời lại vì xuất hiện quá nhiều tranh cãi gay gắt. Chưa bao giờ chuyện đề cử giải thưởng lại trở nên nghiêm trọng như vậy. Không ít nghệ sĩ nổi tiếng đã gửi đơn khiếu nại lên hội đồng xét duyệt, thậm chí gửi thư xin can thiệp lên tận Văn phòng Chủ tịch nước. Lý giải sự lộn xộn này có nhiều nguyên nhân khác nhau, không hẳn vì hiện vật tặng kèm bằng khen là số tiền 200 triệu hay 120 triệu, mà còn vì nhiều nhiêu khê và bất cập trong cơ chế bình chọn. Giải thưởng không phải cái bánh hay cái kẹo để xin cho hoặc ban phát tùy hứng. Thế nhưng, thật đáng băn khoăn, khi tình trạng vừa đá bóng vừa thổi còi vẫn diễn ra một cách trớ trêu. Nhìn vào danh sách đề cử, công chúng không khỏi thắc mắc vì nhìn thấy tên của hầu hết những vị chức sắc văn nghệ như Chủ tịch Hội Nhà văn VN, Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN, Chủ tịch Hội Sân khấu VN… Chả trách dân gian cứ truyền tụng câu vè “ông Trần, ông Nguyễn, ông Tô/ ba ông vừa chấm vừa… vồ giải luôn”.

Hồi ức của nhà văn Nguyễn Xuân Thủy: Cách đây tròn 10 năm, tôi được ăn Tết ở Trường Sa. Ngày ấy tôi đóng quân ở đảo Trường Sa lớn. Vì quá xa xôi nên cái Tết diễn ra ở đây chủ yếu là tinh thần là chính, chứ để mang phong vị Tết như trong đất liền thì quả là khó, nhất là mâm ngũ quả thì lại càng không. Vì tàu ra trước Tết gần một tháng nên chỉ mang được đồ khô và một số loại thực phẩm có thể để lâu chứ hoa quả thì đành chịu. Chiều 29 Tết, chúng tôi trang trí phòng Hồ Chí Minh để chuẩn bị đón xuân. Mỗi người một tay nên chẳng mấy chốc mọi thứ đã đâu vào đấy, từ dây xúc xích, đèn lồng, câu đối... duy chỉ thiếu mâm ngũ quả. Bàn thờ Tết mà thiếu mâm ngũ quả thì mất hết hương vị. Chính trị viên kêu gọi anh em phát huy trí tuệ tập thể, nghĩ cách làm bằng được...

Phân trang 2/88 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất