Lý lẽ lí sự là cần nhưng nhiều khi rơi vào ngõ cụt. Thôi thì cứ xin hồn nhiên. Tản, là tản ra, thoáng ra, không vón cục lại.Như mây gió tản ra trên trời.Người trên phố tản ra, không siêu tắc đương như hiện nay. Cuối ngày đi tản bộ…Cái sự tản có lẽ là như vậy. Nhưng mây tản, đường tản cũng như cuộc đời. Dương sao âm vậy. Tản sao, vón cục vậy. Mây gió tản trên trời không chỉ là sự thoáng đãng.Cuối một ngày đi tản bộ chưa hẳn đã là thanh thản. Bởi vậy xin đừng cãi nhau. Tản văn là cuộc đời. Đời sao, tản văn vậy. Vui vậy. Buồn vậy. Lo vậy. Thoáng. Tất tần tật.
Họ “Phan Hữu” của bố tôi, giờ bố mẹ đã không còn, nhưng con cháu vẫn giữ lệ này. Và ngày gặp nhau của đại gia đình (giờ cả con, cháu, chắt, chút, chít… của Ông Bà đã lên con số gần 60), thì từ bé Bi mới hơn 2 tuổi, là chắt, đến hai cậu con trai đã có bằng tiến sĩ, rồi các cháu đang học ở nước ngoài, đang là học sinh, thậm chí bà già gần 70 là tôi, cũng được gia đình tặng quà và tôn vinh ( vì có bài“Trời và đất” được in trong tập “Một trăm bài thơ hay”!)…Cảm động nhất, là mọi năm, chỉ các cháu mẫu giáo hoặc học sinh phổ thông đọc bài thơ “Làm anh” hoặc hát bài “Hương thầm” thơ của tôi do nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc, thì năm nay, lần đầu tiên, cậu em trai út vừa được phong Thiếu Tướng bỗng lên đọc thuộc lòng bài thơ “Trời và đất”





