Phân trang 11/88
6 7 8 9 10 11 12 13 14 15
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 11:02 - 29/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Chim Trắng đã qua đời lúc 19h15 ngày 28-9-2011, hưởng thọ 74 tuổi. Nhà thơ Chim Trắng tên thật Hồ Văn Ba, ngay từ thời niên thiếu đã rời quê nhà Bến Tre đi theo kháng chiến. Sau năm 1975, nhà thơ Chim Trắng có nhiều năm đảm nhiệm cương vị Tổng Biên tập báo Văn Nghệ TPHCM. Về hưu, ông chọn một mảnh đất nhỏ ở Bình Dương để ẩn cư, thỉnh thoảng tự lái xe thăm viếng bạn bè. Tuổi già cộng với nhiều căn bệnh hành hạ, nhưng nhà thơ Chim Trắng không muốn phiền hà đến bất cứ ai. Trước khi thả hồn bay vào mịt mờ, nhà thơ Chim Trắng chuẩn bị sẵn di chúc, khảng khái đề nghị tang lễ của ông không cần phải tổ chức theo bất kỳ nghi lễ gì, cũng không cần điếu văn, cứ để linh cữu ông tại căn nhà quen thuộc D18/17 khu dân cư Thuận Giao, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương cho bằng hữu đến tiễn đưa ấm áp và ân tình!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:02 - 28/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhắc đến những trang văn Đỗ Bích Thúy người đọc sẽ hình dung đến Hà Giang - quê hương chị, nơi Thúy đã bước những bước đầu tiên đến với văn chương, nơi đã cho chị những quả ngọt đầu mùa trên cánh đồng chữ nghĩa. Nhưng rồi một ngày, Hà Giang bỗng trở nên xa ngái... Chính chị cũng không thể ngờ sẽ có ngày mình về thăm quê, ở đó không còn ngôi nhà thân thương nép mình trong thung lũng mù sương, không còn “căn gác áp mái” lưu dấu những kỷ niệm ngày thơ bé. Cuộc sống đôi khi buộc con người ta phải đứng trước những lựa chọn, và có những lựa chọn khiến người ta phải đánh đổi cả một miền ký ức của chính mình.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:56 - 26/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nguyễn Trọng Tạo bấm máy nhà riêng Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thể thao. Giọng một cháu trai: “Ai đấy? Bố cháu vừa đi nằm rồi ạ, có bắt buộc phải gọi dậy không chú?”. Nguyễn Trọng Tạo giọng nghiêm chỉnh: “Cháu cứ nói với bố là có chú Nguyễn Trọng Tạo vừa ở Huế ra có việc muốn trao đổi ngay nhé!”. Một lát, giọng Huế nhẹ nhàng của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: “Tạo hỉ? Có việc chi mà gọi muộn rứa?”. “Ôi, hôm nay là Noel mà, mình không nghĩ ông lại nghỉ sớm thế. Bọn tôi đang chờ Trần Đăng Khoa đến mới ra nhà thờ Lớn đây”. Tiếng Nguyễn Khoa Điếm cười: “Trẻ trung ghê hà? Có việc chi vậy ông?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:08 - 22/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Phạm Ngọc Tiến cảm nhận: "Loài chim cu dù rất tình cảm nhưng không bao giờ nó nguôi ngoai khát vọng cánh đồng. Nghĩa là sểnh ra là nó bay, một đi không bao giờ trở lại (là mấy ông nuôi chim chuyên nghiệp khẳng định thế). Con cu gáy của tôi bây giờ đã chứng minh cho nhận định ấy. Đã vài lần nó chớp cơ hội bay vút tìm đường thoát. Khốn khổ cho nó tưởng cửa mở nên lao đầu vào kính ngất lịm. Nhờ thế tôi càng quý nó hơn. Chợt nghĩ đến con chim cu gáy bổ ngũ dạo nào của đạo diễn Quốc Trọng. Chính tay tôi thả ở cánh đồng nhưng nó đâu có chịu ra. Ô hay sao lại mâu thuẫn thế? Mâu thuẫn là khát vọng của chim lồng chăng?"
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:06 - 22/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Ca sĩ Hà Trần in thơ ngay trong thời buổi thơ “lạm phát” như hiện nay khiến nhiều người “sốc”. “Sốc” hơn khi tập thơ Thập kỷ yêu của Hà Trần chỉ có 15 bài, mỏng dính mà bán với giá đến 70 ngàn đồng. Trong khi nhiều nhà thơ là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, chưa kể hội viên các hội nhà văn tỉnh lẻ, in thơ ra chỉ để đem tặng hầu kiếm chút danh với đời. Tập thơ của Hà Trần có gì mà “cao giá” thế? Hà Trần tự bạch: “Tôi nuôi những bài thơ như một bà mẹ độc thân lo con thơ dại chưa đủ ra đời. Những xâm thực đời sống, những định kiến bao trùm thế giới văn chương có thể làm chúng tổn thương. Các con tôi chỉ biết đến mẹ, nảy mầm và sinh sôi từ tâm hồn mẹ. Thơ đem đến cho tôi sự thăng hoa cảm xúc, lối tư duy và một giải thoát tinh thần khác ngoài âm nhạc. Thơ - nhạc khác biệt, nhưng chúng đều trưởng thành từ thế giới quan và triết lý sống của riêng tôi. Hơn một thập kỷ chắt lọc thơ, gần hai thập kỷ ca hát, tôi trả lại những đứa trẻ tinh thần cho người hâm mộ. Những bài thơ sẽ tìm thân phận giữa muôn ngàn tiếng nói, để mẹ chúng được tự do”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:13 - 21/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Tạp chí Nhà Văn số 9-2011 ( tạp chí ra hàng tháng của Hội nhà văn Việt Nam) từ trang 144 đến trang 146 có in bài “MỘT TẬP THƠ TƯƠI LÊN NHIỀU HI VỌNG” của nhà thơ Hữu Thỉnh- Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam kiêm Chủ tịch Ủy ban toàn quốc Liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam, ca ngợi hết lời tập thơ “Lời nguyện cầu trước lửa” do NXB Hội nhà văn 2011 vừa ấn hành của ông Trần Gia Thái – Tổng giám đốc Đài Phát thanh và truyền hình Hà Nội kiêm Chủ tịch Hội nhà báo Hà Nội (ảnh). Vì chưa có tập thơ này của ông Trần Gia Thái trong tay, chúng tôi chỉ căn cứ trên những câu thơ được ông Hữu Thỉnh trích ra bình phẩm, ngợi ca để làm cơ sở đánh giá bài viết khác thường của ông Hữu Thỉnh...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:41 - 21/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Tổng giám đốc Đài phát thanh truyền hình Hà Nội – Trần Gia Thái phát hành tập thơ “Lời nguyện cầu trước lửa” không biết thăng hoa xuất thần đến mức nào, nhưng chỉ cần trích ra vài câu thơ cực kỳ dễ dãi và bình thường thì ngài Chủ tịch Hội nhà văn VN – Hữu Thỉnh đã có một bài khen ngợi nức nở với những ngôn từ óng ả: “Ở trong thơ, nói và hiểu là hai việc khác nhau. Đó là nghệ thuật phô diễn. Trần Gia Thái cho ta thấy biết bao nhiêu cung bậc của tình cảm khi yêu, kể cả khi anh nói nhún, anh tự ti, anh bơ vơ, mộng du, đau khổ…thì đấy là một trường tình, tất cả hiện ra, nhưng không một lần ta thấy anh nhỏ bé. Kể cả khi anh thú nhận: “Cơn bão giữa lòng người/ Cơn bão trong lòng đất/ Bão quật anh tơi bời/ Giữa đôi bờ còn ? mất ?". Ôi chàng trai si tình! Anh có thể bước đi không vững trong cơn say nhưng tình yêu của anh thật cường tráng. Trần Gia Thái có những bài thơ tình ấn tượng. Đọc lên, ta có thể ôm được sự nồng nhiệt”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:43 - 20/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Trên tạp chí Văn Nghệ Quân Đội số 732, tháng 9/ 2011, có in bài “Hành trình kỳ lạ của bài thơ Dặm về” của Thi Nguyễn, vài ngày sau bài báo được đưa lên trang mạng lethieunhon.com. Vì sự việc xảy ra đã lâu và người viết bài chưa đưa đủ chứng lý, tình tiết về sự việc đã được hai cơ quan báo chí, xuất bản của Hội Nhà văn VN xác nhận, nên đã xuất hiện nghi vấn của bạn TXB ngay dưới bài đó trên lethieunhon.com. Câu hỏi bạn đặt ra: Vì sao ông Nguyễn Đình Tiên không lên tiếng sớm để sự lầm lẫn về tác giả bài thơ kéo dài đến gần nửa thế kỷ?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:39 - 19/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Phạm Khải góp thêm một niềm xúc động cho ngày giỗ của nhà thơ – họa sĩ Chu Hoạch: “Nhân đọc tư liệu “Chu Hoạch vội vàng bỏ dở cuộc tươi xanh” gồm một bài báo và một chùm thơ được tải trên trang web của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn, tôi nhớ năm 1992, tôi từng viết và cho đăng báo bài bình bài thơ “Người tình bé bỏng” của Chu Hoạch. Tôi xin gửi đây để bạn đọc của lethieunhon.com cùng thưởng thức, xem như một nén tâm nhang tưởng nhớ họa sĩ - nhà thơ Chu Hoạch và để thêm lần khẳng định: Với tôi, Chu Hoạch - ngoài năng lực hội họa còn là một thi sĩ tài ba…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:28 - 19/09/2011 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Thư nhà báo Dương Đức Quảng: “Thân gửi nhà thơ Lê Thiếu Nhơn! Trên Trang nhà của anh hôm nay, 18/9/2011, tôi được đọc bài “Chu Hoạch đã vội vàng bỏ dở cuộc tươi xanh” với vài dòng giới thiệu của anh về nhà thơ, họa sĩ Chu Hoạch nhân kỷ niệm 4 năm ngày Giỗ nhà thơ. Anh giới thiệu bài viết rất cảm động của nhà báo Nguyễn Viết Bình, nhan đề “Hoạ sĩ CHU HOẠCH một thân, phận như tôi biết” và “Bốn bài thơ của Chu Hoạch”của nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc “để công chúng hiểu thêm một con người tài hoa lận đận” này. Tôi là người đã được nhà thơ, họa sĩ Chu Hoạch nhắc tới trong câu chuyện của ông với nhà báo Nguyễn Viết Bình mà tác giả đã viết trong bài. Tôi cũng đã có bài viết “Đôi lời xin dược cùng thưa” về chuyện này ngay sau đó. Nhân lethieunhon.com đưa lại chuyện này vào dịp kỷ niệm 4 năm Ngày Giỗ của nhà thơ, họa sĩ Chu Hoạch, tôi xin gửi tới anh bài viết của tôi “Mỏng manh nắng tắt, đời người” viết về bạn tôi – nhà thơ Trần Vũ Mai, và bài “Đôi lời xin được cùng thưa” (phần viết có liên quan đến bài thơ "Gió đầu ô" của Chu Hoạch). Rất mong được anh cho đăng, coi đây cũng là nén tâm nhang của tôi tưởng nhớ ba nhà thơ: Trần Vũ Mai, Chu Hoạch và Trịnh Thanh Sơn đều đã thành người thiên cổ”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 11/88
6 7 8 9 10 11 12 13 14 15
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất