Hầu chuyện Thi Hào NGUYỄN DU


[Vào lúc : 10:46 - 19/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Trong những ngày bão lũ vừa qua, cứ đêm đêm, tôi ngồi trên mạng để tìm tin tức- hình ảnh về thảm cảnh thiên tai cùng tấm lòng của cả nước hướng về miền Trung... Đêm càng sâu, vài vùng quê Hà Tĩnh mà tôi từng được biết và thậm chí biết rõ vì nhiệm vụ công tác, lại càng hiển hiện mồn một trong tâm tưởng, giờ lại như thêm xoáy sâu bởi dòng lũ cuốn, bởi mặt nước đục ngầu mênh mông mấp mé nóc bao ngôi nhà ọp ẹp- trên đó là những thân hình co ro bám víu chờ cứu trợ, những ánh mắt người già tuyệt vọng, những bàn tay con trẻ hoảng loạn giơ ra từ các viên ngói dỡ... Giữa lúc miên man và nhức nhối với bao hình ảnh, ấn tượng, nghĩ ngợi, cảm xúc hỗn độn khó tả, đột nhiên, tôi dường như được nghe thấy một tiếng nói thâm trầm âm u từ một chốn nào xa xôi lắm... Những lời thốt ra từ gan ruột của một người đàn ông đứng tuổi, giọng vùng Nghi Xuân thuộc phủ Đức Quang, trấn Nghệ An xưa- lúc mơ hồ tựa sương khói giữa không trung, lúc như dao sắt nung đỏ đặt trong hồn... Tôi thảng thốt, không hiểu mình mơ hay tỉnh...  Cuộc đối thoại tưởng tượng này chắc không làm ai phật lòng.

Nghĩ về TRẦN MẠNH HẢO


[Vào lúc : 22:18 - 17/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà báo kỳ cựu Đinh Kỳ Thanh cho rằng: “Chúng tôi chỉ muốn khẳng định  ông Hảo là người có tấm lòng tốt, có nhiều ý kiến hay, xác đáng, ông lại muốn mọi người viết hay hơn, tài hoa hơn… song cách phê bình và đánh giá thường “đao to búa lớn”, nhiều lúc lại báng bổ, “thày đời” khó làm cho người được góp ý chấp nhận ngay lập tức. Ông Hảo cũng là một nhà thơ nhà văn từ trong lò “văn học quốc doanh” mà ra chứ đâu phải là “văn sĩ hải ngoại” hay thi sĩ từ trên trời rơi xuống mà không biết rõ những “con rận trong tấm mền văn học chính thống” bấy lâu nay hoặc tính cách và bản chất của các quan chức Hội Nhà văn VN. Thế nhưng, nếu ông phát biểu mềm mại hơn, ít trích dẫn các kiến thức sách vở khiến người đọc khó chịu, chắc chắn ông sẽ được đa số khán thính giả ủng hộ và yêu mến. Và như thế cũng chắc rằng ông Sĩ Đại chẳng thể nào chụp mũ cho ông, vu vạ ông là một tên Nhân Văn – Giai Phẩm đội mồ sống lại lúc này"

Một thời con gái Hà Nội


[Vào lúc : 10:54 - 16/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Cách đây khoảng hơn 40 năm, tôi tốt nghiệp khoa báo chí và được về làm việc ở báo Thủ Đô Hà Nội ( sau này là báo Hà Nội Mới). Ngày đầu đến cơ quan, tôi đã rất thich thú thấy một chiếc máy điện thoại quay tay trong phòng làm việc, chỉ tội nó hơi bẩn, bụi bám đầy. Tôi tìm một cái giẻ lau, nhưng không có. Trên bàn làm việc, có một bộ ấm chén cũng bám nước chè vàng khè mà chẳng tìm đâu ra cái gì để lau, vì hình như các bác lớn tuổi khi cần uống, chỉ dội qua một lần nước là xong. Sáng hôm sau, tôi mang đến một miếng vải xé ra từ chiếc áo đã rách của mình ,vì hồi đó, vải vóc hiếm lắm! Tôi hý húi mang bộ ấm chén ra cọ rửa, sau đó lại cặm cụi lau cho chiếc điện thoại sáng bóng lên (miếng áo rách tôi đã xé làm đôi để làm hai việc khác nhau mà.) Những việc này tôi đều có ý đến sớm làm để… không ai biết. Nhưng khi các bác trong phòng đến, mọi người đều nhìn tôi cười, gật gù khen: “Cô bé này khá, cứ thế nhé!”. Trong phòng có bác cao tuổi nhất, là bác Thiều Quang thì im lặng không nói gì…

TRẦN MẠNH HẢO thưa người không chính danh


[Vào lúc : 14:57 - 13/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Trên website của nhà văn Trần Nhương thấy in bài của ông (bà, cụ, con, cháu?) mang bí số N84 có tên: “Bạn đọc góp lời thưa”, vừa mới post lên đã ra ngay mặt tiền, với lời thưa như sau: "Tôi chỉ là một độc giả, tên N84, đã xin trannhuong.com bảo chứng cho tất cả những gì thuộc về lý lịch trích ngang trước bạn đọc và xin chịu mọi trách nhiệm nếu làm thương tổn đến uy tín đáng kinh trọng của Nhà chủ web Trần Nhương. Sở dĩ tôi chưa xưng tên đầy đủ của mình vào lúc này, vì vào lúc này, cuộc “thư hùng” mượn cớ thơ Trần Gia Thái đang ở thời “sôi nổi” quá, vỗ tay thêm e bị cười là “thừa gió bẻ măng”, học đòi nói leo, ăn theo người nổi tiếng, đón cơ may PR”. Trong bài viết của mình, người không chính danh-N84 vào “cuộc thư hùng” với Hữu Thỉnh, Vũ Quần Phương, Trần Gia Thái, Nguyễn Sĩ Đại, Trần Mạnh Hảo. Chúng tôi xin phép thưa với người không chính danh: N84 riêng phần ông (bà, cụ, con, cháu ?) “ thư hùng” với Trần Mạnh Hảo.

Chơi Thơ như một cách tiêu tiền


[Vào lúc : 11:38 - 13/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Giới phát hành sách thờ ơ với thơ lâu rồi. Người nào in thơ thì người ấy tự tìm cách tiêu thụ, bán được cũng mừng, tặng được cũng mừng. Sân chơi sòng phẳng bày ra, chơi thơ trở thành thú tiêu khiển tốn kém như chơi cá, chơi chim, chơi cây, chơi đá. Tiền nhiều chơi nhiều, tiền ít chơi ít, không tiền thì ngồi nhìn kẻ khác chơi. Hình ảnh đời sống thơ dần dần do nhà giàu chi phối, còn nhà thơ đích thực co rúm lại với vẻ mặt nửa ngạo nghễ nửa hoang mang… Kể ra kinh tế thị trường cũng có cái hay. Sức mạnh đồng tiền đẩy các nhà thơ mơ mộng viển vông ra ngoài cơn lốc danh vọng. Thi sĩ kiêm… hàn sĩ thì đừng hòng đú đởn với thi ca. Hiện tại, giám đốc làm thơ thì nhiều người biết hơn nhân viên làm thơ, đại gia làm thơ thì được săn đón hơn dân nghèo làm thơ. Như một lời cảnh tỉnh, hãy làm giàu đi rồi hẵng làm thơ. Bởi lẽ, ở thời điểm này và có thể vài năm sau nữa, chơi thơ không phải để kiếm tiền, mà chơi thơ để tiêu tiền! Làm thơ cũng là tiêu tiền, mà đọc thơ cũng là tiêu tiền!

Trải qua mấy thập kỷ rồi nhưng nhiều thế hệ khán, thính giả yêu nhạc Việt Nam vẫn say mê thả hồn mình vào giai điệu mượt mà, thanh khiết và quyến rũ của Phạm Duy cũng như những vần thơ tình tứ và mê đắm của Bùi Giáng qua tác phẩm  “Mùa Thu chết”. Có lẽ không một ai khi nghe bài hát này không nhớ những câu ca “Ta ngắt đi một chùm hoa thạch thảo. Em nhớ cho : mùa Thu đã chết rồi….”. Nhiều khán, thính giả thưởng thức bài ca bất hủ này đã không để ý tới xuất xứ kỳ lạ của nó và không hề nghĩ rằng đây chính là một minh chứng điển hình của sự kết hợp từ Thơ tới Nhạc, một sự liên kết xuyên qua không gian và thời gian của niềm cảm hứng và của sự liên tưởng thiên tài của những thế hệ tác giả sống rất cách xa nhau.

CHIM TRẮNG tình ta rồi cũng thả sông theo tình


[Vào lúc : 13:57 - 05/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Căn nhà của nhà thơ Chim Trắng ở Bình Dương thuộc khu quy hoạch biệt thự. Ban đầu ông làm cái cổng rộng ba mét, tự ông tập lái xe ô tô húc đổ mấy lần. Mỗi lần sửa xe ô tô cũng sửa luôn cái cổng. Lần húc đổ thứ nhất, cái cổng được mở rộng ra thành bốn mét. Lần húc đổ thứ hai, cái cổng được mở rộng ra thành năm mét. Lần húc đổ thứ ba, cái cổng được mở rộng ra thành sáu mét. Rộng thế thì chạy ra chạy vô đều an toàn. Tuy nhiên, tài nghệ lái xe của nhà thơ Chim Trắng vẫn không làm nhà văn Lê Văn Thảo bớt nắc nỏm chút nào. Lâu lâu ai hỏi, dạo này Chim Trắng ra sao, nhà văn Lê Văn Thảo trả lời không cần đắn đo: “Ổng đang xây nhà lại, nhà cũ bị ổng lái xe đụng sập rồi!”

Tháng 12 này Nguyễn Bình mới tròn 10 tuổi, thế mà cậu bé đã hoàn thành bản thảo Tập 1 của cuốn tiểu thuyết viễn tưởng Cuộc chiến với hành tinh Fantom (gần 200 trang). Bình đang viết Tập 2 và dự định sẽ cho ra mắt liền tù tì... 8 tập. Nguyễn Bình hiện học lớp 5 - Trường Tiểu học Nghĩa Tân (Cầu Giấy - Hà Nội), ngoài đời bắng nhắng và hồn nhiên như những đứa trẻ cùng trang lứa nhưng cậu có nhiều khả năng kỳ lạ mà nếu nghe kể, có thể sẽ có nhiều người không tin… Nhà thơ Trần Đăng Khoa biết cậu bé Nguyễn Bình từ nhỏ, vì ông chơi thân với bố cậu bé. Lặng lẽ dõi theo và trò chuyện với Bình mỗi lần đến chơi nhà, nhưng ông cũng thật sự bất ngờ khi cầm trên tay bản thảo dày dặn tiểu thuyết của Bình. Vốn tính cẩn trọng, phải nhiều lần hò hẹn ông mới chịu chia sẻ về cậu bé viết văn mà ông biết. Rồi khi vào chuyện, ông lại không giấu được cảm xúc ngạc nhiên và thán phục với một “Thần đồng”, như cách người ta vẫn thường gọi ông, từ hồi còn là cậu bé làm thơ với “Góc sân và khoảng trời” nức tiếng...

CHIM TRẮNG bay đi


[Vào lúc : 18:12 - 01/10/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Cảm xúc của nhà văn Nguyễn Văn Thọ từ nước Đức xa xôi: Giật mình, tin trên mạng: Thi sĩ Chim Trắng ra đi. Ở châu Âu, nơi đây thu đang tới và, các khu vườn hoa đã tàn…trên các trảng cỏ vẫn bền bỉ xanh. Tôi nhìn ra vườn cây. Những cây táo, lê, anh đào, mận đã buông trút lá, gần như trơ trọi, chỉ nhìn thấy rặt những cành khẳng khiu. Ở bên kia đường, trong nhà vườn kia có dãy táo gia chủ cuối hè chưa hái. Cây chi chít quả chín đỏ; nom xa tựa như một dãy cành hoa khổng lồ đứng bên nhau. Mà hoa, nụ là những trái táo đỏ, tía rực cháy bên sót lại vài điểm quả phơn phớt mọng mầu xanh phớt hồng. Những sắc tía trong buổi chiều thu xứ người, bỗng ánh lên chua chúa ở khắp cả xung quanh, trong khu vườn tôi qua, từ các khe hở của trảng rừng, nơi bên kia đó là phía mặt trời từ từ chìm xuống…

Cánh CHIM TRẮNG tự do đã ngừng bay


[Vào lúc : 19:17 - 30/09/2011 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Trần Hữu Dũng kể: “Cách đây một tháng, tôi biết anh Ba đang nằm bệnh viện nhưng ông giấu không cho ai biết. Nhân dịp tôi mới in tập thơ nên mượn cớ điện thoại mời ông đi ăn sáng để tặng sách nhằm thăm hỏi sức khỏe ông ra sao. Vậy nhưng anh Ba nói ông đang ở Bình Phước nên tôi không gặp được, vì nếu cố tình tìm gặp thì thế nào cũng bị ông rầy một trận. Anh Ba là vậy, khi bệnh tật hoặc có chuyện buồn là ông né hết mọi người”. Chị Như - cô con dâu rất được nhà thơ Chim Trắng quý kể lại về những phút cuối cùng trên giường bệnh của ông: “Cha phát hiện ung thư gan khoảng 3 tháng trước khi mất. Hôm cuối cùng đưa ông vào bệnh viện, ông còn rất tỉnh táo thế nhưng chỉ một giờ sau là hôn mê. Trước khi ông hôn mê, bác sĩ dùng dây cột ông để chích thuốc do ông bị cơn đau hành. Nhưng ông đã không cho cột dây và nói: Tôi là người tự do, người tự do thì không thể bị trói. Nói rồi ông lịm đi”.

Phân trang 10/88 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất