Cùng NGUYỄN THANH nhận diện văn hóa làng


[Vào lúc : 10:55 - 08/02/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Tôi biết ông không chỉ nghiên cứu về văn hóa làng xã, ông còn tham gia nhiều công trình nghiên cứu Hán Nôm có quy mô lớn trong nước và quốc tế như nghiên cứu về văn hóa sông Hồng, về nền văn minh lúa nước, về Thăng Long Hà Nội ngàn năm văn hiến ... nhưng tôi vẫn gọi ông như thế vì có lẽ không có ai ở Thái Bình và nhiều địa phương khác trong cả nước có những công trình nghiên cứu tường tận và sâu sắc về văn hoá làng như ông. Năm 1998 ông đã xuất bản cuốn “Nhận diện văn hóa làng ở Thái Bình”. Là một người sinh ra và lớn lên ở quê lúa, đã sống ở nhiều nơi và xem nhiều sách vở nhưng chỉ khi được đọc tập sách trên của ông tôi mới hiểu rõ về lịch sử văn hóa làng mình, hiểu rõ các làng xã, các dòng họ và các danh nhân trong tỉnh. Mà không phải riêng tôi, rất nhiều người con khác của Thái Bình, kể cả những người đã và đang là quan chức ở địa phương cũng vậy, nếu chưa đọc những gì ông viết trong cuốn sách thì chưa thể hiểu tường tận về lịch sử văn hóa của quê hương.

Hơi ấm còn lại từ Liên hoan thơ quốc tế


[Vào lúc : 19:25 - 07/02/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn thổ lộ: “Tôi không thể trích dẫn hết những vần thơ đã được đọc trong hai đêm thơ quốc tế, nhưng khi nhà thơ Nghiêm Nhan, đồng thời là phóng viên của truyền hình cáp Việt Nam phỏng vấn tôi về thơ của phụ nữ trong liên hoan thơ lần này, tôi đã nhắcđến ý thơ “Người phụ nữ mang thai như mang quả địa cầu trước bụng” của một nhà thơ nữ nước ngoài để nói rằng, thơ của chị em cũng như sự có mặt của nhiều nhà thơ nữ trong liên hoan thơ Châu Á - Thái Bình Dương lần thứ nhất tại Việt Nam đã mang đến không khí tươi vui, đằm thắm cùng những vần thơ dịu dàng, sâu lắng và đầy thương yêu. Phụ nữ và phụ nữ làm thơ đều mong muốn mình đại diện cho phái đẹp và sự sinh sôi của con người”

Không nằm trong chương trình Liên hoan thơ châu Á Thái Bình Dương lần thứ nhất và Ngày Thơ Việt Nam lần thứ X, cuộc giao lưu  giữa các nhà thơ Hà Nội với đòan nhà thơ, nhà viết kịch Mỹ thuộc Hội Trái tim người lính đã diễn ra vào chiều ngày 30/1/2012 tại trụ sở Hội Nhà văn Hà Nội 19 Hàng Buồm. Đòan Mỹ gồm 15 tác giả cựu chiến binh là nhà thơ, nhà viết kịch do trưởng đoàn, nhà văn Edward Tick dẫn đầu. Phía chủ, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội điều khiển cuộc giao lưu, với sự hiện diện của nhà thơ Bằng Việt, chủ tịch Hội Liên Hiệp VHNT Hà Nội và nhiều nhà thơ nhà văn khác như Vũ Quần Phương, Nguyễn Sĩ Đại, Nguyễn Thành Phong, Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Việt Chiến, Đỗ Minh Tuấn, Nguyễn Thị Minh Thái, Võ Thị Hảo, Lê Huy Quang, Nguyễn Thị Mai, Bùi Kim Anh, Hoàng Việt Hằng...

Người đàn bà ở lại sau phiên Chợ Tết


[Vào lúc : 11:08 - 06/02/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà ông bà cách làng tôi không mấy đoạn đường, đi xe máy chưa đầy mười phút là đến, vậy mà tôi chưa lần nào đến nhà ông bà vì lần nào về quê cũng vội vàng gấp gáp bởi thời gian. Lần này tôi tự hứa rằng sẽ đến thăm nhà ông bà, vẫn biết bây giờ ông đã đi xa chỉ còn lại mình bà “nước thời gian gội tóc trắng phau phau” cùng với những gì ông để lại mà thôi. Con đường vào làng Đô Quan xã Nam Lợi huyện Nam Trực tỉnh Nam Định – quê hương nhà thơ Đoàn Văn Cừ vẫn còn bừng lên không khí tết. Bà con vẫn đi chúc tết nhau. Cờ đỏ sao vàng vẫn treo đỏ ngõ.  Đường làng thẫm ướt mưa xuân. Tôi hỏi mấy cháu bé đang đứng đầu làng đường đến nhà ông bà. Các cháu bảo tôi ông cứ đi như thế, như thế là sẽ đến nhà cụ ấy, cụ ông Đoàn Văn Cừ mất rồi, chỉ còn cụ bà Nguyễn Thị Miều thôi ông ạ. Có một bác giúp việc cho cụ ở nhà phía ngoài, ông nhớ hỏi bác ấy trước.

Thong dong Trẩy hội Thơ


[Vào lúc : 21:50 - 05/02/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ghi nhanh của nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát:  “Đất nước còn nhiều lo toan. Đúng vậy. Còn nhiều vấn đề cấp thiết hơn liên hoan Thơ. Đúng vậy. Nhưng việc gì đi việc đó. Ngành nào lo việc của ngành đó. Lễ hội Thơ đầu xuân cũng giống như bao nhiêu lễ hội khác mà thôi. Thay vì trong các lễ hội khác người ta bán bánh trái, đồ ăn thức uống hay bày ra các trò chơi thì ở lễ hội thơ chỉ là bán sách. Duy nhất là bán sách. Rất nhiều quầy sách của các nhà xuất bản trong cả nước tụ hội về bày bán sách của mình. Các nhà thơ cũng tự quảng bá thơ mình, sách của mình... Có người còn viết thơ lên khổ giấy to treo như tranh để bán... Và cũng rất nhiều các quán thơ, lều thơ của các CLB thơ của các ngành ( ngành điện, bưu điện, CLB thơ Lục bát v.v..). Có lẽ bây giờ mọi người đã quen với cum từ "kinh tế thị trường" nên việc bày sách, bày thơ của mình ra bán và giao tiếp với bạn đọc không còn dụt dè ngượng ngiụ như mấy năm trước. Vui”

THANH THẢO tôi đặt tên tôi là cỏ


[Vào lúc : 08:44 - 05/02/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Cứ ngỡ cái tên Hoàng Thanh Nam sẽ theo ông cho đến cuối chặng đường văn học, thế rồi, thoắt một cái, ông xung phong vào bộ đội, thành một phóng viên chiến trường tận Nam Bộ, bỏ hẳn bút danh ấy, đặt lại tên cho mình: Thanh Thảo. “Tôi đặt tên tôi là cỏ/ Mọc phất phơ mọc vớ vẩn ngoài đồng/ Mọc trên mộ các anh/ Tràn qua những bia đá lạnh lẽo”. Có lần tôi đã nghĩ sai về  hàm nghĩa của tác giả qua những câu thơ này. Cho đến khi tình cờ đọc một bài báo ông viết nhân “Ngày thơ” của một năm nào đó, Thanh Thảo đã vỡ vạc cho tôi hiểu rằng “… Mọc trên mộ các anh/ Tràn qua những bia đá lạnh lẽo” không phải như tôi đã nghĩ. Sự đa nghĩa, nhiều chiều kích, nhiều vỉa tầng là một đặc thù trong thơ Thanh Thảo. Thơ ông đọc không dễ vào, dĩ nhiên là khó thuộc nhưng khi đã bắt được “sóng” rồi thì ta như người đi trong rừng, bất chợt nghe một âm thanh lạ, hoặc thoảng một mùi hương quyến rũ, cứ mải tìm, rồi cuối cùng là gặp một thăm thẳm mênh mang.


Bây giờ (năm 2012) Hội những người yêu đọc sách của Thư viện Hải Phú, mỗi người mỗi ngả, kẻ mất người còn. Người năng nổ nhất cho việc hình thành Hội thơ xuân Rằm tháng năm 1981 xa xưa, là anh Dương Thái Nhơn (sau nay là Giám đốc Thư viện tỉnh Phú Yên) nay cũng đã về hưu. Rồi những nhà thơ Trần Huiền Ân cũng đã vào tuổi xưa nay hiếm, nhà thơ Nguyễn Tường Văn trẻ trung hồi nào, nay cũng đã hưu rồi. Anh Mai, Giám đốc thư viện Hải Phú hồi ấy cũng đã lên Mường trời hơn hai chục năm nay. Rồi chú Đoàn Anh, Hội trưởng Hội những người đọc sách Tuy Hoà, hồi ấy tuổi đã ngoài năm mươi, nay theo con cái lưu lạc tận phương trời nào, mình cũng không hay nữa. Chao ôi, hơn ba chục năm rồi, nào có ít ỏi gì. Vật đổi sao dời, nhưng tình người vẫn ngời sáng như Vầng thơ hôm nay.

Mùa xuân với người hồi sinh quá khứ


[Vào lúc : 22:10 - 29/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Một lần tôi mời nhà thơ Vân Long đi Tây nguyên vào mùa xuân, mùa hoa cà phê. Bạt ngàn hoa, trắng xóa hoa, thơm nức hoa. Ông miên man đi trong hương hoa cà phê và bật ra câu thơ, một khám phá mới trong nhịp điệu cũ rích  thường ngày: Một đời uống cà phê đen/ Hóa ra ta uống hồn hoa trắng. Tôi cũng bị sửng sốt khi ông hạ câu thơ này như vừa bắn rụng ý thơ vụt bay qua. Chính ông đã tái tạo lại cho mình cảm giác mới khi uống cà phê. Ly cà phê nóng, thơm mỗi buổi sáng, ai chả vậy. Chỉ nhà thơ mới gọi hồn chúng lên được. Những người đã làm thơ lâu năm, biết giữ một khoảng cách vừa đủ, tầm cao vừa đủ để quan sát cuộc sống, mới có thể hái lượm bất ngờ từ quá trình tích tụ!

Chuyện ấy xảy ra ở miếu thờ thuỷ thần. Tôi đã kể một phần trong cuốn “Đảo chìm”. Đó là một chuyện thật mà tôi không hề bịa đặt, hư cấu. Bây giờ thì tôi xin kể tiếp cái phần mà cuốn sách không đề cập đến. Sự việc rất ngẫu nhiên. Bắt đầu từ khi Thiêm, cậu lính trẻ của đảo mang chăn ra biển giặt. Thế rồi bất ngờ, một con sóng ào đến, cuốn chiếc chăn ra xa. Thiêm nhào xuống vớt chăn. Túm được mảnh chăn rồi thì Thiêm không còn sức bơi vào đảo nữa. Biển cả không hề êm đềm như Thiêm nghĩ. Chẳng mấy chốc, cu cậu đã chới với bên mép san hô. Nghe tiếng kêu cứu của Thiêm, Trung đội trưởng ào xuống ứng cứu. Rồi tiếp theo là Chính trị viên, rồi Đảo trưởng...Lần lượt bảy con người. Cả bảy con cá kình ấy đều bị sóng cuốn. Đảo báo động khẩn cấp. Tầu trực chiến quần lượn suốt mấy ngày trời mới vớt được sáu người lính trôi dạt. Còn Thiêm thì vẫn chẳng thấy đâu.

Rộn ràng Tết Quê


[Vào lúc : 17:25 - 27/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát cảm nhận: “Mùa xuân- mùa dịu dàng, mùa sinh sôi, mùa tuyệt vời ...nó làm cho mọi con sóng đang sôi lên sùng suc rồi cũng sẽ dịu lại, làm cho mọi cơn uất ức, giận dữ rồi cũng nguôi ngoai. Nói cho cùng, con người lúc nào cũng cần phải sống. Sống bao giờ cũng khó hơn là chết. Hôm 28 mình đã ra ngoài đồng bãi thắp hương mộ mẹ và ông bà nội, thắp hương cho hết thảy các ông chẻ bà chẻ mà mình biết khi họ còn sống. Tâm linh. Không biết có thiêng không nhưng thấy lòng nhẹ nhõm, thư thái hơn. Những ngôi mộ biết nói về cuộc đời của họ- giờ năm im ả, cô đơn. Ai rồi cuối cùng cũng nằm đó thôi. Nhưng bây giờ cần phải sống cái đã. Chết sớm làm chi. Uổng”

Phân trang 1/88 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất