Phân trang 8/31
3 4 5 6 7 8 9 10 11 12
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 15:34 - 17/06/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Quang Huy là một thi sỹ viết lục bát có tiếng, phải nói thêm là có tài. Ông có một số bài lục bát được nhiều người biết đến, được chọn vào khá nhiều tuyển thơ, kể cả mới gần đây nhất là cuốn “Nghìn năm thơ Việt” (Việt thi thiên tải), Nxb Hội Nhà Văn-2010. Ví như “Nỗi niềm Thị Nở”; ví như “Hư vô” và một số bài khác. Ở “Nỗi niềm Thị Nở”, thấy một Quang Huy lục bát khá nhuần nhuyễn, khéo chuyển tải và “nâng cấp” được hồn vía nhân vật trữ tình Thị Nở, như một người đàn bà “rất thật đàn bà” với người tình nổi tiếng Chí Phèo. Một khát khao nhân bản, được nhìn và được thể hiện với một cảm quan tươi mới và nhân hậu. Dù vậy, ở “Nỗi niềm Thị Nở”, vẫn còn thấy cái gì đó như là một sự gia công điêu trác của tác giả, nghĩa là chưa thật say, tình thơ và nghĩa chữ còn mơ hồ bẽn lẽn và như thể đang chới với một khoảng cách nào đó. Tóm lại, hình như vẫn còn thấy rõ cái khéo léo lấn át cái tài hoa…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:00 - 11/06/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Thi Hoàng đã sáng tạo được một đoạn kết sáng và đẹp, giàu mỹ cảm thi ca, biến ảo trong chuyển hoá chất liệu và hình ảnh, hình tượng thơ, khiến cho một vùng địa linh bừng lên trong thao thức lịch sử nghĩ suy. Chữ nghĩa ở đoạn kết: “Những giọt máu ngày đêm ngân vang trong lòng đất. Giội lên bao lùm cây đang nghĩ ngợi lim dim. Tiếng vang mở mang khiến cây chợt bừng ra quả quyết, nở những trái ngọt sáng trưng soi cho rễ đi tìm” bỗng trở lên linh hoạt, tươi mới khác thường. Tôi cứ hình dung “lão” thi sỹ già này thật tinh quái, tinh quái như một đô vật nhiều miếng mảng độc chiêu, thực ra chỉ có một miếng độc chiêu, diệu nghệ. Vào xới, “lão” ta cứ chờn vờn thăm dò đối thủ, nhẩn nha như không vội vàng gì. Rồi khi đã tìm kiếm được thời điểm quyết định, “lão” mới bất ngờ tung ra đòn hiểm, kết thúc cuộc đấu, để lại ngẩn ngơ thích thú cho khán giả. Vỗ tay là hết. Nhưng khán giả thì còn tấm tắc mãi chưa thôi! Đô vật Thi Hoàng tài ở chỗ ấy, cho dù “Lão” chờn vờn câu giờ cũng hơi bị nhiều, khiến đôi người nóng ruột tỏ ra bực mình chút xíu…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:35 - 07/06/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
những người lính đi xa đã ba mươi năm
những nấm mồ lặng im
cháy bùng kỷ niệm
ba mươi năm mới lại tìm về
bỗng nghe tim mình như có lỗi…
biển vẫn cứ ào lên trôi nổi
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:01 - 06/06/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Ông cha ta bận cày bận cấy
Nhưng đã làm Ngô Quyền trên sóng Bạch Đằng
Vì có kẻ làm Hoàng Thao hung hăng
Làm Ô Mã Nhi, làm Toa Đô hiếu chiến
Làm Liễu Thăng làm Tôn Sĩ Nghị hầm hè xộc đến
Thì ông cha ta đành làm Trần Quốc Tuấn
Làm Lê Lợi buông chài cầm gươm thần rùa trao
Nguyễn Huệ bỏ cày trên bành voi lộng lẫy chiến bào
Bùi Thị Xuân địu con ra trận
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:20 - 06/06/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Bài thơ "Quan họ không ngoại tình" của Nguyễn Nguyên Bảy hư - thực lẫn lộn, biến ảo mộng - đời, xen kẽ nghĩa bóng - nghĩa đen, người đọc chỉ có thể bằng sự nhập thân, bằng mối giao hòa cao độ để cảm xúc- chứ không thể dùng luận lý tỉnh táo để nhận ra vẻ đẹp của câu chữ hồn thơ cùng ý tứ thâm trầm của tác giả... Và nếu không chìm đắm trong thơ của một thời phải "ngoại tình" với thơ đó thì làm sao cắt nghĩa nổi những giọt lệ thơ mừng tủi ngày "Cánh bèo trèo lên quán dốc", "ngồi gốc cây đa" để hát đoàn viên mà lại "nặng bao nhiêu nghĩa buồn"? Giữa một chiều u ám của ngày đã xa, nhà thơ lang thang nơi "Cửa rừng" và hình dung: "Trong màn mưa rất ảo/ Chớp hiện một bông sen"
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:41 - 03/06/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trung Hoa
Chập chờn tấm màn bí ẩn
Con mắt mỏng như dao
Giấu bao điều hiểm độc
Rũ áo thụng che dã tâm móng vuốt
Tay vẫn lần tràng hạt tụng nam mô
Chiến hữu nay, mai lại đã kẻ thù
Thà phụ người, giết nhầm hơn bỏ sót!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:30 - 31/05/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Anh em xa bận lo việc họ rồi
Ta còn có người anh láng giềng phương Bắc
Người lớn dạy ta ca từ thuở ta con nít
Việt Nam Trung Hoa
Núi liền núi, sông liền sông…
Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông…
Sử sách ghi phương Bắc đô hộ ta một nghìn năm
Nhưng chưa bao giờ ông cha dạy ta khai quật nỗi đau quá khứ
Mặc áo lính kaki Tô Châu, chắc tay cầm vũ khí
Ta chiến đấu vì Tổ quốc ta
Còn anh âm thầm toan tính ta trong thế sự cuộc cờ
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:05 - 26/05/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trong rừng câu răn dạy làm người
Anh chọn tu thân chỉ một câu thôi
Văn mình vợ người
Trống ơi xin nghe mái nói
Ngày ngày em tâm thành hương hoa
Cầu cho tình tu thân đắc trung đắc chính
Đắc câu văn người vợ mình
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:31 - 20/05/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Không phải ngẫu nhiên mà nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy có ba bài thơ liên hoàn viết về người Mẹ đã khuất của anh. Nếu như trong "Thơ NNB I", nhà thơ đã dựng được tượng đài tinh thần kỳ vĩ về người cha của mình qua trường ca "Sông Cái mỉm cười", thì trong "Thơ NNB II" này, với ba bài thơ ngắn về mẹ, anh làm thế nào để hình tượng mẹ tương xứng với hoài niệm của chính anh?Cuộc đời bình dị và ấm cúng nơi thôn dã diễn ra trong những lời mẹ ru mà người thơ đã hình tượng hóa (và lạ hóa) thành lời "Phật hát"; và thêm một lần nữa NNB trở lại với "Cánh cò trắng muốt" từng che rợp đắm đuối hồn thơ anh; có điều ở đây là "Phật hát lời cò", cũng nao lòng, cũng tồi tội đáng yêu, không khoe mẽ làm duyên làm dáng mà nhập với phận người lam lũ, và được cảm nhận qua tâm hồn trẻ thơ: "Trắng muốt vì cò không phải là công"- hơn thế, qua sự đánh giá của đạo lý người lao động cả ngàn đời: "Phật hát lời cua đi ngang/ Dẫu đi ngang cua vẫn chẳng lạc đường…". Ta hãy đi vào từng bài.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:14 - 02/05/2011 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Căn hầm ven bờ sông. Hầm trong vườn chuối nhà Thắm, đầy những lá khô từ năm cũ. Nắp hầm kín đáo. Làm từ thời Pháp, khi còn chở che cho du kích, bộ đội - Đơn vị mật tập sân bay Gia Lâm cũng từng nằm ở đó. Cái nắp tốt. Khung gỗ lim. Nghe nói, gia chủ tháo cả xà ngang nhà thờ họ để tạo nên nắp hầm này. Chẳng thế mà hơn chục năm, sau 1954, hầm hoang phế, nóc hầm cỏ dại ken nhau mọc xanh um, nắp hầm vẫn khít ôm chặt khung, bất chấp thời gian, mưa gió. Trong hầm, rễ cỏ xuyên xuống rủ trắng, như những chùm râu bạc. Đêm hầm chập choạng dầu đèn, y như có vài bô lão đứng quanh. Vách hầm toàn tre đực, chắc đã ngâm bùn, gia cố dày như nêm. Hầm có cái lỗ thông hơi đâm ngang ra hướng bờ sông, tuy bị vạt cỏ che đi, nhưng người bên trong vẫn quan sát được mặt sông Hồng. Góc nhìn đủ rộng, thấy cả mặt nước phù sa như pha máu lênh loang mùa hạ, trong lợ lại khi thu về. Cũng ở cái cửa sổ duy nhất ấy, nhìn rõ máy bay sát mặt nước. Nước cuộn lên trắng xoá. Có dăm lần, trong hai tháng, anh nom rõ chiếc máy bay F. 4.H, đầu nhọn hoắt, cánh đầy gai, loang lổ, vằn vện màu cứt ngựa, to hơn cánh buồm, trườn chệnh choạng giữa sông, phun khói đen sì. Một lần, anh còn nhìn rõ chiếc đò ngang, xoay như chong chóng và, hút chìm ngỉm khi chiếc máy bay trắng toát, rõ dòng chữ NAVY-U.S.ARMY đen sì trên thân bất ngờ sạt qua, rít chói tai.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 8/31
3 4 5 6 7 8 9 10 11 12
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất