Đôi lời của Vương Trọng: “Chinh phụ ngâm khúc” của Đặng Trần Côn là tác phẩm thơ chữ Hán xuất sắc trong văn học cổ điển nước ta. Từ xưa đến nay đã có nghiều người dịch ra quốc âm, trong đó bản dịch của Đoàn Thị Điểm (hay của Phan Huy Ích?) là bản dịch thông dụng nhất, xuất sắc nhất. Cái hay của bản dịch này vượt trội so với các bản dịch khác, vì thế, nhiều bạn đọc chỉ biết duy nhất bản dịch này. Sự xuất sắc của bản dịch này là một thực tế, được nhiều nhà giáo, nhà phê bình phân tích, ở đây cho phép tôi không nói tới. Tuy nhiên, đối với bạn đọc ngày nay, bản dịch này cũng có một số câu không rõ nghĩa, khó hiểu, vì có khi dịch giả dùng nguyên một số từ Hán Việt, có thể không có điều gì bất cập với bạn đọc ngày xưa, nhưng lại gây trở ngại với ngày nay, ví như: “Hãy tính lại diễn khơi ngày ấy. Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu. Thuở đăng đồ mai chưa dạn gió. Khuê ly mới biết tân toan dường này”. Diễn khơi, lâm hành, đăng đồ, khuê ly, tân toan… là những từ Hán Việt không dễ hiểu với hầu hết bạn đọc ngày nay.
Tôi có đứa cháu gái là giáo viên văn của một trường chuyên. Cháu ao ước có một bản dịch Chinh phụ ngâm mà không phải chú thích những phần không thuộc điển tích như mấy từ Hán Việt kể trên. Hãy đợi đấy! Tôi đã hứa với cháu, và đây là bản dịch của tôi theo thể thơ lục bát. Có thể bản dịch của tôi còn nhiều hạn chế, nhưng tôi tin khá sát nghĩa với nguyên bản và chắc rằng cũng dễ hiểu hơn trong nhiều trường hợp.


Các tính từ thường chỉ xuất hiện ngay tại vị trí danh từ hay đại từ mà nó bổ nghĩa, đôi khi có nhiều tính từ cùng xuất hiện với danh từ thì các tính từ phải tuân theo một trật tự nhất định / giống như các nhà văn trẻ thường xuất hiện kề bên một nhà văn già (để cả hai) cùng có lợi. Nhưng khi có nhiều nhà văn trẻ cùng xuất hiện với một nhà văn già, thường cũng tuân theo một trật tự, ví như nữ trước nam sau, đẹp trước xấu sau..v..v… Một số nhà thơ già cũng phân biệt “một người trẻ làm thơ” với “một người làm thơ trẻ”. Lý do là một người làm thơ trẻ có thể đã già nhưng một người trẻ làm thơ thì yên tâm là còn trẻ, thậm chí nhiều người còn chơi đùa những trò của trẻ con.

Lễ trao giải cuộc thi truyện ngắn trên mạng thông tin YuMe vừa được diễn ra sáng nay 10-9 tại khách sạn Palace – TPHCM. Chỉ trong vòng 3 tháng, từ ngày 15-4-2011 đến ngày 15-7-2011, đã có 2261 tác phẩm ứng thí. Ban giám khảo gồm nhà văn Lý Lan, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư và nhà thơ Lê Minh Quốc chọn được 30 tác phẩm vào chung kết. Thứ hạng giải thưởng như sau: Giải Nhất thuộc về tác giả Võ Diệu Thanh với “Người đàn bà đa tình”, hai giải Nhì thuộc về tác giả Ngô Tiến Mạnh với “Gió lạc mùa” và tác giả Đặng Thanh Trường với “Thế giới vịt cồ”, ba giải Ba trao cho các tác giả Hồ Huy Sơn, Ngô Thị Trang và Phan Thị Kim Thảo. Ngoài ra còn có năm giải Khuyến Khích và một giải “Tác phẩm được yêu thích nhất” từ các thành viên trên YuMe. Thay lời chúc mừng thành công của cuộc thi, lethieunhon.com giới thiệu truyện ngắn đoạt giải cao nhất. Xin lưu ý, tác giả Võ Diệu Thanh là một cô giáo ở An Giang, cách đây không lâu đã đoạt giải Nhì cuộc vận động sáng tác Văn Học Tuổi Hai Mươi

Quẫy lên mà sống


[Vào lúc : 15:15 - 06/09/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Vậy là tôi may mắn lết ra khỏi cái bệnh viện không rõ đa khoa hay đơn khoa, ngoại khoa hay nội khoa... không rõ tuyến dân sự hay quân sự... đầy kỳ quái và thương cảm này. Đúng hơn thì nó là đa khoa, đa số phận đau buồn, đa sự đời không thể kể được. Văn chương bất lực, chỉ cốt ghi lại để lương tâm mình dịu cùng vết thương. Các cô gái chăm người nằm bệnh, trong đó có các cô áo bờ-lu trắng thì nói trong ngấn nước mắt: "Cháu thương chú quá". Sao vậy, chẳng hiểu ra làm sao cả. Đời tôi có gì đáng phải thương đâu! Mới hay cầm bút chỉ cốt làm cái việc ghi lại điều kỳ bí này. Như cô gái đêm đầu bên giường mẹ sắp tắt thở vì bị người chồng đâm thủng ruột, mà vẫn mua cơm, đẩy xe, mắc màn cho tôi và cô gái đêm cuối đưa suất cơm ngon và cứ tưởng tôi là tử tù. Họ đều nói: "Nhớ cho cháu số điện thoại". Nhưng rồi trong viện, mọi sự quên lãng trắng xóa như ga giường trắng và mây bay đầy cửa sổ. Chẳng hôn nhân, ruột thịt gì mà chăm nuôi tôi vậy. Tên gì, ở đâu, tôi nợ tiền họ và tình họ không trả được... Tôi gọi thầm và ghi ơn trong cái gọi là truyện ngắn này.

Chiến tranh đã đi qua. Thuyền trăng năm ấy vẫn chưa trở về. Và em chưa một lần nhắc anh trả nợ. Vì thế, tuần trăng mật trong anh vẫn chỉ là giấc mơ. Anh trả nợ làm sao được, khi mà đói rét nọc đôi ta giữa sân đình, tím roi gió bầm roi nắng. Anh cởi trần đời mà cầy cuốc, mà chợ trời, mà sân si lợi lạc. Em lầm lũi lầm lũi yêu anh thương con  Anh trả nợ làm sao được khi mà danh vọng trong ngực anh vẫn gào thét, bả hư danh như cô gái đôi tám làm bộ hớ hênh nứt áo, mời gọi lên giường gạ bán cái trinh tiết chết cũng ra ma, chính chuyên chết cũng khiêng ra ngoài đồng...

Y PHƯƠNG lắng nghe Bản Nhạc Mùa Thu


[Vào lúc : 10:56 - 29/08/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Bây giờ, trong đám thanh niên làng tôi bói không ra một người biết hát lượn. Chúng chỉ quan tâm ăn diện và rong chơi. Rong chơi là nghề nghiệp chính. Nagy nay mỗi cặp vợ chồng chỉ được đẻ hai con. Nên ai ai cũng coi những đứa con của mình như hai cục vàng. Chúng muốn gì, cha mẹ phải chiều lòng bằng được. Nếu không, chúng nó ốm mất. Vía trẻ con ngày nay khôn lắm. Khôn hơn thuở ông bà thời phong kiến đế quốc. Nếu chúng không được chiều ắt sẽ bị ốm. Hãy nhìn. Khi ra đường, chúng bấu chí nhau, tròng nghẹo nhau, chỉ làm khổ mấy người già, và những người có học hành tử tế. Buộc họ phải nghe, phải nhìn, cái cảnh trai gái nói cười hô hố ha há, chửi thề nói bậy. Hình như thời bây giờ không nói tục chửi bậy, không phải là người hiện đại. Dù ở nơi phố thị, hay trong làng, cũng tỏ ra mình là người sành điệu...

HOÀNG HỮU và Điều Sẽ Nói Cùng Em


[Vào lúc : 10:28 - 27/08/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trong làng thơ, từ thập kỷ 80, 90 thế kỷ trước, không mấy ai không biết Hoàng Hữu là một họa sĩ vẽ bìa đẹp có tiếng, các NXB ở Hà nội phải cử người lên Việt Trì đặt anh vẽ bìa sách văn học. Rồi đến khi anh được giải thưởng Thơ báo Văn Nghệ, mọi người rất thích bài thơ được giải “Hai nửa vầng trăng” của anh như một bài thơ tuyệt mệnh, như anh sinh ra chỉ cần để lại bài thơ ấy cho đời. Bên nỗi đau riêng (trái tim đau chỉ còn được đập đôi nhịp cuối cùng) mà lớn lao tình người trong bài thơ ấy, ít ai biết anh từng chia sẻ nỗi đau đất nước với niềm tin lặng lẽ mà cháy bỏng như ở bài thơ “Điều sẽ nói cùng em”


Làm sao tìm lại mùa thu dịu dàng
Sao Hôm thì buồn sao Mai thì sáng
Nước suối thì trong viên cuội thì trắng
Em như cô Tấm trong tình anh mang….
… Em như viên cuội rơi rồi dưới đáy
Anh về bến cũ vớt mùa thu lên…

VÂN LONG lạc vào bóng dáng mùa thu


[Vào lúc : 08:50 - 21/08/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]

Vài lời của nhà thơ Vân Long: "Cuối mùa hè vừa qua, trong chuyến du lịch sinh thái miền Tây Nam Bộ, được gặp lại các bạn thơ miền Bắc định cư ở phương Nam, và một số bạn thơ thân thiết của người Hà Nội: Thanh Tùng, Nguyễn Vũ Tiềm, Nguyễn Thái Sơn,Trương Nam Hương, Lê Thiếu Nhơn…Gặp bạn Hà Nội vào, dường như ai cũng có chút tâm sự, kỷ niệm Hà Nội để xẻ chia với tôi. Tiết thu Hà Nội sớm nay càng gợi cho tôi nhớ đến các bạn! Để tri ân những cuộc gặp gỡ ấy, tôi chỉ biết gửi tặng các bạn và những độc giả đồng điệu chùm thơ thu của tôi, mà lại chính vì chúng, có lẽ tôi không dám làm thêm bài nào khác về mùa thu nữa.Trang lethieunhon.com rất chọn lọc những bài nóng bỏng thế sự. Tôi chỉ mong thơ tôi như bóng cây ven đường, các bạn tạm dừng chân… "

NGUYỄN NGUYÊN BẢY hello nước Mỹ


[Vào lúc : 10:21 - 17/08/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Hello ban mai
Sân nhà bên cô gái cặp chân dài nõn. Tay mở cửa xe. Miệng đáp hello. Vai trần đung đưa. Nắng tươi không thể non hơn thế
Cười theo bánh xe lăn.  Hoa hai bên lối hello. Hoa giăng cửa sổ hello. Nhà  nhà hello. Hoa lá hello. Gió tỏa ran hello bay đi muôn phương
Chào đôi bạn da mầu Việt
Nơi đây chỉ có người Mỹ trắng được gọi là trắng. Còn da đen da nâu da đỏ da vàng bó chung một bó da mầu
Hello ngũ hành da. Bảy sắc cầu vồng chủng tộc. Hello hello


Phân trang 5/31 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất