Sau một chuyến viễn du đất Mỹ mấy tháng, nhà thơ Hoàng Hưng vừa trở về Sài Gòn với tâm trạng hưng phấn tuổi 70. Tại quán Cà Phê Thứ Bảy ngày 5-11-2011, nhà thơ Hoàng Hưng có buổi gặp gỡ và trò chuyện xoay quanh chủ đề “Thơ vụt hiện”. Nhà thơ Hoàng Hưng không phải người cao đàm khoác luận “một tấc tới trời”, khi ông phát ngôn về “thơ vụt hiện” thì ông cũng cặm cụi sáng tác “thơ vụt hiện”. Nhân lúc Luật Nhà Thơ chưa kịp đưa ra trình Quốc Hội biểu quyết, lethieunhon.com tranh thủ giới thiệu chùm “thơ vụt hiện” của nhà thơ Hoàng Hưng để bạn đọc có thêm tư liệu đánh giá lại sự vận động phát triển thơ Việt trong vài thập niên vừa qua.

BÙI VĂN BỒNG ô hô cái Luật Nhà Thơ


[Vào lúc : 13:25 - 03/11/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Ở nước ta, nhiều Bộ luật chưa được thực hiện nghiêm, nhiều bất hợp lý trong luật chưa được chỉnh sửa cho phù hợp thực tế, có những luật đã thành văn rất thiết thực cho “quốc kế dân sinh” nhưng vẫn chưa được thi hành đúng mức, thậm chí Luật đã ban hành nhiều năm vẫn “nằm trên giấy”. Có nhiều người đã thấy chạnh lòng khi nghe câu: “Việt Nam có một rừng luật, nhưng có vụ việc lại làm theo luật rừng”. Thực trạng xã hội nay còn nhiều mảng và nhiều vấn đề xã hội bức xúc nhưng chưa có luật thích hợp. Không hiểu sao lại “đẻ ra” Luật Nhà thơ, hầu như Luật này là thành tích khai mở của Việt Nam, chỉ Việt Nam ta mới có. Thấy lạ, nay xin nhàn đàm bằng thơ với cái ý tưởng và chủ đích đưa Nhà thơ vào Luật. Vậy hóa ra nhà thơ ta được “chí thậm tình” quan tâm: Đảo điên trời thấp đất cao/ Nghĩ ra đủ chuyện tầm phào nhố nhăng/ Thần kinh ai có cân bằng/ Mà đưa ra luật nhì nhằng cho thơ...

Thi ca kết nối bạn bè xuyên thế kỷ


[Vào lúc : 13:08 - 30/10/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Sau khi công bố liên tục hai bài viết về nhà thơ Nguyễn Xuân Thâm, lethieunhon.com nhận được nhiều email và điện thoại chia sẻ của bạn đọc về tình bạn giữa ba lão thi sĩ: Vân Long – Nguyễn Xuân Thâm và Thanh Tùng. Giới mộ điệu thắc mắc, vì sao họ có thể đi cùng nhau quá tuổi cổ lai hy mà vẫn nhìn về nhau tương kính như vậy? Xin tạm trả lời, có lẽ vì ba nhà thơ đều coi văn chương là lẽ sống, họ không nhân danh sáng tạo để kiếm lợi, họ không nhân danh cống hiến để chạy chọt giải thưởng Nhà Nước hay giải thưởng Hồ Chí Minh, họ cũng không nhân danh nghề nghiệp để đục khoét tiền thuế của dân nghèo. Do đó, họ cứ đi bên nhau lặng lẽ mà keo sơn, âm thầm mà bền bỉ, xa mặt mà chung lòng. Như một cách giúp bạn đọc hiểu hơn về ba lão thi sĩ, theo gợi ý của nhà thơ Vũ Từ Trang, lethieunhon.com xin kết nối để họ đứng cạnh nhau trên một trang thơ!

Mấy trăm đồng đội ghét?
ta cóc cần !
cả ngàn người khinh?
tớ vẫn lên xe xuống võng!
chỉ cần dăm bảy “cụ” yêu vài ba “ông” thích
được ngồi mấy ghế được ở mấy nhà…


Nhà giáo – nhà thơ Lương Hữu Thông vừa xuất bản tập thơ thứ 5 có tên gọi “Lặng lẽ một đường bay”. Với tư cách một người đọc bản thảo, nhà thơ – nhà phê bình Lê Thành Nghị giới thiệu: “Tập thơ  đánh dấu một bước ngoặt  trong sáng tạo của ông với tư duy độc đáo, triết lý, giàu suy tưởng mà vẫn trữ tình, nhân hậu…  dễ nhận ra sự khát khao cháy bỏng  trong từng câu chữ”. Còn với tư cách một diễn đàn mở, lethieunhon.com xin trích giới thiệu một số bài trong tập thơ “Lặng lẽ một đường bay” như một lời chúc mừng tác phẩm mới.

Thi pháp Anh Tiết Canh Em ?


[Vào lúc : 11:30 - 16/10/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Hội thảo “Thơ Việt Nam hiện đại nhìn từ miền Trung” tuy không có tham luận nào thực sự xuất sắc, nhưng dăm ý kiến của các diễn giả cũng gợi ra được nhiều suy tư cho bạn đọc. Qua tham luận của nhà thơ Vương Trọng, độc giả cũng đã nghe lời thưa lại của nhà thơ Lê Huy Quang. Thơ Việt đang báo động về độc giả, hay thơ Việt đang bế tắc về sáng tạo? Đó là một câu hỏi đầy nhức nhối mà phần lớn công chúng vẫn chờ đợi giải đáp thiện chí hơn, cụ thể hơn, sắc sảo hơn. Vì sao một vài câu thơ viết vào năm 1969 của Lê Huy Quang đến hôm nay vẫn còn có không ít băn khoăn về sự cách tân? Liệu cách viết của Lê Huy Quang có thể hé lộ một thi pháp chăng? Được sự đồng tình của nhà thơ Lê Huy Quang, lethieunhon.com xin giới thiệu một chùm thơ trích từ tập “Phải khác” do NXB Hội Nhà Văn ấn hành năm 2009, để người yêu thơ có thêm tư liệu tham khảo

Bạn thơ tiễn biệt CHIM TRẮNG


[Vào lúc : 15:18 - 01/10/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Theo di nguyện của nhà thơ Chim Trắng, sau khi hỏa táng ông, một phần tro cốt cho vào cái lọ sứ mà ông đã chuẩn bị sẵn, một phần tro cốt còn lại thả xuống biển. Tiễn đưa Chim Trắng lần cuối cùng, bạn thơ Thanh Tùng viết: “Chúng tôi lục tìm trong những trái tim đau/ Chúng tôi lục tìm trong những dòng nức nở/ Cả những vấn nạn của xã hội đương thời/ Thi sĩ dõi mắt tìm chân lý như thám tử” và bạn thơ Phan Cung Việt viết: “Nhìn lên, mây trắng một mầu/ Người Thơ Chim Trắng về đâu hỡi Người ? Lắng nghe sông nước cất lời/ Khói hương cũng trắng cuối trời mây bay…”

Mùa Hoa, đàn bà và đàn ông


[Vào lúc : 11:42 - 24/09/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]

Y Phương là nhà thơ dân tộc Tày; thơ ông có nét đặc sắc riêng thấm thía hồn vía dân tộc, cách tân hiện đại trong ngôn ngữ, cấu tứ. Thơ ông như một chất keo dính ứa ra từ cổ thụ đại ngàn, thơm phức mùi mật ong, vừa phồn thực, tràn căng nhựa sống vừa có nét hóm hỉnh, có tính ước lệ bởi cách nói nhìn bề ngoài có vẻ khoa trương nhưng ẩn đằng sau đó là cả một bề dày chiêm nghiệm sống với tư duy hồn hậu, vừa cá biệt cụ thể vừa cô đọng khái quát của người miền núi. Có lẽ bắt đầu từ câu nói “người ta là hoa của đất” nhà thơ người dân tộc Tày đã sáng tạo một mùa hoa trỗi dậy sức sống tươi rói.

Là một khách tri âm luôn trân trọng những bài thơ của Chu Hoạch, ông Nguyễn Quyết Thắng tiếp tục cung cấp cho bạn đọc lethieunhon.com thêm một loạt tác phẩm mang dấu vết Chu Hoạch lưu đày kiếp sáng tạo: “Tập thơ Chu Hoạch – NXB Văn Học ra đời nhờ những người bạn tâm giao của anh như nhạc sỹ Nguyễn Cường, nhạc sỹ Phó Đức Phương, nhạc sỹ Trần Tiến, nhạc sỹ Đặng Hữu Phúc… Anh Chu Hoạch đã nói với tôi, tập đầu tiên in không thể không có bài “Quê”, bởi “Quê” trong thơ anh là đồng quê áo vá, là tấm lòng Mẹ bao la, là đừng đừng Sen ơi ướp hương trà mới…”. Những bài thơ dưới đây được Chu Hoạch gọi là tập Đen cũng do NXB Văn Học in năm 1996, khác với những bài tập Trắng đã giới thiệu. Giữa Đen và Trắng có thể là “Đen tôi làm nền để nổi Trắng Em lên”, mà cũng có thể khắc khoải “gió lúc nửa đêm chỉ là tiếng thở dài thao thức của đồng quê” hoặc có thể dằn vặt “tôi đã đi lâu sao không hết một chiều sâu gương mặt”

Như một cách chia sẻ với tài hoa hẩm hiu, năm 2003, NXB Văn Học in tập Thơ Chu Hoạch, nhận được khá nhiều sự tán thưởng của đồng nghiệp văn giới. Tập thơ này vẫn được Chu Hoạch gọi là tập Trắng. Vì sao Trắng? Vì sao chữ Em trong mỗi bài luôn viết hoa trang trọng? Phải chăng vì “giờ đây vừa vẽ những mặt người,  mắt tôi vừa không ngừng rơi lệ” hay vì “nghe ngày trôi trong nếp áo phập phồng” ? Muốn hiểu Chu Hoạch, cách đơn giản nhất mà cũng thú vị nhất, là bình tâm đọc thơ Chu Hoạch, những câu thơ còn ở lại cõi dân gian bịn rịn thay cho một kiếp người đã vẫy tay vào cõi mù khơi…

Phân trang 4/31 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất