Nhà thơ Trúc Thanh Tâm sinh năm 1949, tại Long Mỹ - Cần Thơ, quê quán: Cà Mau. Ông làm thơ, viết văn đăng báo, tạp chí từ năm 1964. Hiện nay sinh sống tại Châu Đốc. Những ngày cuối tháp Chạp hiu hiu gió phương Nam, nhà thơ Trúc Thanh Tâm muốn chia sẻ với bạn đọc lethieunhon.com những dòng tâm tư về biển đảo quê hương: “Ta góp vào lời thơ/ Theo người đi giữ nước/ Máu ngọt dòng phù sa/ Cây lúa mãi mượt mà”  trong chút nhớ thương vời vợi: “Biển ơi, biển đừng hờn dỗi/ Như em ngày đó, yêu anh/ Chiều nay, mình anh nghe sóng/ Như em cứ muốn dỗ dành!”

Họ đã chết hai lần
Một, dưới làn đạn của kẻ thù
Một, dưới tầm nước tiểu của đối phương
Chiến tranh
Lỗ đạn đem lại cho ai niềm vinh quang?
Chiến tranh
Lỗ tiểu mang đến cho ai điều ô nhục?


mắt sẽ nói gì
với một hạt bụi
gáy sẽ nói gì
với một lưỡi gươm
khi ta phải nhớ tới con người đó
con người đã thay Yàng hô mưa gọi gió
tạo ra bùn đỏ
đặt ra muôn vàn điều cấm kỵ
trời ơi hắn muốn làm nhà tiên tri...

HOÀNG HƯNG ba bài thơ tặng BA SÀM


[Vào lúc : 21:26 - 13/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhớ những đêm trên quê hương mình
bình lặng thế mà sao lòng thắc thỏm.
Sớm mai tỉnh giấc đời sẽ ra sao?
Đất nước có vẹn nguyên?
Bạn bè có ai bị bắt?
Đồng tiền vợ đem ra chợ co lại chừng nào?
Đến lượt ai mất nhà mất đất?
Con trẻ nhà ai thành đứa giết người?
Đêm bình lặng mà đầu nổ vang bao câu hỏi...


Ngô Khắc Tài là một cây bút văn xuôi nổi bật và bền bỉ ở đồng bằng sông Cửu Long. Nhắc đến Ngô Khắc Tài, công chúng không thể không nhắc những truyện ngắn sâu lắng tâm tư như “Mưa soi mặt đất”, "Phố không đèn", “Nhớ khói” hoặc “Chim hạc bay về”. Những ngày cuối năm, từ An Giang, nhà văn Ngô Khắc Tài bỗng cao hứng thi ca, và gửi về cho lethieunhon.com những vần điệu ray rứt: “Gần cuối năm đường phố bụi mù/ Đầy người đi bán buôn đủ thứ/ Có buôn Chúa, buôn Phật, buôn Đảng và buôn bạn/ Lại có kẻ không có gì để buôn/ quýnh quáng lên/ Tết sát đít rồi…”

LÊ VĨNH TÀI đố vui


[Vào lúc : 09:58 - 10/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Có một thời
là xương máu của nông dân
và bây giờ
là nước mắt của nông dân
không oan khuất nào ra khỏi luỹ tre xanh...
đố là cái gì?



UÔNG TRIỀU và Nhân Cẩu


[Vào lúc : 10:55 - 06/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nàng đến, cái người mà hôm trước hắn đã định xơi một nhát, cảm giác vẫn còn thèm thuồng kiểu bốn chân. Đã định hình rằng, từ sáu giờ sáng trở đi, hắn nguyên bản là hình dạng hai chân nhưng không phải vì thế mà hoàn toàn chế ngự được. Tám giờ sáng, đã là nhân được hai tiếng, nhưng cảm giác hoang dã không mất đi được bao, hắn vẫn nuôi ý định từ bữa trước, xơi một miếng vào bắp vế trái hoặc phải. Nhưng khi nàng niềm nở, tươi cười từ xa thì hắn đã cố kìm hãm được. Miệng hắn rỏ nước dãi và tức thì nàng đưa cho hắn một tấm khăn ướt mềm mại, thơm mát. Nàng không cầm được khi thấy những cử chỉ như vẻ trẻ thơ của hắn. Còn hắn, suýt ho lên vì mùi lạ, loài bốn chân thích mùi thịt hơn.

Bánh chưng công nghiệp


[Vào lúc : 10:05 - 04/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Trong sự tối đen của đêm ba mươi, đó cũng là sự im ắng tắt lịm tột cùng của mầu sắc, và nó cũng khóa cứng mọi âm thanh muốn vọng ra ngoài. Trong đêm tối người ta khao khát cái gì? Khao khát nhìn thấy ánh sáng! Và trong im lặng tột cùng người ta nghe thấy cái gì? Nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim trên nẻo đường về với cố hương! Đúng thế! Những trái tim đang đập tơi bời! Nó đập như muốn phá vỡ màn đêm! Đập bồi hồi cùng muôn vàn lo âu khấp khởi mừng vui. Như triết gia Sartre đã nói một câu da diết : “Cuộc đời yêu như thể đất thịt này!” (la vie est aimable comme la terre charnelle). Vâng, ngay trong đêm tối bao la, ngay cả lúc ngồi trên xe, người ta cũng cảm giác rõ ràng về bánh xe chuyển xuống đường đất, nhỏ hơn, xóc hơn, nhưng thân thiết hơn, hoài niệm hơn, và nối kết như máu thịt của mình…

Trên bóng đêm kia
Mờ mờ sẽ sáng
Vết tích của một lần bông cà-phê nở sớm
Phải rụng vì sương muối
Những người yêu nhau
Không nhập được vào nhau
Không phóng được lời nguyền
Chỉ nhấp nhô
Một tiếng chuông


BÙI KIM ANH chọn lối nhỏ nhoi


[Vào lúc : 09:05 - 26/12/2011 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
sao cứ bắt thơ tôi phải cười tươi
phải thoát ra phải thiền đi khỏi buồn gặm nhấm
theo nước mắt theo xoáy lũ hay theo sóng đập ngoài biển lộng
tôi  hôm qua nghèo khó
tôi hôm nay lẩy bẩy khát khao
tôi là ai tôi biết mình là ai...


Phân trang 2/31 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất