đen, hoa, trắng, đỏ...
ngang tàng. trôi dạt phương nam
họ đã chiến đấu mấy ngàn năm
đã moi ruột gan mình làm nòng súng
không bao giờ mở miệng xin hàng
ăn không sợ hết. chiến đấu không sợ chết
đã thắng trận
đã thua trận
để bây giờ dặt dìu kèn lá
tìm nhau
đang dịu dàng thối rữa
quay lại sự thôi thúc ban đầu
rụt rè dãy hành cung thấp lè tè những bà vợ bé
cơn dâm ô già nua
bóng tối trên khuôn mặt của nó
sự hoang tưởng của người nghĩ rằng mình đã tạo ra thế giới
bây giờ chỉ còn những đứa trẻ trần truồng
bị ruồng bỏ như định mệnh
Cứ ngủ yên, ngủ cho ngoan nhé
Anh ấy đi rồi
Đi trong giấc mơ tôi
Còn với các em
triệu triệu mầm xanh đẹp nhất trên đời
thì không phải thế
Không bao giờ như thế
không đâu không đâu đất ơi
không đâu không đâu đất ơi
đau không đau không đất ơi
đau không đau không đất ơi
rã rời. bây giờ mới bắt đầu những người đàn ông phát điên
hát bài ca bên bờ rào bằng đá xanh
không trí nhớ
Các cụ ta xưa có cái thú chữ nghĩa: ngày đầu năm, pha một ấm trà Long tỉnh, mài mực cho đậm, trải tờ giấy hoa ra phản, ngồi nhâm nhi chén trà đầu xuân, nghe chim hót ngoài vườn, lắng nghe cả trong lòng mình xôn xao hay đau đáu nỗi niềm… Từ đó, mong thốt được cái chí nguyện bình sinh của mình trên trang giấy vào phút đầu ngày, đầu xuân, đầu một năm…đã bắt đầu phải tính đếm quỹ thời gian còn lại. Tôi đã ở cái tuổi rất thấm thía ý nghĩa một đọan văn của nhà văn Bùi Ngọc Tấn nghĩ ngợi trước cái chết của nhà văn đàn anh Nguyên Hồng, đại ý ông cảm thấy: khi cụ thân sinh mất, rồi đến nhà văn, người thày Nguyên Hồng qua đời, ông bỗng thấy mình như "trơ ra trước mũi súng bắn tỉa của thần Chết". Những gì che chắn phía trước đều đã về trời!
Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm thổ lộ: “Nhiều năm qua, tôi chứng kiến ở nhiều nơi và nghe kể về những vụ nông dân bị mất đất, đi khiếu kiện, cùng những vụ cưỡng chế… rất đau lòng. Lắng nghe người dân phản ánh thì đa số những cuộc thu hồi đất đai, những quan chức liên quan đều có những món lợi riêng không nhỏ chờ sẵn. Vụ Tiên Lãng là trường hợp “giọt nước tràn ly”, một tổn thất lớn. Tôi cảm xúc viết mấy dòng lục bát quê mùa, năm hết Tết đến xin chia sẻ với bà con nông dân trong vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng: “Vậy mà không hiểu vì sao/ Người nông dân phải lao đao cùng đường/ Bàn tay cày cuốc khơi mương/ Phải tìm thuốc nổ làm phương cứu mình”
Chứ đâu ở tòa nhà
Mát trong tim trong mạch
Chứ đâu ở ngoài da …
Buồn tự trong sâu thẳm
Đâu trong tiếng cười ha ha !




