Nhà thơ Triệu Lam Châu giới thiệu: Rằm xuân tháng giêng năm 1981, thị xã Tuy Hoà nhỏ nhắn hồi ấy đã tổ chức Đêm thơ Nguyên Tiêu đầu tiên, có đông đảo công chúng yêu thơ tham dự và đã rất thành công. Tiếng lành đồn xa, các đệ tử thơ từ Huế, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh, Gia Lai, Kon Tum... hàng năm cứ đến Rằm tháng giêng lại nô nức kéo về Tuy Hoà, để lên dự Đêm thơ xuân trên núi Nhạn ảo huyền, như để nạp thêm năng lượng cho tâm hồn mình luôn thanh sáng như vầng trăng thơm phảng phất điệu bài chòi giữa cuộc đời này. Có thể tự hào mà nói rằng: Tuy Hoà là đốm lửa thơ nguyên tiêu đầu tiên của cả nước. Bởi vì ở ngoài bắc, thì tỉnh Quảng Ninh lần đầu tiên tổ chức Ngày thơ xuân vào năm 1988. Và đến  tận năm 2003 Ngày hội thơ xuân Rằm tháng giêng mới được tổ chức trên phạm vi cả nước. Năm nay Tuy Hoà bước vào Rằm thơ xuân tháng giêng lần thứ 31 rồi. Mùa xuân năm ngoái 2011 Hội Văn học Nghệ thuật Phú Yên xuất bản “Tuyển thơ 30 năm Nguyên Tiêu Phú Yên 1980 – 2010”. Chúng tôi tuyển chọn một chùm thơ nhỏ trong Tuyển thơ ấy, xin trân trọng gửi tới bạn đọc gần xa...”

NGUYỄN VĂN THỌ và Hương Mỹ Nhân


[Vào lúc : 09:52 - 01/02/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhà văn Nhật Tuấn nhận định về truyện ngắn này của Nguyễn Văn Thọ: "Mới đọc tưởng truyện xã hội đen... Tuy không nói thẳng toẹt ra nhưng độc giả vẫn thấy tính chất “ma giáo” của hai em người Tàu, ăn cắp “hàng quý” Việt Nam gắn nhãn Trung Quốc để bịp bợm. Truyện hấp dẫn và tạo được không khí “liêu trai” trong một xã hội công nghiệp hiện đại khi anh Việt kiều bước chân vào ngôi nhà bí ẩn của hai anh em người Tàu với cô em mặc sường xám thoắt ẩn thoắt hiện trong lãng đãng hương rượu Dương Xuân. Nghệ thuật của truyện vượt cao hơn nội dung mà nó đề cập khiến truyện không rơi vào tân văn nặng “tính thời sự”.

LÊ VĨNH TÀI và những cuộc thiên di


[Vào lúc : 14:26 - 30/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
bây giờ mới bắt đầu tiếng kêu goá phụ
không đâu không đâu đất ơi
không đâu không đâu đất ơi
đau không đau không đất ơi
đau không đau không đất ơi
rã rời. bây giờ mới bắt đầu những người đàn ông phát điên
hát bài ca bên bờ rào bằng đá xanh
không trí nhớ


Một ông tiến sĩ tuổi mới ngoài bốn mươi một tí, bảo rằng thạo tiếng Anh, tiếng Pháp và nếu cần cả tiếng Nga, tiếng Bun nữa đi, thì cũng chưa có gì là lạ. Chứ còn cái chữ Hán, chữ Nôm mà ông thông thạo, ông giỏi, thì thật tình là đáng ngờ ngợ lắm. Cả nửa thế kỷ nay rồi, ở nơi trường ốc có ai người ta còn dạy cái chữ tượng hình kỳ thú và khó học này. Vậy thì ông  học ở đâu? Học ở đâu mà chữ viết đẹp quá. Cả bốn kiểu phương, thảo, triện, lễ, ông  viết đều đẹp.  Ở kiểu nào nét bút cũng già dặn, tài hoa, lồng lộng thần thái, xếp vào bậc anh tài trong thư pháp cũng không hổ mặt.

VÂN LONG thơ khai bút


[Vào lúc : 22:54 - 23/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]

Các cụ ta xưa có cái thú chữ nghĩa: ngày đầu năm, pha một ấm trà Long tỉnh, mài mực cho đậm, trải tờ giấy hoa ra phản, ngồi nhâm nhi chén trà đầu xuân, nghe chim hót ngoài vườn, lắng nghe cả trong lòng mình xôn xao hay đau đáu nỗi niềm… Từ đó, mong thốt được cái chí nguyện bình sinh của mình trên trang giấy vào phút đầu ngày, đầu    xuân, đầu một năm…đã bắt đầu phải tính đếm quỹ thời gian còn lại. Tôi đã ở cái tuổi rất thấm thía ý nghĩa một đọan văn của nhà văn   Bùi Ngọc Tấn nghĩ ngợi trước cái chết của nhà văn đàn anh Nguyên Hồng, đại ý ông cảm thấy: khi cụ thân sinh mất, rồi đến nhà văn, người thày Nguyên Hồng qua đời, ông bỗng thấy mình như "trơ ra trước mũi súng bắn tỉa của thần Chết". Những gì che chắn phía trước đều đã về trời!

Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm thổ lộ: “Nhiều năm qua, tôi chứng kiến ở nhiều nơi và nghe kể về những vụ nông dân bị mất đất, đi khiếu kiện, cùng những vụ cưỡng chế… rất đau lòng. Lắng nghe người dân phản ánh thì đa số những cuộc thu hồi đất đai, những quan chức liên quan đều có những món lợi riêng không nhỏ chờ sẵn. Vụ Tiên Lãng là trường hợp “giọt nước tràn ly”, một tổn thất lớn. Tôi cảm xúc viết mấy dòng lục bát quê mùa, năm hết Tết đến xin chia sẻ với bà con nông dân trong vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng: “Vậy mà không hiểu vì sao/ Người nông dân phải lao đao cùng đường/ Bàn tay cày cuốc khơi mương/ Phải tìm thuốc nổ làm phương cứu mình”

PHAN CUNG VIỆT thơ khép năm cũ


[Vào lúc : 10:18 - 20/01/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Vui tận trong ánh mắt
Chứ đâu ở tòa nhà
Mát trong tim trong mạch
Chứ đâu ở ngoài da …
Buồn tự trong sâu thẳm
Đâu trong tiếng cười ha ha !


Nhà thơ Trúc Thanh Tâm sinh năm 1949, tại Long Mỹ - Cần Thơ, quê quán: Cà Mau. Ông làm thơ, viết văn đăng báo, tạp chí từ năm 1964. Hiện nay sinh sống tại Châu Đốc. Những ngày cuối tháp Chạp hiu hiu gió phương Nam, nhà thơ Trúc Thanh Tâm muốn chia sẻ với bạn đọc lethieunhon.com những dòng tâm tư về biển đảo quê hương: “Ta góp vào lời thơ/ Theo người đi giữ nước/ Máu ngọt dòng phù sa/ Cây lúa mãi mượt mà”  trong chút nhớ thương vời vợi: “Biển ơi, biển đừng hờn dỗi/ Như em ngày đó, yêu anh/ Chiều nay, mình anh nghe sóng/ Như em cứ muốn dỗ dành!”

Họ đã chết hai lần
Một, dưới làn đạn của kẻ thù
Một, dưới tầm nước tiểu của đối phương
Chiến tranh
Lỗ đạn đem lại cho ai niềm vinh quang?
Chiến tranh
Lỗ tiểu mang đến cho ai điều ô nhục?


mắt sẽ nói gì
với một hạt bụi
gáy sẽ nói gì
với một lưỡi gươm
khi ta phải nhớ tới con người đó
con người đã thay Yàng hô mưa gọi gió
tạo ra bùn đỏ
đặt ra muôn vàn điều cấm kỵ
trời ơi hắn muốn làm nhà tiên tri...

Phân trang 1/31 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất