Thưa bạn đọc!
Trong ba ngày cuối tuần, do máy chủ bị hư hỏng, khiến lethieunhon.com không truy cập được. Đó là lý do kỹ thuật nằm ngoài khả năng kiểm soát của chủ trang web. Vì vậy mong bạn đọc thông cảm cho trục trặc bất khả kháng này. Đồng thời, xin chân thành cảm ơn bạn bè và đồng nghiệp đã gọi điện và gửi e-mail thăm hỏi, chia sẻ sự cố rớt mạng vừa qua.
Nhân mấy hôm “cai nghiện web”, tôi bỗng nhận ra lời khẩn cầu của tôi đối với nhà cung cấp dịch vụ internet cũng đáng tội nghiệp, nhưng chưa đáng tội nghiệp bằng lời khẩn cầu của ban tổ chức lễ hội Hoa Anh Đào đối với công chúng thủ đô. Vì vậy tôi ngồi viết “Lời khẩn cầu đau đớn”. Mời bạn đọc liếc mắt qua một chút!
Với mong muốn tạo nhịp cầu giao lưu giữa bạn đọc và người viết, lethieunhon.com duy trì mục “thảo luận”, dù biết tiện ích tương tác này tốn rất nhiều thời gian và phiền phức. Thật đáng buồn, nhiều bạn đọc thiếu tự trọng đã lợi dụng thiện chí trao đổi của trang web để gửi những câu nhục mạ người khác một cách kém văn hóa. Đôi khi người quản trị sơ sót, không kiểm duyệt hết những comment vào các bài cũ, khiến lọt sổ vài câu chữ gây xấu hổ cho giới cầm bút!
Thật ái ngại khi tự viết về một công việc nho nhỏ mà mình đang làm. Thế nhưng, những ngày cuối tháng Chạp lặng lẽ ngồi nghĩ về một năm cũ chớp mắt trôi qua và một năm mới hồi hởi gõ cửa, tôi bỗng thấy cần dành vài lời chia sẻ với Hoa hậu Mai Phương Thúy cùng tập sách từ thiện “Người xưa áo lụa chiêm bao”
Nhiều nhà văn, nhà thơ tại TPHCM mà tôi quen biết vẫn thường than thở rằng, diện tích căn nhà mình đã không còn chỗ chứa sách, mà bán sách cũ thì không nỡ. Tại sao không san sẻ “bầu bí thương nhau” giữa người viết và người đọc? Tôi tin, chỉ cần một tổ chức nào đó, như Hội nhà văn TPHCM chẳng hạn, đứng ra phát động quyên góp sách từ các tác giả đang sinh sống tại thành phố thì hoàn toàn có thể gầy dựng hàng trăm tủ sách cho các tỉnh miền Tây Nam bộ.
Người cai nghiện thuốc lá bằng lo lắng gì?
Người cai nghiện ma túy bằng đau đớn gì?
Tôi cai nghiện web bằng lẻ loi câu hỏi
Sao thiên hạ cai nghiện nhân phẩm dễ như chơi?
| Trong bóng người xưa gồm 5 phần: Khuyến mãi gì để bảo hành niềm tin, Nhân tình áo giấy vẫn ngồi đâu đây, Đám giỗ thánh thần sốt ruột trẻ con, Tội nghiệp những màu hoa quá cảnh trần gian, Tôi cố nuôi chí lớn thành cây kiểng. 49 bài thơ ngắn dài thể hiện tâm trạng của tác giả trước cuộc sống, những suy nghĩ về cõi nhân sinh ăm ắp nỗi niềm trắc ẩn như trong bài Bước vắng người về anh đã viết: “Tuổi hai mươi chúng ta ưu tư quá/ Mùa thu trên cành không cất nổi tiếng chim”. Tôi đã gặp ở nhiều bài trong tập những nỗi niềm ưu tư như thế, ngay từ những tựa đề: Hành trang mỏi mòn, Mẹ dạy con yêu đất nước, Thỉnh thoảng toát mồ hôi lạnh, Dưới đèn đối thoại tiền nhân, Phố thị phi, Phố danh lợi, Phố tri ân…Và rồi, khi đi vào từng câu, từng ý mới thấy hết sự bung mở mà Lê Thiếu Nhơn đã gửi vào đấy những ý, những tình |
Vẫn biết thần đồng là một dạng báu vật hiếm có và rất khó lặp lại. Thế nhưng, với một dân tộc có truyền thống thi ca như Việt Nam, nếu không dám mong chờ sự xuất hiện của thần đồng thơ thì không thể nào mơ ước sự xuất hiện của một thần đồng công nghệ thông tin. Chúng ta đã từng hân hoan chào đón thần đồng thơ và khấp khởi vui mừng lấp lóe vài dấu hiệu thần đồng thơ, vậy mà vài năm gần đây càng ngày càng mờ mịt chân dung thần đồng thơ. Giải quyết băn khoăn này cũng ít nhiều lý giải được đời sống thi ca hôm nay.





