Phân trang 9/61
4 5 6 7 8 9 10 11 12 13
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 15:51 - 02/07/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Buổi tối, chúng tôi ngồi xe lửa từ Baltimore về Washington D.C. Cô bạn Mỹ Susan Barnes nhỏ nhắn và lanh lẹ hướng dẫn tôi cứ coi tôi như một em bé, sợ tôi lạc giữa đám đông. Tôi bổng lo sợ vẩn vơ. Đọc báo cứ thấy lâu lâu ở Mỹ có người nổi hứng leo lên xe lửa ria một loạt đạn vào mọi người rồi… lạnh lùng bước đi. Tôi nhìn quanh quất hỏi có chắc xe này về D.C không, cô cũng không biết rõ nữa, phải hỏi lại người soát vé mới sure. Cả buổi chiều đi thăm bệnh viện Johns Hopkins, phòng xét nghiệm, khoa điều trị, tiếp xúc với bác sĩ, bệnh nhân, tôi đã thấy thấm mệt, muốn mau mau về nghỉ. Xe lửa lắc lư chậm chạp đi trong đêm. Những hành khách trễ tàu. Vội vã. Nhăn nhó. Có người thấy như muốn rút súng thì phải. Bỗng Susan lên tiếng: “Thơ cổ điển Việt Nam, ngoài Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Du… Hồ Xuân Hương còn ai nữa không?”. Tôi giật mình, sửng sốt.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:33 - 01/07/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Sau thời gian dài im hơi lặng tiếng, năm 2000, nhà văn Nguyễn Xuân Khánh cho ra mắt tiểu thuyết “Hồ Quý Ly”, tạo thành hiện tượng văn học sôi động. Sách bán rất chạy. Nhà xuất bản cho nối bản, tái bản nhiều lần. Nhiều báo chí bàn tán ngợi ca. Có hội thảo khoa học về cuốn sách này. Ông trở thành người nổi tiếng. Nhưng mãi sau này, tôi mới có dịp quen biết ông. Trước đó, nhà văn Lê Bầu, một người bạn thân của ông, đã đôi lần kể về cuộc đời cay cực, vất vả mà ông đã trải qua, thì tôi càng nể trọng. Ông là người Hà Nội gốc. Cái làng quê Cổ Nhuế của ông nay đã biến thành phố xá. Có thời, gia đình ông sống ở phố Huế, một phố buôn bán sầm uất. Còn bây giờ, ông ở ngõ nhỏ thuộc phố Trần Khát Chân. Ông và gia đình đã sống mấy chục năm trên mảnh đất này. Diện mạo ngõ phố bây giờ khác xa với xóm nghèo ngày trước. Những căn nhà lá xập xẹ. Những bờ ao bờ chuôm thả đầy rau muống bè. Những khóm tre pheo tả tơi. Những người lao động lầm lũi. Những cống rãnh nước thải của thành phố đổ về. Xác chuột chết, lòng lợn lòng gà thối, những cọng rau ôi vật vờ trôi... Tôi muốn nhắc lại môi trường sống của nhà văn mấy chục năm từng gắn bó, để hiểu thêm những trang viết của ông sau này.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:59 - 29/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Kỉ niệm 100 năm ngày sinh Czeslaw Milosz, Quốc hội Ba Lan đã thông qua nghị quyết, công bố 2011 là Năm Czeslaw Milosz. Bảo trợ năm kỉ niệm này còn có: UNESCO, Nghị viện Châu Âu, Quốc hội Litva, Bộ Ngoại giao Ba Lan. Ngoài việc xuất bản sách, sẽ tổ chức hàng loạt hội nghị, hội thảo, triển lãm...về Czeslaw Milosz tại Krakow, Paris, Nữu Ước, San Francisco, Litva vv... Tại thành phố Krakow, Ba Lan, từ ngày 9 đến 15 tháng 5 năm 2011 đã diễn ra Liên hoan Czeslaw Milosz với sự tham gia của đông đảo các nhà thơ, nhà văn, dịch giả, các nhà khoa học Ba Lan và thế giới. Chủ nhật 26 tháng 6 năm 2011, tại Trường Đại học Wilno, Litva, đã tổ chức trọng thể lễ gắn biển kỉ niệm nhà thơ nhân dịp 100 năm ngay sinh của ông. Czeslaw Milosz từng là sinh viên học tại trường đại học này.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:42 - 27/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Phác họa của nhà thơ Trần Đăng Khoa: "Tôi lặng ngắm Bruce. Quả anh là hình ông Lựu phóng to. Tôi chợt nhớ có lần ghé qua nhà Lê Lựu. Nhà văn đang có khách. Một cô phóng viên trẻ đẹp và yểu điệu như hoa hậu thời trang đang ỏn ẻn hỏi chuyện nhà văn. "Mình là cái anh nông dân Khoái Châu, mình dinh cả cái phủ Khoái về Hà Nội". Lê Lựu nói dứt khoát như một nhà cải cách thủ đô. Chẳng biết anh có Khoái Châu hoá được Hà Nội hay không, nhưng cái căn nhà số 8 Lý Nam Đế anh ở thì đã có dáng dấp phủ Khoái lắm. Hãy cứ nhìn ngay ông chủ đang tiếp người đẹp. Áo com-lê đen trũi. Cổ thắt cà-vạt màu nơ hồng, áo len quấn trùm lên đầu, quấn cả mấy vòng quanh cổ. Dưới vận quần ngủ kẻ sọc. Chân sục trong đôi tất sù. Lê Lựu như bức tranh biếm hoạ. Hay nói đúng hơn, anh như một mụ nạ dòng đang ở cữ, phải kiêng khem gió máy. Bảo là người Hà Nội thì quyết không phải. Người Hưng Yên cũng không phải. Thôi, thế thì đúng là mụ phủ Khoái rồi! So với Bruce thì Lê Lựu quả là một anh chàng đỏm dáng đến mức diêm dúa"
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:05 - 22/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Nga nổi tiếng Andrey Dementiev sinh năm 1928 ở tỉnh Tver. Ông là tác giả của hơn 50 tập thơ và là tổng biên tập tạp chí “Thanh niên” 12 năm liền. Hiện nay ông là uỷ viên Viện xã hội của Liên bang Nga, nghệ sĩ công huân Liên bang Nga. Ông đã đoạt giải thưởng Nhà nước Liên Xô và nhiều giải thưởng văn học uy tín khác. Mới đây, tại hội chợ sách ở Moskva đã diễn ra buổi giới thiệu cuốn hồi ký vừa xuất bản của Andrey Dementiev “Đừng tiếc thương bất cứ điều gì”. Nhân dịp này nhà thơ đã chia sẻ một số suy nghĩ của mình về đời sống xã hội Nga hiện đại. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:01 - 21/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Báo xưa nói chung và báo xưa ở Nam kỳ nói riêng thường có các mục Văn tuyển, Thi văn, Thơ xưa… sưu tập thơ văn của tiền nhân, đây là nguồn tư liệu – văn bản tham khảo quan trọng đối với những người nghiên cứu văn học Hán Nôm Việt Nam. Ví dụ hiện nay chưa thấy ai công bố văn bản chữ Nôm nào của bài Văn tế Châu Văn Tiếp, nhưng cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX đã có nhiều người phiên âm và giới thiệu nó trên sách báo Quốc ngữ La tinh như Trương Vĩnh Ký trong Miscelanées số 9, 1889 với nhan đề “Phụng dụ tế Khâm sai Ngoại tả Chưởng dinh quận công Châu Văn Tiếp văn”, Võ Sâm trong Thi phú văn từ, Sài gòn, 1912 với nhan đề “Tế Châu Văn Tiếp”, Bùi Kỷ trong Quốc văn cụ thể, Tân quốc văn thư xã, Hà Nội, 1923 với nhan tề “Tế Châu Văn Tiếp”, đều chỉ có 18 câu. Duy bản mà Nguyễn Liên Phong công bố trong bài “Gia Định tam hùng” trên Nông cổ mín đàm số 271 ra ngày 25-12-1906 là có 21 câu, đồng thời phân chia ba phần Tán, Thán và Ai rõ ràng nhất…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:49 - 20/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc ngoài tài chữa bệnh còn có tài viết lách. Không chỉ viết những bài báo có sức thuyết phục về y tế cộng đồng, ông còn sáng tác thơ và tạp bút. Đặc biệt, Đỗ Hồng Ngọc có mối giao tình sâu nặng với nhiều nhân vật lỗi lạc. Cuốn sách “Nhớ đến một người” tập hợp những mảng ký ức đẹp đẽ về văn nghệ của Đỗ Hồng Ngọc vừa được Phương Nam phát hành. Thay lời chúc mừng, lethieunhon.com xin trích giới thiệu bài viết được chọn làm tên cho cả tập, kể về kỷ niệm với học giả Nguyễn Hiến Lê “lòng lâng lâng như đi giữa ngàn xưa và bỗng nhớ Nguyễn Hiến Lê, nhớ một câu ông viết từ những năm 50 rằng bằng cấp không phải là thước đo gía trị của một con người. Có những người có tên trong văn bia tiến sĩ ở Văn Miếu mà chẳng mấy ai còn nhớ, trong khi những Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Chu Mạnh Trinh, Tản Đà, Tú Xương… luôn được người đời nhắc đến…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:14 - 18/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ký ức không bao giờ nguôi ngoai của nhà thơ Nguyễn Hữu Quý: “Thuở bé thơ, tôi đã nhìn ra biển. Mùa lặng sóng. Cửa Gianh quê tôi sớm sớm mặt trời lên chói lòa rạng rỡ. Biển lộng lẫy trong những bình minh đỏ. Biển xanh biếc trong ánh nắng ban trưa. Và, biển dịu dàng tím lại khi trời đổ bóng hoàng hôn. Biển là một phần quê đau đáu của tôi với những cánh buồm nâu buồm trắng nhấp nhô, với mỗi cơn gió nồm mát rượi thổi căng bầu trời mùa hạ cao xanh, với mùi thơm cá trích nướng lan tỏa đêm đêm, với thìa nước mắm cốt đậm đà thít tha đầu lưỡi, với nụ hôn đầu đời bên chân sóng mặn…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:06 - 17/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Sáng nay 17-6 tại White Palace – TPHCM, buổi gặp gỡ kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Lưu Trọng Lư đã được tổ chức trang trọng. Gần 100 gương mặt văn nghệ sĩ đô thị phương Nam đã cùng chia sẻ những ấn tượng về “con nai vàng ngơ ngác”. Nhân dịp này, cùng với hai tập văn xuôi là một tập thơ “Bài ca tự tình” gồm những thi phẩm chưa từng công bố của nhà thơ Lưu Trọng Lư, đã được phát hành. Những năm cuối đời, tác giả “Tiếng thu” vẫn không ngừng ngẫm nghĩ về sáng tạo: “Không phải áo nát từ trong rương. Lấy ra vá chằng, vá chịt. Phải “mới” từ trong máu thịt. Đổi mới cả tâm hồn. Làm nên chất mới. Càng gần dân càng mới. Càng gần quy luật càng mới muôn đời”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:31 - 14/06/2011 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Là một nhà văn giàu tình thương cố gắng nhặt từng hạt ngọc mà "đời lặng thầm bỏ sót", Lưu Trọng cũng là một cây bút nguyện bằng thơ văn "Đạp đổ những thành trì hờ hững". Nhà văn nhiều lần khảng khái tuyên bố: "Tôi là kẻ thù của khuôn sáo, của thờ ơ, của cỗi cằn" và chỉ mặt gọi tên: "Tội nhân cũng là ai đó hững hờ!" Sự hờ hững mà thi sĩ nói đến hôm nào phải chăng chính là sự vô cảm hiện đang có sức tàn phá ghê gớm trong tâm hồn không ít những người cộng sản tha hoá và trong nền tảng đạo đức xã hội đương trên đà xuống dốc! Nặng lòng yêu thương nhưng minh mẫn, rạch ròi, ông tuyên ngôn mà như tự nói với chính mình: “Đừng loá mắt trước những hào quang lộng lẫy. Hay đếm từng vết hằn trên lưng sự thật! Và thơ nữa, thơ ơi. Thôi đừng làm duyên làm dáng nữa!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 9/61
4 5 6 7 8 9 10 11 12 13
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất