Theo đề nghị của nhiều bạn đọc, lethieunhon.com xin công bố tác phẩm của những nhà văn được đề cử vào Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà Nước. Ở đây, xin lưu ý về trường hợp các tác giả đã quá cố, họ không có điều kiện để xem xét kỹ lưỡng hồ sơ bản thân nhằm liệt kê tác phẩm một cách chọn lọc nhất và đầy đủ nhất. Còn những tác giả đang tại thế, có người đã gửi tác phẩm ứng thí Giải thưởng Nhà Nước đợt trước, nên đợt này số lượng ( và cả chất lượng) tác phẩm đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh cũng bị hạn chế ít nhiều. Trong khi xã hội than phiền không có tác phẩm xứng tầm thời đại, thì giới cầm bút vẫn vững vàng niềm tin có công mài sắt có ngày nên kim, có công làm đơn có ngày đoạt giải! Chân thành cầu chúc các nhà văn trăm điều may mắn, vạn sự hanh thông cho đến ngày bảng vàng đề danh!

Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch vừa công bố danh sách đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà Nước. Các lĩnh vực khác thì đã có khiếu kiện ì xèo, lethieunhon.com xin giới thiệu những đề cử ở lĩnh vực văn chương. Chỉ thấy băn khoăn, cách liệt kê trên trang web chính thức của Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch sao có vẻ hơi bất cập. Ví dụ, đối với những tác giả sử dụng bút danh, người thì ghi rõ cả hai vế, có người lại không ghi. Thậm chí, lẫn lộn lung tung giữa tên thật và bút danh, như Văn Lê và Lê Chí Thụy. Hơn nữa, Sao Mai mới khuất núi thì chú thích “cố nhà văn” còn Trương Tửu qua đời từ lâu rồi thì chỉ vỏn vẹn Trương Tửu. Mặt khác, tác giả Nguyễn Long Thành có phải Nguyễn Thành Long hay không, thì cũng không ai biết. Còn bút danh của Lê Sỹ Quý là Thiếu Sơn, chứ không phải... Thiếu Nhơn đâu, thưa các bác hội đồng cơ sở đáng kính!

Nghịch lý trong đời LÊ VĂN TRƯƠNG


[Vào lúc : 11:26 - 20/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Đã có nhiều nhà văn, nhà nghiên cứu tìm cách lý giải sức chinh phục độc giả của Lê Văn Trương. Họ đều thừa nhận truyện của Lê Văn Trương không hẳn đã đặc sắc hơn một số tác giả khác, chưa nói không hiếm chỗ, nó còn thể hiện sự "ăn xổi ở thì". Một độc giả viết rằng, anh không biết những người khác tìm đến với Lê Văn Trương bằng cách nào, riêng anh thì đến với Lê Văn Trương bởi sức khêu gợi của những cái tên sách… Từng là tác giả có lượng đầu sách được in nhiều nhất và bán chạy nhất trong các nhà văn Việt Nam thời tiền chiến; từng là người có lối sống phong lưu, hào sảng như một Mạnh Thường Quân, vậy mà rồi có thời ông phải lủi thủi gõ cửa từng tòa soạn để bán bản thảo, và ra đi trong tình cảnh bệnh tật, nghèo túng. Tang lễ ông rất ít bạn văn tới đưa tiễn... Cuộc đời ông như một vở kịch đầy rẫy những bất ngờ, nghịch lý, ứng với cái tên "Trận đời" mà ông từng đặt cho một tác phẩm của mình. Ông là nhà văn Lê Văn Trương.

SƠN TÙNG và hành trình một anh hùng cầm bút


[Vào lúc : 07:33 - 18/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhân dịp nhà văn Sơn Tùng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, nhà thơ Vân Long chia sẻ cùng bạn đọc vài câu chuyện khó quên về tác giả “Búp sen xanh” lừng danh: “Trường hợp tự chữa bệnh của anh cũng là trường hợp đáng được nghiên cứu, bổ ích cho cả người bệnh lẫn thày thuốc. Hồi mới bị thương, anh hay bị choáng, ngất, thường là tiếp sau một tiếng động mạnh, thí dụ tiếng sét. Đặc biệt anh thường ngã vật bất tỉnh trước khi người nhà nghe thấy tiếng sét. Như vậy là cả cơ thể anh cảm ứng với hiện tượng đó trước cả thính giác. Khi ngã xuống, anh thường bị co giật, quằn quại. Lúc đầu, người nhà lo sợ giữ tay giữ chân cho anh, cơn co giật càng kéo dài. Sau cứ để mặc thì cơn co giật lại qua nhanh. Các cơn co giật bớt dần theo kết quả luyện tập… Cũng may mà hồi trẻ, Sơn Tùng từng luyện khí công, nay nhớ lại, luyện lại. Ngày nào anh cũng dậy từ 2 giờ sáng, bắt đầu vào ngày luyện tập và làm việc. Anh vận động nội công trước, khi nội công mạnh, anh cảm thấy nội lực vững dần, có được sự tự tin”

Nhà văn Trung Quốc – Mạc Ngôn đã trở nên quen thuộc với bạn đọc Việt Nam qua các tác phẩm Báu vật của đời, Đàn hương hình, Cao lương đỏ, Cây tỏi nổi giận, Sống đọa thác đày… Dịch giả Nguyễn Lệ Chi đã từng nhiều lần sang xứ sở vạn lý trường thành để gặp gỡ và thỏa thuận bản quyền với nhà văn Mạc Ngôn. Giữa những cuộc trò chuyện của họ, cũng lóe ra nhiều vấn đề thú vị cho công chúng văn chương. Mạc Ngôn thừa nhận nhờ ngôn ngữ, ông đã được đổi đời từ nông dân trở thành một nhà văn. Và cũng nhờ các dịch giả trong và ngoài nước, ông trở thành một nhà văn nổi tiếng khắp thế giới.  Mạc Ngôn khẳng định: “Tôi vẫn mong có cơ hội gặp gỡ độc giả VN nhưng tới giờ vẫn chưa có. Tôi cũng hy vọng được đọc các cuốn văn học VN đã được chuyển ngữ sang tiếng Hoa, nhưng cho tới giờ vẫn chưa thấy có cuốn nào”

Bài thơ Vận Nước nói gì ?


[Vào lúc : 10:46 - 14/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Chúng ta đều biết thơ của các Thiền sư thường rất kiệm lời. Tuy nhiên, lời ít nhưng tình ý phải nhiều, tối thiểu ngôn từ, tối đa cảm xúc, ý ở ngoài lời, đó mới chính là tiêu chí, là chỗ vi diệu của thơ. Các thi nhân đời trước thường phải phấn đấu, phải lao tâm khổ tứ rất nhiều trong lao động nghệ thuật, mới mong đạt đến cái đích của thơ hay. Mà cái hay tột đỉnh của thơ, bao giờ và cuối cùng, cũng phải nhắm tới sự giản dị và chân thành. Do vậy, những thi phẩm đặc sắc còn lại mãi với thời gian, đều rất giản dị, mà đọc mãi không chán, nghĩ mãi chưa hết! Thiền sư Pháp Thuận (915-990) có bài thơ “Vận nước” được Đoàn Thăng dịch như sau: “Vận nước như mây quấn/ Trời Nam mở thái bình/ Vô vi trên điện các/ Chốn chốn dứt đao binh”

Phố cổ vào hè nhớ BÙI XUÂN PHÁI


[Vào lúc : 10:52 - 12/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Danh họa Bùi Xuân Phái qua đời ngày 24/6/1988, đến nay vừa tròn 23 mùa phượng đỏ. Năm 1996, ông được Nhà nước truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học- Nghệ thuật. Cũng vào dịp Đại lễ kỷ niệm ngàn năm Thăng Long- Hà Nội, một con phố mang tên Bùi Xuân Phái xuất hiện tại khu đô thị mới  Mỹ Đình để vinh danh ông- một nghệ sĩ tài hoa với tình yêu Hà Nội, đã gắn bó cả sự nghiệp sáng tạo hội họa của mình với Thủ đô yêu quý. Đúng như những lời tâm sự của ông trong tập sách “Viết dưới đèn dầu” xuất bản năm 2008: “Hà Nội có rất nhiều vẻ đẹp mà mỗi vẻ đẹp lại thích hợp với mỗi người…Về màu sắc nó mang nhiều màu thời gian…Phố cổ, những căn nhà cổ vào tranh rất dễ đẹp… Có nhiều mảng tường tưởng như là bẩn, không phải đâu. Nó rất đẹp đối với những đối tượng biết nhìn thấy, biết khám phá… những loang lổ, những dấu vết thời gian ấy thêm vào óc tưởng tượng của người nghệ sĩ, sẽ tạo ra những cái đẹp bất ngờ”…

Nhớ người rót biển vào chai


[Vào lúc : 18:03 - 10/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Lúc Trịnh Thanh Sơn sắp mất, tôi và nhà văn Hoàng Quốc Hải đến thăm. Con người sắc sảo, nhanh nhẹn thế, giờ đây sao tong teo, tiều tuỵ, đếm được từng sợi tóc. Bấy giờ ngồi cạnh Trịnh Thanh Sơn là Lý, người vợ hiền thục, thuỷ chung suốt mấy chục năm trời. Trong trò chuyện đôi lúc tôi thấy anh hay liếc nhìn vợ, ban đầu tôi không hiểu cái nhìn có nghĩa gì, nhưng hình như là một lời xin lỗi. Vâng, đúng là một lời xin lỗi. Bởi nhiều khi anh đã có những  phút giây “ngoài chồng, ngoài vợ”. Người đàn ông tài hoa, khoẻ khoắn, tưởng cứng cỏi nhưng lại rất dễ yếu lòng như Trịnh Thanh Sơn, thì tránh sao? Và anh đã  rất biết lỗi, rất biết thành thật, sự thành thật không phải ai cũng đủ dũng cảm nói công khai ra trên giấy trắng, mực đen: “Vợ tôi bán cháo cổng trường/Còn tôi đi nhớ về thương tóc dài”

Nhà văn hóa Hữu Ngọc năm nay đã 93 tuổi. Thế nhưng, mỗi tháng ông vẫn nỗ lực viết được ba bài nghiên cứu, một bài tiếng Anh, một bài tiếng Pháp và một bài tiếng Việt. Người luôn túc trực động viên và hỗ trợ cho nhà văn hóa Hữu Ngọc miệt mài với từng trang bản thảo, chính là nhà thơ Vân Long. Những công trình khoa học của Hữu Ngọc vẫn tiếp tục vững bền và lấp lánh với thời gian, còn mỗi bài nghiên cứu ngăn ngắn của ông cũng giúp bạn đọc hôm nay có thêm một góc nhìn, có thêm một nguồn tư liệu và đặc biệt có thêm một niềm tin vào cuộc sống bất tận. Lần này, lethieunhon.com xin trân trọng giới thiệu bài viết của nhà văn hóa Hữu Ngọc về mối quan hệ tri kỷ giữa Kỳ Đồng và Gauguin!

Cách Nhớ Bạn của QUANG DŨNG


[Vào lúc : 11:36 - 07/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Quang Dũng biết vẽ tranh, nên ông rất giỏi dùng câu ngắn, chữ ngắn điểm xuyết, chấm phá  cho bức tranh thơ của ông. Từ một chi tiết nhỏ khi lật trang bản thảo thơ của bạn mà thời gian làm cũ rách, ố vàng, vắng gần hết chữ, ông vẫn đọc được: “Mà vẫn/ từng trang/ Núi biển đất Nga Sơn”. Đó là những trang đời của bạn mà chữ chỉ là những tín hiệu gói gọn bao điều! Trang đời bạn cũng đứng dựng, hoành tráng như núi, như trời biển Nga Sơn.  Chỉ một vài từ còn đọc được đã cho thấy cả chuỗi kỷ niệm như đang còn hành quân cùng Hữu Loan trên xứ  Thanh, đất Nghệ, có thanh sắc, dáng hình những cô gái mắt đọng da trời…sông Mã, sông Lam.

Phân trang 8/61 Trang đầu Trang trước 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất