Bỗng dưng nhớ nhà thơ TRẦN LÊ VĂN


[Vào lúc : 12:29 - 03/08/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Trong ký ức nhà thơ Vương Trọng: “Gia đình bác Trần Lê Văn trong một thời gian dài khá chật vật về kinh tế. Bác trân trọng từng khoản nhuận bút bé nhỏ và tỏ ra thật vui mừng khi cán bộ biên tập báo mang đến. Ngoài viết báo ra, bác còn tìm cách làm các thứ khác nhằm có thêm thu nhập.Nhưng với một nhà thơ xuất phát từ Hán học như ông, ngoài chữ nghĩa ra, còn biết làm nghề gì đươc? Có một dịp tết, bác viết câu đối và tặng chữ cho khách thập phương ở Văn Miếu. Ai đưa tiền bác cũng nhận, nhiều ít không quan tâm, nhét ngay vào túi áo bành tô. Ngồi khom lưng làm việc lâu giữa chốn đông người, mồ hôi trán toát ra trong gió mùa đông bắc, bác bèn cởi cái áo bành tô ra cho đỡ nóng. Cuối buổi khi xong việc bác nhìn quanh không còn thấy chiếc áo “gia bảo” đâu nữa, vì kẻ gian nào đã cuỗm mất từ khi nào, bác mất áo và mất luôn khoản tiền trong túi! Buổi trưa mặc áo sơ mi, bác đạp xe về nhà tái xám vì rét. Sau đó mấy hôm, bác có làm một bài thơ bi hài về chuyện mất áo này”

Tháng 7.1945, Huy Cận tham dự Quốc dân Đại hội ở Tân Trào và được bầu vào Uỷ ban Dân tộc giải phóng toàn quốc. Khi Chính phủ lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà được thành lập, Huy Cận được vinh dự đảm nhận trọng trách Bộ trưởng Bộ Canh nông, kiêm Thanh tra đặc biệt của Chính phủ. Ban Thanh tra đặc biệt của Chính phủ hồi ấy chỉ có hai người: cụ Bùi Bằng Đoàn (nguyên Thượng thư Bộ Hình của triều đình Huế) và Cù Huy Cận. Nhiệm vụ chủ yếu của Thanh tra đặc biệt là chấn chỉnh kịp thời những biểu hiện tiêu cực trong đội ngũ cán bộ nhằm đề cao kỷ cương phép nước, tạo dựng niềm tin của nhân dân đối với chính quyền cách mạng. Đoàn Thanh tra đã đến nhiều địa phương nắm bắt tình hình, xử lý kiên quyết và khôn khéo những cán bộ mắc khuyết điểm, sai lầm. Những việc làm của Thanh tra đã được nhân dân nhiệt tình ủng hộ vì họ thấy Chính phủ Cụ Hồ luôn bênh vực bảo vệ dân...

Ấn tượng LÊ HUY QUANG


[Vào lúc : 10:20 - 02/08/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Trong giới văn hóa- văn nghệ cả nước, cũng như  trong “làng“  văn nghệ Hà Nội; người ta biết nhiều đến họa sĩ, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Huy Quang qua hội họa, qua thiết kế trang trí sân khấu, qua minh họa hay bìa sách; phần lớn là bạn hữu, qua thơ ca và các bài báo trong suốt mấy chục năm qua.  Quê cha Hà Tĩnh, quê mẹ Nghệ An; ngót nửa thế kỷ qua, Lê Huy Quang sống và làm việc tại Thủ đô Hà Nội. Suốt đời chỉ đi guốc mộc; nhẫn bạc, cổ tay vòng bạc; chỉ mặc hai màu đỏ đen, thích nhâm nhi chén rượu cuốc lủi hơn là uống bia...đã làm nên một ấn tượng Lê Huy Quang trong đời sống; thì  trong nghệ thuật, Lê Huy Quang cũng đã làm nên một ấn tượng cho riêng mình - khi đã thiết kế mỹ thuật trên 300 vở diễn cho các đơn vị nghệ thuật sân khấu trong cả nước, với nhiều Giải thưởng về hội hoạ, đồ hoạ, trang trí sân khấu và thơ ca...

Nguyễn Nhược Pháp là một “ca” đặc biệt trong các thi nhân thành danh thời tiền chiến: Đoản thọ nhất (khi mất mới 24 tuổi, chưa lập gia đình), thơ in ít nhất (chỉ chừng mươi bài, tập trung ở tập “Ngày xưa”), và trong thơ thì không hề lưu giữ một chút bóng dáng cuộc đời thực của người làm thơ. Với độc giả đương thời, dù tác phẩm rất được chào đón song Nguyễn Nhược Pháp vẫn là một gương mặt xa xăm, huyền bí. Có thể ai đó sẽ xem đây là một thiệt thòi của Nguyễn Nhược Pháp, nhưng ngẫm kỹ lại thấy, đó chính là chỗ Nguyễn Nhược Pháp “may mắn” hơn người. Bởi cùng với thời gian, trong khi nhiều gương mặt thơ đã trở nên nhàm tẻ thì Nguyễn Nhược Pháp vẫn giữ được một khoảng cách… thánh thiện với độc giả. Thơ ông vẫn trọn vẹn một thứ ánh sáng thuần khiết, không lấm bụi trần. Không hề quá lời khi ta cho rằng, thơ Nguyễn Nhược Pháp là một tiếng thơ vào hạng thanh tao bậc nhất của phong trào Thơ Mới 1932-1945.

CÔN ĐẢO một ngày tháng Bảy


[Vào lúc : 10:47 - 28/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Bút ký của nhà báo lão luyện Trần Mai Hạnh: “Rồi cũng đến một ngày mà tôi mong đợi. Ba mươi sáu năm sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi đã có dịp trở lại Côn Đảo. Năm 1975, sau giải phóng tôi  đến "Địa ngục trần gian Côn Đảo" bằng đường biển, đặt chân lên cầu tàu 914 với bao cảm xúc của lần đầu gặp gỡ địa danh được xem như vùng đất thánh thiêng liêng, một biểu tượng của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Lần này, tôi đáp xuống Sân bay Cỏ Ống - Côn Đảo sau đúng 30 phút cất cánh từ sân bay Tân Sơn Nhất của Hãng hàng không Air MeKong”

Vài kỷ niệm nhỏ với nhà văn NGUYỄN TUÂN


[Vào lúc : 08:44 - 28/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Hôm nay, 28-7-2011, Nguyễn Tuân đã rời xa chúng ta tròn 24 năm nay. Ông đã  đi qua cuộc đời này, đi qua nền văn học nước nhà mà đâu chỉ có để lại một vài chữ độc đáo, rất… Nguyễn! Nguyễn Tuân đi qua nền văn học của chúng ta với dáng điệu ung dung khoan thai, tự tại của một con người đã đạt tới cái độ “tri thiên mệnh” từ tuổi ba mươi; với đôi mắt nheo nheo dường như lúc nào cũng cười - cười giễu cái xấu xa, hợm hĩnh (bởi cái xấu bao giờ cũng kệch cỡm!), cười độ lượng cái chưa hoàn thiện của con người, với khí phách ngang tàng, những cơn thịnh nộ khi lẽ công bằng - công bằng trong mối giao tiếp giữa con người và con người, công bằng trong nghệ thuật - bị chà đạp, rẻ rúng, bán rao.

Thời gian trôi đi chớp mắt


[Vào lúc : 12:11 - 27/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Cái ý ”phu chữ” của Lê Đạt là để nhấn mạnh một sự lao động thơ cật lực, lao tâm, khổ tứ, thậm chí là cả đời người cũng còn chưa được, huống chi là lười biếng, sơ sài, qua loa cho xong. Gần anh, được anh giải thích, tôi hiểu ý ”phu chữ” của anh chỉ giản dị như thế. Chứ một người trí cao, đọc nhiều, cả đông tây kim cổ, đã làm thơ trên nửa thế kỷ như anh, chẳng lẽ lại không hiểu thơ là cảm xúc, là tư tưởng, là tư duy, là triết học, là trí tuệ, và gì gì đi nữa; nhưng khổ quá, anh có bàn đến những phạm trù này đâu. Cho nên, khi có người này, người kia tranh luận, thậm chí là đả phá cái ý “ phu chữ” của anh; thì nhà thơ Lê Đạt  cứ ngửa mặt lên trời mà cười ha hả, cười phá lên rõ to (đó cũng là một nét riêng của anh) và anh lắc đầu đùa vui: Họ chẳng hiểu gì về mình cả!

Đầu những năm 1970 của thế kỷ trước, ở Liên Xô cũ nhiều người rất ít liên quan tới đông phương học thường đến nghe giáo sư triết học, nhà văn Nga Aleksandr Moissevich Pyachigorsky giảng về đạo Phật, - họ đến chỉ cốt để thưởng thức cái dòng suy nghĩ thông minh và phóng túng. Những bài nói chuyện của Pyachigorsky là triết học  trong nghĩa cao siêu, khởi thuỷ của từ này. Không phải là những lập luận khô khan, mà là một câu chuyện hấp dẫn liên quan tới mỗi con người. Đọc sách của Pyachigorsky là một chuyện, nghe ông nói trực tiếp lại là chuyện khác. Có thể đàm đạo một cách lí thú với ông về bất cứ đề tài nào, nghe ông nói đến vô cùng tận. Sau đây chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cuộc trò chuyện của ông với phóng viên báo "Knizhnoye obozrenye" về vấn đề lịch sử tiểu thuyết.

Ngày mai sẽ ấm dần lên


[Vào lúc : 10:55 - 24/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn, nhà viết kịch, nhà báo Xuân Trình ( Giải thưởng Nhà nước về Văn học- Nghệ thuật; nguyên Phó Tổng thư ký Hội Nghệ sĩ Sân khấu VN, Tổng Biên tập tạp chí Sân khấu)  là một trong những nhà viết kịch hàng đầu của sân khấu đương đại VN- với nhiều vở diễn nổi tiếng từ những thập kỷ 60- 90 của thế kỷ XX  như “Quê hương Việt Nam”, “Lập xuân”, “Bạch đàn liễu”, “Thời tiết ngày mai”, “Đợi đến mùa xuân”, “Nửa ngày về chiều”…Là một họa sĩ đã từng cộng tác với Xuân Trình trong khá nhiều vở diễn- ông là người mà tôi luôn kính trọng- cả về tài năng và tư cách công dân, tư cách nghệ sĩ. Nhân đọc bài của tác giả Lê Hoài Nam về Xuân Trình trên lethieunhon.com; tôi gửi tiếp đôi dòng viết ngắn này để thêm một kỷ niệm nhỏ với cố tác giả Xuân Trình  và cố đạo diễn, NSTƯ Đoàn Anh Thắng.…

Người dự báo Thời Tiết Ngày Mai


[Vào lúc : 12:08 - 22/07/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Xuân Trình bám sát cả những nghị quyết, mỗi khi có một nghị quyết của Đảng ban hành nói về vấn đề gì thì Xuân Trình có ngay vở kịch nói về vấn đề ấy, rất nhạy bén. Nhưng chưa có ai gọi Xuân Trình là “nhà văn minh hoạ” cả. Bởi, bên trong những gì mang tính “mùa vụ”, nóng hổi tính thời sự, hài hước gây cười, bao giờ kịch Xuân Trình cũng ẩn chứa những điều mệnh hệ, mang tính dự báo, đi trước thời đại, khiến người xem không thể không suy ngẫm một cách nghiêm túc và rút ra một ý nghĩa nào đó… Những vở kịch viết những năm cuối đời như “Ngôi nhà màu hồng ngọc”, “Nghĩ về mình”, “Nửa ngày về chiều”…Xuân Trình đã chạm tới những vấn đề muôn thủa của văn chương nghệ thuật, ấy là mối quan hệ khi thuận khi nghịch giữa cá nhân con người với cộng đồng, với môi trường sống, và  những gì thuộc về thân phận kiếp người…

Phân trang 7/61 Trang đầu Trang trước 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất