Văn xuôi tự sự LƯU TRỌNG LƯ


[Vào lúc : 10:52 - 12/06/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Lưu Trọng Lư được xem trước hết như một nhà thơ; nhưng thế giới thơ Lưu Trọng Lư thật ra không tách rời, mà ngược lại, có sự tiếp nối với thế giới văn xuôi do ông sáng tạo, đó là cuộc sống trong các truyện ngắn truyện dài ông viết. Nhiều khi, một vài ý tưởng xúc cảm chỉ in gọn trong một vài câu thơ đoạn thơ, sẽ có âm vang rộng dài hơn, mà không chỉ một lần, trong các truyện ngắn truyện dài. Chẳng hạn, đoạn thơ ông viết về người mẹ: “Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời. Lúc người còn sống tôi lên mười. Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội. Áo đỏ người đưa trước dậu phơi” (Nắng mới). Thì trong văn xuôi, nét hồi ức ấy khá nhiều lần được ông nhắc lại…

Đường thơ của riêng HOÀNG HƯNG


[Vào lúc : 22:12 - 04/06/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Hình như nhà thơ Hoàng Hưng không chỉ có số thiên di mà còn có mệnh làm nhà cho… người khác sử dụng. Sau mấy bận chuyển chỗ trú ngụ, ông có được một ngôi nhà cực đẹp ở khu Tân Phong, quận 7, TPHCM. Vừa tạm cư được nửa năm, nhà thơ Hoàng Hưng đã thu xếp hành lý để chuẩn bị lên đường qua Mỹ làm… osin cho con gái Ly Hoàng Ly theo chương trình cao học mỹ thuật tại Chicago. Tuổi thất thập, trước chặng đường mới của hành trình cao niên nơi đất khách quê người, nhà thơ Hoàng Hưng gom góp những suy tư cả đời mình về thi ca thành một tập tiểu luận đầy đặn và công phu. Như một lời chúc thượng lộ bình an, lethieunhon.com xin trích giới thiệu những lời bộc bạch nghề nghiệp của nhà thơ Hoàng Hưng: “Đường Thơ của tôi đôi lúc cắt ngang lịch sử hiện đại hoá Thơ Việt và đôi lúc đi song song với nó. Trong các sáng tác của mình tôi chia sẻ khuynh hướng của những nhà thơ cưỡng lại chính sách văn hoá (chính thống), tôi nằm trong cái lịch sử hiện đại hoá Thơ ấy đồng thời lại có thể nói rằng nó chẳng ăn nhằm gì với mình cả. Tôi thường khi bị/được coi là một trong số ít nhà thơ “tiên phong” ở Việt Nam thời nay - người luôn luôn đi tìm tòi cái mới, tìm những cách biểu hiện lạ đời cho Thơ. Thế nhưng câu chuyện thì phức tạp hơn thế nhiều”

CHU HOẠCH tiếng thở chầm chậm có hồi âm


[Vào lúc : 10:12 - 01/06/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Thơ Chu Hoạch cay đắng, xa xót mà vẫn có nét gì điềm tĩnh sâu xa khiến tôi đôi khi trào nước mắt. Nhà thơ tài hoa bạn tôi đã có lúc bỏ cơ quan ra làm th? móc cống. Và anh viết bài thơ "Một ngày ": Đưa em ra bến xong anh vòng về quán nước. Ở đấy-với năm xu-anh được thở dài. Mà ngắm những đốm Hè nồng nực. Nhấp nháy hiện màu nhấp nháy đổi thay. Ngồi hết cái năm xu cũng là kịp vào ngày lao động. Với một chiếc xô anh tụt xuống cống ngầm. Thành phố đi trên đầu anh không tiếng vọng. Trừ tiếng thở của mình chầm chậm có hồi âm...

SERGEY MIKHALKOV có quý nhân phù trợ ?


[Vào lúc : 10:42 - 31/05/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Nga nổi tiếng Sergey Mikhalkov chuyên viết cho thiếu nhi,  đồng thời là tác giả phần lời của Quốc ca Liên Xô và Quốc ca Nga. Từ năm 1962 ông là Tổng Biên tập tạp chí điện ảnh trào phúng "Ngòi nổ". Từ năm 1970 đến 1992 là chủ tịch Hội Nhà văn Liên Bang Nga và thư ký Hội Nhà văn Liên Xô. Từ năm 2000 ông là chủ tịch Ban chấp hành Hiệp hội các hội nhà văn quốc tế SNG.  Sergey Mikhalkov đã đoạt một giải thưỏng Lênin (1970), bốn giải thưởng Quốc gia của Liên Xô (1941, 1942, 1949, 1978), giải thưởng Quốc gia của Liên bang Nga (1977),  là nhà hoạt động nghệ thuật ưu tú của Liên bang Nga (1967).  Ông được trao tặng 4 huân chương Lênin, huân chương Cờ đỏ, huân chương Chiến tranh vệ quốc hạng nhất, huân chương Sao đỏ, huân chương "Công trạng đối với  Tổ quốc" hạng hai, và nhiều huân, huy chương khác. Sau đây chúng tôi xin giới thiệu bài viết của nhà phê bình văn học Nga Vladimir Bondarenko về Sergey Mikhalkov.

PHẠM DUY NGHĨA Giữa Chùa Văn


[Vào lúc : 09:52 - 27/05/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nguyễn Xuân Đại, cậu lái xe cho thủ trưởng, một tối kia quyết định chở tôi đi tìm vợ. Tôi và Đại tìm vào một ngõ nhỏ, phố nhỏ, đến nhà một cô nàng dáng người xinh nhỏ mà Đại mới quen. Nàng làm ở ngân hàng và đang theo một khóa cao học. Sau màn giới thiệu đôi bên, nàng nói nàng chưa nghe nhắc đến Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội bao giờ. Trung sĩ Đại gỡ điểm cho nàng bằng cách cho biết Văn Nghệ Quân Đội là nơi nhà thơ Trần Đăng Khoa từng công tác, nàng đáp rằng không biết Trần Đăng Khoa là ai. Đại hỏi nàng có biết nhà văn Nguyễn Minh Châu không, nàng lắc đầu; hỏi nàng có biết Nguyên Ngọc không, nàng kêu giời ơi không biết đâu, không biết không biết không biết. Tóm lại là các nhà văn nổi tiếng từng làm việc ở Văn Nghệ Quân Đội, nàng không hề biết tên ai. Hỏi gì nàng cũng trả lời nhát gừng bằng thứ ngôn ngữ rất củ chuối. Tôi nản quá, giục Đại “bỏ của chạy lấy người”.

Những ý nghĩ vụt hiện về Nghề Văn


[Vào lúc : 18:52 - 25/05/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Trong truyền thống văn học Nga, đạo đức và tài năng của nhà văn luôn luôn được ghi nhận như một chỉnh thể thống nhất. Vả lại, nghề văn vốn được coi là sự phụng sự đạo đức. Nhà văn Nga-Xôviết, người từng đoạt giải thưởng văn học Nhà nước Liên Xô, Vladimir Chivilikhin, sẽ nhắc nhở: “Tất cả những người ngồi trước trang giấy bên bàn viết đều biết một đặc điểm của nghề này: thậm chí có những ý tưởng đã được cân nhắc hết sức cẩn thận, được viết vào buổi sáng thế này, nhưng buổi chiều lại viết khác, ngày mai lại hoàn toàn khác, còn một năm sau thì khác đến mức không thể nhận ra. Và ở đây ẩn giấu một bí mật thầm kín nhất của tác phẩm nghệ thuật vốn có mối liên hệ hết sức tinh tế với thời đại, với cuộc sống và nhân cách người viết”

Như không ít những người được gọi là trẻ, tôi cũng mắc một căn bệnh là ngại thân thiết với người có tuổi. Thậm chí trong chừng mực nào đó, tôi còn hay trốn những cuộc giao tế xã giao với họ. Tôi không muốn bị xét nét bằng cái nhìn nghiêm khắc thường thấy của một bậc bề trên đối với những người luôn bị coi là chưa trưởng thành, cần tiếp thu ý kiến và kinh nghiệm. Và tôi cũng không muốn chịu trận các câu chuyện liên tu bất tận của những người đã bước vào ngưỡng của “sự nói nhiều”. Người phụ nữ có tuổi, tức thì tôi liên tưởng đến hình ảnh nhàm chán và tẻ nhạt của việc sắm sanh đi lễ chùa, dậy sớm tập dưỡng sinh và các chuyện kể hàng giờ không dứt về đứa cháu nội, về bà hàng xóm, về bệnh mỡ máu, cao huyết áp, thấp khớp và công thức mới cho bát canh thập đậu bổ dưỡng. Nhìn họ, tôi thấy vừa xa lạ, vừa bị ám ảnh bởi hình dung nhãn tiền của mình sau 30 năm nữa. Song nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn là một người phụ nữ đặc biệt. Và hình ảnh bà luôn có mặt trong những phiếm đàm đầy ngưỡng mộ của tôi khi nhắc tới những nhân vật đời ưa thích.

GIANG NAM yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ


[Vào lúc : 15:31 - 15/05/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Có một thời, bạn đọc đón chờ những bài thơ từ chiến trường gửi ra của nhà thơ Giang Nam với một tâm lý đặc biệt. Họ muốn được neo lòng mình vào cuộc chiến đấu chung của đồng bào, chiến sĩ miền Nam, muốn được vui buồn, thổn thức với những mảng hiện thực mà tác giả nhanh nhạy ghi lại từ cuộc chiến khốc liệt, một cuộc chiến có thể làm những trái tim chai sạn cũng phải trào dâng niềm thương xót bởi có quá nhiều gương mặt phụ nữ và trẻ em. Nhà thơ Thế Lữ, người vốn đã ngừng làm thơ từ lâu, trong một lần nghe thơ Giang Nam qua làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam cũng đã phải nghẹn ngào nhắn gửi: “Cất cao lời nữa/ Giang Nam ơi/ Tiếng thơ anh trào nước mắt tôi”. Quả thực, có một thời, thơ Giang Nam đã thành “một kênh cảm xúc chủ yếu nối tình cảm đồng bào Nam Bắc” - như nhà thơ Vũ Quần Phương từng nhận xét.

Sứ mệnh của cuốn sách Nga


[Vào lúc : 08:53 - 14/05/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Hiện nay có nhiều nhà văn tài năng và rất nhiều cuốn sách, tác phẩm xuất sắc mà ngay cả dưới thời Xôviết cũng có thể có ý nghĩa to lớn. Cả tích cực lẫn tiêu cực, xét từ góc độ của cái trục đã nói trên. Nhưng vì cái trục đó không còn nữa, cái chất đốt, cái bầu khí quyển của nền văn hóa đó đã biến mất, nên một cuốn sách riêng lẻ, thậm chí cuốn sách lỗi lạc nhất, cũng không làm nên một nền văn học. Những cuốn sách này vận động trong khoảng không, trong cái chân không văn hoá, vì người ta vẫn chưa tạo ra được một hệ thống phức tạp gọi là văn hoá.

Bơ vơ TRẦN HOÀI DƯƠNG


[Vào lúc : 08:35 - 13/05/2011 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Mới lên sáu tuổi, Trần Hoài Dương đã mồ côi mẹ. Có những người cũng mồ côi mẹ từ rất bé như anh, thậm chí còn không nhớ nổi gương mặt mẹ mình vì họ chỉ mới vừa lên hai, hay ba tuổi. Nhưng những người đó có khả năng tiêu hóa nỗi bơ bơ do sự mồ côi mẹ của mình mang lại. Trần Hoài Dương thì khác. Anh không có khả năng quên đi sự mồ côi, không tiêu hóa nổi sự bơ vơ cực lớn của đời mình. Mãi mãi cho đến khi nằm xuống do nhồi máu cơ tim, tâm hồn Trần Hoài Dương vẫn là một cậu bé mới lên sáu tuổi, lúc nào cũng tủi thân, tủi phận, lúc nào cũng ngơ ngác, bơ vơ, hụt hẫng, cả tin vì mồ côi mẹ… Nỗi bơ vơ ấy đã cướp đi hạnh phúc trần gian của anh. Trần Hoài Dương theo đoàn thể cũng bơ vơ, theo vợ cũng bơ vơ, theo văn chương lại càng bơ vơ. .. Trần Hoài Dương, anh là sinh vật cô đơn, sinh vật mồ côi do Trời Phật mang đến thế giới này để bằng ngòi bút, giúp trẻ con được sống bình yên trong mái ấm gia đình, thoát khỏi sự mồ côi, sự bơ vơ như anh từng phải sống...

Phân trang 10/61 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất