Vườn vải xưa còn nhòa lệ máu


[Vào lúc : 19:53 - 04/02/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ghi chép của đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn: “Có một điều thật lạ lùng: dọc đê sông Đuống - một con sông chỉ là chi lưu phụ của sông Cái (sông Hồng), trên một đoạn chưa đầy ba chục cây số mà có tới ít nhất 3 địa danh liên quan đến 3 vụ án oan động trời, đến nỗi nó được mệnh danh là "Con đường oan khuất"! Cách thị trấn huyện Gia Bình không xa là thôn Bảo Tháp xã Đông Cứu- nơi chôn nhau của Tiến sĩ khai khoa Lê Văn Thịnh, một công thần đời Lý bị vu là hóa hổ cướp ngôi vua, phải đày đi Thao Giang, nay có đền thờ ở sườn núi Thiên Thai! Qua chân núi Thiên Thai vài cây số là tới Lệ Chi Viên (xã Đại Lai, Gia Bình). Đi ngược lên một đoạn nữa, là tới lăng mộ và đền thờ Cao Lỗ vương- một trung thần vì khuyên can vua những điều thuộc lẽ phải để giữ nước mà bị An Dương Vương phế bỏ, rồi sau đó bị thiệt mạng oan uổng!”

HỮU NGỌC tản mạn Rượu và Thơ


[Vào lúc : 10:11 - 31/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Khi tôi đi Thụy Điển tìm hiểu văn hoá Bắc Âu, được biết nhà thơ Bellman (thế kỷ 18) cũng trong truyền thống dùng thơ rượu. Ông không phải là nhà thơ vĩ đại của dân tộc nhưng khi tôi nói chuyện với ai, cũng thấy ông được mọi người ưa thích. Bài ca chuốc rượu theo kiểu ca tụng Thần Rượu Bacchus là sở trường của Bellman. Ông sử dụng những khuôn sáo cổ điển của thể loại: Tình tri kỷ của các đệ tử rượu, thoát ly cái thống khổ của xã hội. Bacchus được tôn là lãnh chúa của Vương quốc Hạnh phúc. Trong say sưa, hưởng lạc khoảnh khắc, ông làm thơ rất sinh động, đưa vào thơ cả cảnh sinh hoạt hiện thực. Người ta thường ví Bellman  với nhà thơ Pháp thời Trung cổ là Villon. Hai nhà thơ chỉ giống nhau ở rượu chè lang bạt, nhưng tâm tình và rung cảm khác nhau

Lịch sử thật trớ trêu, ai có thể ngờ rằng, vị Tiến sĩ - Thái sư Lê Văn Thịnh đang phát huy tài năng chấn hưng Đất Nước thì tai họa đã giáng xuống nhấn chìm ông trong sóng nước hồ Tây! Tai họa ấy đã được kể lại một cách mơ hồ, đầy tính hoang đường như sau trong hai cuốn sách "Việt điện u linh" và "Lĩnh Nam chích quái" thời Trần: Quan Thái sư Lê Văn Thịnh nuôi được một tên gia nô người Đại Lý (Vân Nam) có phép thuật kỳ lạ: đọc thần chú xong biến hình thành hổ báo, Văn Thịnh cố dỗ để dạy mình thuật ấy, học được thuật rồi liền lập mưu giết tên gia nô và định dùng thuật hại vua để cướp ngôi. Tháng 3 năm Bính Tý 1096, vua Lý Nhân Tông cùng thái sư đi thuyền chơi hồ, xem đánh cá. Bỗng nhiên sương mù nổi lên dày đặc, rồi có tiếng chèo rào rào của một chiếc thuyền xáp đến. Vua cầm giáo phóng, thì sương tan, trên chiếc thuyền xáp đến nọ thấy một con hổ chực vồ vua. Người chài lưới là Mục Thận quăng lưới chụp lấy, thì trong lưới lại chính là…Lê Văn Thịnh! Ông bị bắt ngay, lẽ ra phải tội tru di, nhưng vua xét người có công, “thương tình” cho đi đày biệt xứ miền Thao giang, đến tận ngày qua đời…

Vĩnh biệt nhà Hà Nội học NGUYỄN VINH PHÚC


[Vào lúc : 12:55 - 29/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
"Nhà Hà Nội học" Nguyễn Vinh Phúc đã qua đời vào lúc 3h15 phút sáng mùng 6 Tết Nhâm Thìn (tức 28/1/2012) tại nhà riêng, hưởng thọ 86 tuổi. Thông tin này được ông Nguyễn Minh Quang, trưởng nam của gia đình xác nhận. Lễ tang "Nhà Hà Nội học" Nguyễn Vinh Phúc sẽ được tổ chức từ 7 giờ đến 9 giờ ngày 2-2-2012 tại Nhà tang lễ Bộ quốc phòng số 5 Trần Nhân Tông, Hà Nội. Cho tới nay, ông đã in riêng 15 tập sách về Hà Nội: Hà Nội, Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng ở Hà Nội, Hà Nội qua những năm tháng; Hà Nội con đường, dòng sông, lịch sử; Hanoi passé et présent, Hanoi past and present; Sites, histoire et légendes d’Hanoi; Hà Nội thành phố nghìn năm; Hà Nội và phụ cận; Hồ Hoàn Kiếm và đền Ngọc Sơn; Mặt gương Tây Hồ; Phố và đường Hà Nội, Hà Nội - cõi đất con người.

TẠ DUY ANH và bạn thủa thiếu thời


[Vào lúc : 17:35 - 27/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ngoài hơn chục con ngỗng, bạn thủa thiếu thời của tôi còn có thêm con trâu, mà tôi gọi là Ngưu đệ. Nó có cặp sừng dài, chĩa ngang sang hai bên. Tức là chả thể đánh đấm gì được. Với trâu, thế là chỉ còn nước kéo cày. Xem ra thì nó cũng có phần giống tôi. Có thể vì thế mà chúng tôi thân nhau. Ngày nó bị thiến là một ngày tôi không bao giờ quên. Người ta ngáng qua bụng nó một cái thang rồi buộc dây thừng vào hai chân sau của nó, cử hai người thật khoẻ kéo choãi ra để nó không thể khép lại hoặc đá về phía sau. Một người khác nhanh chóng rạch cái bìu nhỏ của nó để moi ra hai hạt cà đỏ rực, rồi sát vào đó ít muối. Máu phun ra trong tiếng kêu oán hận và thê thảm của nó. Từ bấy nó trở nên lầm lì, cam phận và ngoài kéo cày ra hoàn toàn vô tích sự…

Mấy ngày Tết, tôi chợt bâng khuâng xa xót nghĩ đến thân phận của những người trong gia đình ông Đoàn Văn Vươn... Lúc này, gia đình ông tan tác- người trong trại tạm giam, người vất vưởng tìm chỗ che mưa nắng, bàn thờ gia tiên bị vùi trong đống gạch vụn, bữa cơm ấm cúng đã trở thành ký ức... Nhưng, luật pháp sẽ công minh phán xử đúng - sai, và lịch sử sẽ công bằng xác định lại mọi giá trị...Tôi tin rằng, những người đã có công lấn biển, chinh phục biển từng được dân chúng coi là "anh hùng" của vùng Duyên hải Tiên Lãng sẽ không bị hắt hủi và lãng quên, bởi họ - giống như ông cha ta từ hàng ngàn hàng vạn năm nay đã đổ mồ hôi xương máu để tồn tại và làm giàu có thêm cho lãnh thổ Quốc gia, dù có gặp đủ thứ thiên tai nhân họa rồi cuối cùng cũng sẽ tìm cách đứng lên để khẳng định một "chỗ đứng dưới ánh mặt trời" - như tên một cuốn tiểu thuyết nước ngoài được dịch sang ta nửa thế trước...

Tứ bình YẾN LAN


[Vào lúc : 14:09 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Yến Lan thời trẻ đã được tiếng là một nhà thơ, nhà biên tập kỹ lưỡng về chữ nghĩa. Cấu trúc câu của ông bao giờ cũng chặt chẽ, giầu tính sáng tạo. Cao tuổi, ông lui về thể thơ tứ tuyệt, thể thơ cần nhiều đến tâm trạng và hàm nghĩa chữ hơn là cảnh và sự. Chiếc lá cuối mùa, cơn gió đầu thu đều là cớ để ông  nói về sự chiêm nghiệm cả đời của mình. Càng những người cao tay nghề, càng dễ sử dụng thể loại này, nhưng hễ non tay là nhược điểm lộ ra liền. Chả thế, có người cho rằng: chỉ cần lật tập thơ, đọc những bài tứ tuyệt là biết trình  độ chữ nghĩa của tác giả!

Nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai ghi nhận: "Dù đây là Liên hoan Văn học quốc tế, nhưng tất cả những ai tham gia, trừ diễn giả và ban tổ chức, đều phải mua vé vào cửa. Giá vé là 2.000 peso, tương đương với 1 triệu đồng cho ba ngày. Hoặc 800 peso, tương đương với 400.000 đồng cho một ngày. Trong cuộc trò chuyện sau này với nhà văn Neni Sta. Romana Cruz, chủ tịch Ủy ban Phát triển Sách Quốc gia (National Book Development Board), trưởng ban tổ chức liên hoan, tôi được biết việc mua vé tham dự đảm bảo rằng những người tham gia thực sự muốn đến để học hỏi và đóng góp cho Liên hoan. Điều đó thể hiện thật rõ trong thành phần hàng trăm người tham dự. Họ đến từ nhiều tầng lớp khác nhau: những nhà xuất bản, nhà phê bình văn học, nhà văn, nhà thơ trong nước và quốc tế, sinh viên, công chức, giáo viên... Tôi gặp ở đây những nhà văn, nhà thơ tên tuổi của Philippines, một số nhà văn, nhà thơ nước ngoài, cùng nhiều người chưa thuộc thế giới văn chương - đó là một bà mẹ có con thích viết văn, một bạn đọc yêu văn chương, và cả một người đang làm nghiên cứu về nghề y tá..."

Những người đàn bà im lặng phía sau nhà thơ


[Vào lúc : 10:53 - 14/01/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Là đàn bà ai cũng mong được hạnh phúc, được gặp người đàn ông yêu thương, che chở cho cuộc đời mình. Những người phụ nữ mà số phận đã lựa chọn làm vợ nhà thơ nghĩa là đã gánh một số kiếp buồn nào đó. Bởi tôi vẫn nghĩ nhà thơ sinh ra từ nỗi buồn. Và những người đàn bà đến trong cuộc đời họ, nghĩa là đã cùng họ chia sẻ những nỗi buồn như là chia sẻ một giá trị của đời sống. Những người đàn bà ấy, họ dường như phải tập để nhìn hạnh phúc theo một cách khác, yêu thương và hy sinh cho chồng theo một cách khác, thậm chí chấp nhận chính mình, cũng theo một cách khác…

Không nhớ là vào hồi nào tôi đã đọc một phần hay toàn bộ truyện thơ “Mẹ con đồng chí Chanh” của Nguyễn Đình Thi (sách do Ngành văn nghệ trung ương xuất bản, Việt Bắc, 1954). Nhưng trong trí nhớ thì chẳng bao giờ quên được. Vì sao thế? Vì nó hay ư? Chắc không phải. Có lẽ chỉ đơn giản vì nó đến chiếm chỗ trong trí nhớ tôi ngay từ thuở tôi còn rất nhỏ. Những ngày này bỗng nhiên tôi muốn đọc lại, ít ra là đoạn đầu truyện thơ ấy. Tôi sẽ chép lại đoạn thơ này theo trí nhớ…. Nhân đây, nhớ tới cả một mảng lớn bị làng văn ta bỏ qua, ấy là mảng sáng tác văn thơ hưởng ứng phong trào phát động giảm tô và cải cách ruộng đất (1953-57). Bây giờ mà có các chuyên gia đọc lại hệ thống lại mảng văn thơ kia, hẳn các chuyên gia trẻ sẽ thấy ra nhiều điều … thú vị chứ không phải chỉ là những thứ ... dở hơi!

Phân trang 1/61 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất