Hà Nội giật mình ôm choàng lấy tôi vùi ngay vào đống chăn bông mênh mông, tưởng trùm đến tận Sài Gòn, nơi vừa đi đã nhớ lắm rồi.
Những vỉa hè cóng lạnh cong lên như cái bánh đa, tôi đọc được rất nhiều ngày xưa ghi từng mảnh lá khô trong những vườn hoang biệt thự như chỉ để chờ tôi, đã quen bốc bãi xô bồ nay khép vào từ tốn trang nghiêm Hồ Gươm lừ con mắt xanh nhiều đe nẹt.
| Thảo luận(1) |
Hồi ấy, anh là thợ gò trong xưởng cơ khí. Hải Phòng ngày ấy đã loáng thoáng những chiếc xe đạp mi-ni Nhật và đôi ba chiếc xe máy Súp-pe Cúp phóng lượn lờ trên đường phố. Những quán cà phê vỉa hè, người ta uống cà phê đá đặc quánh trong những chiếc cốc vại to tướng. Mấy hàng bánh đa cua, ăn cùng rau ghém và bánh mỳ đũa dài, nhỏ như chiếc đũa cả. Nhưng vị thế nhà thơ ngày đó rất cao sang. Tôi hình dung trong dòng người thợ tan tầm, áo vắt vai, cởi trần, ngực nhễ nhại mồ hôi, có nhà thơ Thanh Tùng đi trong dòng người đó
| Thảo luận(0) |
Tôi không đôi co nhiều. Nếu Ban chấp hành vẫn khăng khăng cho rằng tác giả viết mấy câu thơ nhung nhăng ấy xứng đáng gọi là nhà thơ thì xin từ nay đừng ai gọi tôi là nhà thơ nữa. Cứ coi như tôi chưa từng viết bài “Thời hoa đỏ”, chưa từng hai lần được giải thưởng thơ của Tổng Liên đoàn Lao động VN, và cũng chưa từng được trao giải thưởng Hội nhà văn VN.
| Thảo luận(0) |
| Thảo luận(1) |




