<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5626.htm</link>
<title><![CDATA[Vườn vải xưa còn nhòa lệ máu]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Sat, 04 Feb 2012 12:53:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5626.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3305" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Ghi ch&eacute;p của đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn: &ldquo;C&oacute; một điều thật lạ l&ugrave;ng: dọc đ&ecirc; s&ocirc;ng Đuống - một con s&ocirc;ng chỉ l&agrave; chi lưu phụ của s&ocirc;ng C&aacute;i (s&ocirc;ng Hồng), tr&ecirc;n một đoạn chưa đầy ba chục c&acirc;y số m&agrave; c&oacute; tới &iacute;t nhất 3 địa danh li&ecirc;n quan đến 3 vụ &aacute;n oan động trời, đến nỗi n&oacute; được mệnh danh l&agrave; &quot;Con đường oan khuất&quot;! C&aacute;ch thị trấn huyện Gia B&igrave;nh kh&ocirc;ng xa l&agrave; th&ocirc;n Bảo Th&aacute;p x&atilde; Đ&ocirc;ng Cứu- nơi ch&ocirc;n nhau của Tiến sĩ khai khoa L&ecirc; Văn Thịnh, một c&ocirc;ng thần đời L&yacute; bị vu l&agrave; h&oacute;a hổ cướp ng&ocirc;i vua, phải đ&agrave;y đi Thao Giang, nay c&oacute; đền thờ ở sườn n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai! Qua ch&acirc;n n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai v&agrave;i c&acirc;y số l&agrave; tới Lệ Chi Vi&ecirc;n (x&atilde; Đại Lai, Gia B&igrave;nh). Đi ngược l&ecirc;n một đoạn nữa, l&agrave; tới lăng mộ v&agrave; đền thờ Cao Lỗ vương- một trung thần v&igrave; khuy&ecirc;n can vua những điều thuộc lẽ phải để giữ nước m&agrave; bị An Dương Vương phế bỏ, rồi sau đ&oacute; bị thiệt mạng oan uổng!&rdquo;</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large"><br />Vườn Vải Xưa C&ograve;n Nh&ograve;a Lệ M&aacute;u...</span><br /><u><strong><br />NGUYỄN ANH TUẤN</strong></u>&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i lại về thăm khu di t&iacute;ch Vườn Vải (Lệ Chi Vi&ecirc;n) - địa danh đ&atilde; đi v&agrave;o lịch sử ở một v&ugrave;ng qu&ecirc; Kinh Bắc xưa, nơi từng xảy ra một vụ &aacute;n thảm khốc c&aacute;ch đ&acirc;y vừa tr&ograve;n 570 năm m&agrave; cố Viện trưởng Viện sử học Việt Nam Trần Huy Liệu đ&atilde; kh&aacute;i qu&aacute;t: &quot;...v&agrave; c&aacute;i ng&agrave;y đau x&oacute;t kh&ocirc;ng những cho Nguyễn Tr&atilde;i m&agrave; c&ograve;n đau x&oacute;t cho cả d&acirc;n tộc nữa l&agrave; ng&agrave;y 16 th&aacute;ng 8 năm Nh&acirc;m Tuất (1442) Nguyễn Tr&atilde;i v&agrave; cả ba họ đ&atilde; bị giết bởi lưỡi dao oan nghiệt của c&aacute;i triều đ&igrave;nh h&egrave;n hạ v&agrave; ngu muội do ch&iacute;nh &ocirc;ng đ&atilde; chiến đấu lu&ocirc;n mười năm gian khổ để g&oacute;p phần x&acirc;y dựng n&ecirc;n.&quot;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lần đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i đến đ&acirc;y l&agrave; đi theo đo&agrave;n của &ocirc;ng Ho&agrave;ng Đạo Ch&uacute;c- Hội chủ Hội y&ecirc;u k&iacute;nh Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ, về thắp hương cho hai cụ tại Đền thờ mới x&acirc;y trong ng&agrave;y kh&aacute;nh th&agrave;nh v&agrave;o đầu năm Canh Dần 2010.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lần thứ hai, sau v&agrave;i th&aacute;ng, cũng đi theo đo&agrave;n của &ocirc;ng Ho&agrave;ng Đạo Ch&uacute;c- đo&agrave;n về để b&agrave;n bạc việc x&acirc;y cổng Đền thờ v&agrave; vị tr&iacute; cần thay đổi của Đ&agrave;i Giọt lệ... <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&agrave; lần n&agrave;y, t&ocirc;i đến một m&igrave;nh, v&agrave; một m&igrave;nh lang thang tr&ecirc;n đất Lệ Chi Vi&ecirc;n, như một nhu cầu nội t&acirc;m kh&ocirc;ng g&igrave; cưỡng nổi...<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau khi rời đ&ocirc; về Thăng Long, vua L&yacute; C&ocirc;ng Uẩn đ&atilde; chọn Đại Lai thuộc huyện Gia Định, lộ Kinh Bắc (nay thuộc huyện Gia B&igrave;nh, tỉnh Bắc Ninh) để x&acirc;y dựng H&agrave;nh cung tr&ecirc;n con đường chiến lược nối kinh th&agrave;nh Thăng Long với khu Đ&ocirc;ng Bắc của nước Đại Việt. Đến Triều Trần, con đường chiến lược n&agrave;y được tiếp tục ph&aacute;t triển để chống qu&acirc;n Nguy&ecirc;n M&ocirc;ng. Sau, trong t&ocirc;n thất nh&agrave; Trần c&oacute; người phạm lỗi, vua Trần đ&atilde; cho sửa lại H&agrave;nh cung v&agrave; cho người đ&oacute; ra giữ cung, khi c&oacute; lệnh mới được hồi triều, n&ecirc;n gọi l&agrave; Ly cung; đến đời nh&agrave; L&ecirc; lại đổi t&ecirc;n l&agrave; cung Y&ecirc;n H&agrave;. Khi vua L&ecirc; Th&aacute;i T&ocirc;ng đ&atilde; trọng dụng đại thần Nguyễn Tr&atilde;i, giao cho cụ chức cai quản v&ugrave;ng Đ&ocirc;ng Bắc v&agrave; cai quản cung Y&ecirc;n H&agrave;, cụ đ&atilde; trồng rất nhiều vải ở cung n&agrave;y. Năm 1442, mượn c&aacute;i chết của vua Th&aacute;i T&ocirc;ng, triều đ&igrave;nh nh&agrave; L&ecirc; đ&atilde; vu cho Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ tội giết vua v&agrave; vu cho đại thần Nguyễn Tr&atilde;i l&agrave; chủ mưu, để giết Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ v&agrave; ba họ Nguyễn Nhị Kh&ecirc;, g&acirc;y ra vụ &aacute;n oan kinh động nước Đại Việt! Người đời sau kh&ocirc;ng muốn nhắc đến cung Y&ecirc;n H&agrave; m&agrave; chỉ gọi l&agrave; Lệ Chi Vi&ecirc;n (Vườn Vải); v&agrave; lịch sử gọi vụ &aacute;n oan n&agrave;y l&agrave; vụ &aacute;n Lệ Chi Vi&ecirc;n. Do nội chiến L&ecirc; - Mạc, Trịnh - Nguyễn v&agrave; nhiều cuộc kh&aacute;ng chiến k&eacute;o d&agrave;i sau đ&oacute;, Lệ Chi Vi&ecirc;n kh&ocirc;ng được tu bổ, c&aacute;c c&ocirc;ng tr&igrave;nh bị xuống cấp, c&ugrave;ng với sự t&agrave;n ph&aacute; của&nbsp; thi&ecirc;n nhi&ecirc;n, di t&iacute;ch hầu như đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n g&igrave; nữa; đến năm 2008 chỉ c&ograve;n lại một miếu thờ nhỏ đổ n&aacute;t v&agrave; mấy c&acirc;y cổ thụ quanh miếu... Tiến sĩ khoa học Nguyễn Trung Quế, người con của qu&ecirc; hương Đại Lai từng ngậm ng&ugrave;i t&acirc;m sự với t&ocirc;i: &quot;Buồn qu&aacute; em ạ! Nhiều người d&acirc;n Đại Lai, nhất l&agrave; thế hệ trẻ kh&ocirc;ng biết qu&ecirc; m&igrave;nh c&oacute; Lệ Chi Vi&ecirc;n! Con đường đến Lệ Chi Vi&ecirc;n- kể từ tượng đ&agrave;i L&yacute; Th&aacute;i Tổ - H&agrave; Nội về tới đầu l&agrave;ng chỉ chưa đầy 50 c&acirc;y số, m&agrave; mấy trăm năm qua vắng b&oacute;ng ngựa xe v&igrave; di t&iacute;ch đ&atilde; th&agrave;nh phế t&iacute;ch...&quot; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng giờ đ&acirc;y, cảnh tượng đ&oacute; đ&atilde; dần lui v&agrave;o qu&aacute; khứ!&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; L&uacute;c chiều t&agrave;, t&ocirc;i l&ecirc;n bờ đ&ecirc; ngắm nh&igrave;n cảnh vật v&agrave; tranh thủ ghi một số h&igrave;nh ảnh l&agrave;ng qu&ecirc; cho bộ phim t&agrave;i liệu đang thực hiện: &quot;Đường đến Lệ Chi Vi&ecirc;n&quot; (thuộc H&atilde;ng phim Sao Khu&ecirc; - Hội Điện ảnh H&agrave; Nội)... D&ograve;ng s&ocirc;ng Đuống l&uacute;c n&agrave;y phủ sương m&ugrave; mịt, ẩn hiện đ&ocirc;i chiếc thuyền c&acirc;u... N&uacute;i Thi&ecirc;n Thai mờ ảo như c&ograve;n ấp ủ nỗi niềm ri&ecirc;ng của th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh... Ph&iacute;a trong đ&ecirc;, Lệ Chi Vi&ecirc;n nằm gọn giữa x&oacute;m l&agrave;ng b&igrave;nh dị, như tự ng&agrave;n xưa vẫn xanh ngắt ruộng l&uacute;a, vườn khoai, b&atilde;i d&acirc;u; vẫn c&ograve;n đ&oacute; những đền ch&ugrave;a miếu mạo cổ r&ecirc;u phong, v&agrave; giờ đ&atilde; xuất hiện th&ecirc;m Khu tưởng niệm Nguyễn Tr&atilde;i v&agrave; Nguyễn Thị Lộ (gồm đền thờ, c&aacute;c bức tượng hai cụ Tr&atilde;i &amp; Lộ, đ&agrave;i Giọt Lệ v&agrave; c&aacute;c c&ocirc;ng tr&igrave;nh phụ trợ đang được gấp r&uacute;t ho&agrave;n thiện). <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giống một sự sắp đặt của tạo h&oacute;a, Lệ Chi Vi&ecirc;n nằm gần như ở trung t&acirc;m một v&ugrave;ng đất d&agrave;y đặc trầm t&iacute;ch văn h&oacute;a &amp; lịch sử l&acirc;u đời v&agrave;o bậc nhất của nước ta - v&ugrave;ng đất dọc đ&ocirc;i bờ s&ocirc;ng Đuống từng g&oacute;p phần quan trọng tạo th&agrave;nh nền văn hiến Kinh Bắc rạng rỡ: đ&oacute; l&agrave; v&ugrave;ng D&acirc;u- nơi c&oacute; ch&ugrave;a B&uacute;t Th&aacute;p, ch&ugrave;a D&acirc;u, th&agrave;nh Luy L&acirc;u, nơi từng l&agrave; trung t&acirc;m ch&iacute;nh trị - kinh tế - văn h&oacute;a của nhiều thế kỷ đầu C&ocirc;ng nguy&ecirc;n; đ&oacute; l&agrave; xứ sở của quần thể ch&ugrave;a Tứ Ph&aacute;p đặc sắc m&agrave; trong đ&oacute; ch&ugrave;a D&acirc;u từng l&agrave; trung t&acirc;m Phật gi&aacute;o lớn nhất nước ta- nơi khởi nguồn của Phật B&agrave; Man Nương thuần Việt; đ&oacute; l&agrave; những di t&iacute;ch thờ Th&aacute;nh Tam Giang đ&atilde; &acirc;m ph&ugrave; gi&uacute;p L&yacute; Thường Kiệt đ&aacute;nh thắng qu&acirc;n x&acirc;m lược Tống tr&ecirc;n chiến tuyến Như Nguyệt; đ&oacute; l&agrave; lăng mộ thờ Kinh Dương vương- thủy tổ của người Việt; đ&oacute; l&agrave; ch&ugrave;a Đại Bi gắn với đệ tam tổ thiền ph&aacute;i Tr&uacute;c L&acirc;m L&yacute; Đạo T&aacute;i; đ&oacute; l&agrave; bến B&igrave;nh Than- nơi diễn ra hội nghị qu&acirc;n sự nổi tiếng chống qu&acirc;n Nguy&ecirc;n M&ocirc;ng lần thứ hai do vua Trần Nh&acirc;n T&ocirc;ng chủ tr&igrave;; đ&oacute; l&agrave; qu&ecirc; hương của d&ograve;ng tranh d&acirc;n gian Đ&ocirc;ng Hồ độc đ&aacute;o... V&agrave;, c&oacute; một điều thật lạ l&ugrave;ng: dọc đ&ecirc; s&ocirc;ng Đuống - một con s&ocirc;ng chỉ l&agrave; chi lưu phụ của s&ocirc;ng C&aacute;i (s&ocirc;ng Hồng), tr&ecirc;n một đoạn chưa đầy ba chục c&acirc;y số m&agrave; c&oacute; tới &iacute;t nhất 3 địa danh li&ecirc;n quan đến 3 vụ &aacute;n oan động trời, đến nỗi n&oacute; được mệnh danh l&agrave; &quot;Con đường oan khuất&quot;! C&aacute;ch thị trấn huyện Gia B&igrave;nh kh&ocirc;ng xa l&agrave; th&ocirc;n Bảo Th&aacute;p x&atilde; Đ&ocirc;ng Cứu- nơi ch&ocirc;n nhau của Tiến sĩ khai khoa L&ecirc; Văn Thịnh, một c&ocirc;ng thần đời L&yacute; bị vu l&agrave; h&oacute;a hổ cướp ng&ocirc;i vua, phải đ&agrave;y đi Thao Giang, nay c&oacute; đền thờ ở sườn n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai! Qua ch&acirc;n n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai v&agrave;i c&acirc;y số l&agrave; tới Lệ Chi Vi&ecirc;n (x&atilde; Đại Lai, Gia B&igrave;nh). Đi ngược l&ecirc;n một đoạn nữa, l&agrave; tới lăng mộ v&agrave; đền thờ Cao Lỗ vương- một trung thần v&igrave; khuy&ecirc;n can vua những điều thuộc lẽ phải để giữ nước m&agrave; bị An Dương Vương phế bỏ, rồi sau đ&oacute; bị thiệt mạng oan uổng!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3306" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <em><strong><span style="font-size: xx-small">- Một số người trong Hội y&ecirc;u k&iacute;nh Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ trước&nbsp;&nbsp;Đ&agrave;i Giọt Lệ ở khu tưởng niệm Lệ Chi Vi&ecirc;n ( nh&agrave; gi&aacute;o Hội chủ Ho&agrave;ng Đạo&nbsp;&nbsp;Ch&uacute;c đứng giữa)</span></strong></em><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&ecirc;m xuống, t&ocirc;i đi mi&ecirc;n man qua những địa danh cổ như c&ograve;n mang hơi thở của Ly Cung - Trại Vải xưa: S&ocirc;ng Lai, Bến Cả, Vườn Quan, Vườn Rậm, khu Ba T&ograve;a, M&agrave;n Đ&ocirc;ng, M&agrave;n Ti&ecirc;n, Lửa Đền, Cầu T&aacute;o, Bến Cống,... v&agrave; tưởng c&ograve;n nghe văng vẳng b&ecirc;n tai lời của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng n&oacute;i về nỗi oan khốc do &acirc;m mưu th&acirc;m độc v&agrave; tội &aacute;c gh&ecirc; tởm g&acirc;y ra mang t&ecirc;n Lệ Chi Vi&ecirc;n: &ldquo;Tội &aacute;c n&agrave;y l&aacute; rừng Việt kh&ocirc;ng đủ để ghi . Vết nhơ đ&oacute; nước biển Đ&ocirc;ng kh&ocirc;ng đủ để rửa&rdquo;... Ba chữ &quot;Lệ Chi Vi&ecirc;n&quot; từ ng&oacute;t s&aacute;u trăm năm qua cho đến tận giờ, v&agrave; chắc chắn trong cả rất nhiều thế kỷ về sau nữa vẫn sẽ c&ograve;n tiếp tục lay động tận đ&aacute;y t&acirc;m can v&agrave; l&agrave;m rỏ m&aacute;u tr&aacute;i tim người lương thiện... Tự l&uacute;c n&agrave;o, những g&igrave; li&ecirc;n quan đến Nguyễn Tr&atilde;i, Nguyễn Thị Lộ, Lệ Chi Vi&ecirc;n đ&atilde; đi v&agrave;o tiềm thức thẳm s&acirc;u v&agrave; trở th&agrave;nh nỗi &aacute;m ảnh kh&ocirc;n ngu&ocirc;i về Lương tri, về Nh&acirc;n nghĩa, về Lẽ phải ở trong t&ocirc;i? T&ocirc;i chỉ biết r&otilde; một điều: trong cuộc đời n&agrave;y, những t&ecirc;n người v&agrave; địa danh thi&ecirc;ng li&ecirc;ng như thế từ l&acirc;u nay đ&atilde; giống một thứ thuốc thử hiệu nghiệm cho l&ograve;ng Trung thực, như một sức mạnh phản xạ tức th&igrave; đối với những g&igrave; l&agrave; Đểu giả v&agrave; Bất c&ocirc;ng!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lần thứ hai t&ocirc;i đến Lệ Chi Vi&ecirc;n, c&oacute; một sự kiện đ&aacute;ng ghi nhớ... Trong đo&agrave;n c&oacute; thượng tướng Phan Trung Ki&ecirc;n, vốn l&agrave; người y&ecirc;u say đắm lịch sử - văn h&oacute;a d&acirc;n tộc. Trước b&agrave;n thờ hai cụ, trong hương kh&oacute;i, t&ocirc;i tho&aacute;ng thấy cặp lệ rưng rưng của vị tướng dạn d&agrave;y trận mạc, v&agrave; t&ocirc;i bỗng hiểu v&igrave; sao vị tướng n&agrave;y đ&atilde; cho treo một bức trướng lớn giữa nh&agrave; in Di b&uacute;t của cố Tổng B&iacute; thư Nguyễn Văn Linh: &quot;Đất nước Việt Nam ta từ nhiều thế kỷ trước đến nay, đ&atilde; c&oacute; kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u anh h&ugrave;ng cứu nước v&agrave; x&acirc;y dựng đất nước. Nguyễn Tr&atilde;i l&agrave; một trong những bậc anh h&ugrave;ng đ&oacute;. Tiếc thay một vị anh h&ugrave;ng đ&aacute;ng t&ocirc;n k&iacute;nh đ&oacute; lại bị kết liễu cuộc đời một c&aacute;ch rất thương t&acirc;m. B&agrave;i học của Nguyễn Tr&atilde;i mong rằng c&aacute;c thế hệ ng&agrave;y nay v&agrave; m&atilde;i m&atilde;i sẽ l&agrave; tấm gương s&aacute;ng soi chung: mọi người phải noi gương oanh liệt của Nguyễn Tr&atilde;i v&agrave; những người c&oacute; chức c&oacute; quyền kh&ocirc;ng được đối xử với biết bao người c&oacute; c&ocirc;ng với đất nước như những bọn tham quan &ocirc; lại trước kia đ&atilde; đối xử với Nguyễn Tr&atilde;i một c&aacute;ch bất c&ocirc;ng&quot;. Di b&uacute;t tr&ecirc;n đ&atilde; được tướng Ki&ecirc;n cho in ra nhiều bản, tặng rất nhiều c&aacute;n bộ c&aacute;c cấp- như một lời nhắc nhở về đạo ứng xử đối với trung thần nghĩa sĩ của Đất Nước. Tướng Ki&ecirc;n cũng đ&atilde; tặng ng&ocirc;i đền mới ở Lệ Chi Vi&ecirc;n bức trướng in Di b&uacute;t đ&aacute;ng qu&yacute; n&agrave;y. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong những c&acirc;u thơ cổ m&agrave; t&ocirc;i y&ecirc;u th&iacute;ch v&agrave; thuộc nằm l&ograve;ng c&oacute; c&acirc;u của cụ Ức Trai: &quot;Họa ph&uacute;c hữu m&ocirc;i phi nhất nhật/ Anh h&ugrave;ng di hận kỷ thi&ecirc;n ni&ecirc;n&quot;. Phải chăng xưa nay, thời n&agrave;o cũng thế, họa ph&uacute;c nu&ocirc;i mầm kh&ocirc;ng chỉ một buổi m&agrave; anh h&ugrave;ng để hận tới mấy ng&agrave;n năm! Thật x&oacute;t xa! Hy vọng rằng sẽ tới c&aacute;i thời những chuyện đau l&ograve;ng như vậy chỉ c&ograve;n l&agrave; giấc mộng Nam Kha...! <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&agrave; đ&ecirc;m Lệ Chi Vi&ecirc;n, nhiều vần thơ kh&aacute;c mang t&acirc;m sự của cụ Tr&atilde;i m&agrave; t&ocirc;i từng được nghiền ngẫm từ thời sinh vi&ecirc;n cứ &agrave;o ạt trở về giữa kh&ocirc;ng gian tựa &quot;Đ&ecirc;m ng&agrave;y cuồn cuộn nước triều đ&ocirc;ng&quot;... C&oacute; một b&agrave;i h&aacute;t phổ lời b&agrave;i thơ Quốc &acirc;m &quot;T&ugrave;ng&quot; do thầy gi&aacute;o cũ của t&ocirc;i ở ĐH Sư Phạm H&agrave; Nội s&aacute;ng t&aacute;c, t&ocirc;i những tưởng đ&atilde; ch&igrave;m khuất trong bao tầng dĩ v&atilde;ng, đ&ecirc;m nay chợt hiện về c&aacute;i giai điệu trầm buồn v&agrave; xo&aacute;y l&ograve;ng do ch&iacute;nh lời thơ đem lại, sống động mồn một d&aacute;ng vẻ cứng cỏi song c&ocirc; độc của nh&agrave; thi h&agrave;o - anh h&ugrave;ng d&acirc;n tộc: &quot;Thu đến c&acirc;y nao chẳng lạ l&ugrave;ng/ Một m&igrave;nh lạt thở ba đ&ocirc;ng...&quot; Nỗi đau đời, sự trăn trở, tấm l&ograve;ng ưu &aacute;i m&ecirc;nh m&ocirc;ng của cụ Tr&atilde;i đối với số phận d&acirc;n l&agrave;nh, đối với vận Nước đ&atilde; &acirc;m thầm lặng lẽ - bằng ch&iacute;nh cuộc đời sang sảng &quot;tiếng gươm khua&quot; v&agrave; &quot;tiếng thơ k&ecirc;u x&eacute; l&ograve;ng&quot;(1) thấm s&acirc;u v&agrave;o t&acirc;m hồn nhiều thế hệ - trong đ&oacute; c&oacute; thế hệ của t&ocirc;i, v&agrave; đ&atilde; tự bao giờ mặc nhi&ecirc;n biến th&agrave;nh một thứ t&agrave;i sản tinh thần m&agrave; nếu thiếu ch&uacute;ng, &yacute; nghĩa cuộc sống sẽ bị khuyết đi một mảng quan trọng kh&ocirc;ng g&igrave; thay thế nổi!... Chẳng hiểu sao, khi viết cho đứa con g&aacute;i nhỏ 6 tuổi t&ocirc;i cũng vận Lệ Chi Vi&ecirc;n v&agrave;o những nỗi buồn u uất kh&oacute; l&yacute; giải của m&igrave;nh: &quot;Dũng cảm l&ecirc;n con, để mai sau nếu c&oacute; kh&oacute;c b&ecirc;n thảm &aacute;n Lệ Chi Vi&ecirc;n, con c&ograve;n c&oacute; nụ cười s&aacute;ng lệ trước ngọn đ&egrave;n xanh ho&agrave; mưa đ&ecirc;m(2)&hellip;Con sẽ cần tới l&ograve;ng dũng cảm kh&ocirc;ng chỉ để c&otilde;ng nổi chiếc cặp s&aacute;ch qu&aacute; tải tr&ecirc;n lưng hay chịu đựng được &aacute;nh mắt của c&ocirc; gi&aacute;o khi chẳng chịu học th&ecirc;m, m&agrave; c&ograve;n để c&oacute; sức d&ugrave;ng được ngọn tr&uacute;c của Ức Trai d&ograve; l&ograve;ng suối t&igrave;m đến c&aacute;nh rừng Mai nguy&ecirc;n thuỷ của T&igrave;nh người&hellip;&quot;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gi&aacute; trị nh&acirc;n văn to lớn của di sản tinh thần do Nguyễn Tr&atilde;i để lại- bao h&agrave;m cả tấn bi kịch đau đớn của đời cụ, chỉ c&oacute; thể được t&iacute;ch hợp hiệu quả v&agrave; lan tỏa s&acirc;u rộng v&agrave;o đời sống nhiều thế hệ th&ocirc;ng qua sự ki&ecirc;n tr&igrave; v&agrave; lao t&acirc;m khổ tứ của của những người l&atilde;nh đạo ch&iacute;nh trị, văn h&oacute;a, của những nh&agrave; khoa học, những nh&agrave; gi&aacute;o, những người y&ecirc;u lịch sử, v.v. - như qua việc giảng dạy &amp; học tập c&oacute; chất lượng, qua những c&ocirc;ng tr&igrave;nh nghi&ecirc;n cứu &amp; hội thảo khoa học c&oacute; &yacute; nghĩa thực chất về cuộc đời v&agrave; sự nghiệp văn chương của cụ, qua những Di t&iacute;ch lịch sử trang nghi&ecirc;m v&agrave; ấm c&uacute;ng m&agrave; trong kh&oacute;i hương h&ograve;a quyện sự suy tưởng, cả nỗi buồn đau x&eacute; l&ograve;ng cũng c&oacute; t&aacute;c dụng thanh lọc v&agrave; n&acirc;ng cao t&acirc;m hồn... C&ocirc;ng việc thầm lặng v&agrave; đ&ocirc;i khi cũng rất chơi vơi của những người thuộc Hội y&ecirc;u k&iacute;nh Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ ở nhiều địa phương trong v&agrave;i năm qua thực ra cũng đ&atilde; g&oacute;p phần kh&ocirc;ng nhỏ trong việc đưa vẻ đẹp c&ugrave;ng sức mạnh t&acirc;m hồn - tư tưởng của hai cụ dần trở th&agrave;nh một nhu cầu cấp b&aacute;ch trong đời sống tinh thần cộng đồng; đặc biệt l&agrave;, giữa c&aacute;i thời buổi chủ nghĩa thực dụng l&agrave;m trơ lỳ cảm x&uacute;c về c&aacute;i Đẹp v&agrave; sự Cao thượng th&igrave; điều đ&oacute; c&agrave;ng thật đ&aacute;ng tr&acirc;n trọng!... Nhưng c&aacute;i c&ocirc;ng việc mang tầm v&oacute;c của một sự nghiệp l&acirc;u d&agrave;i v&agrave; gian khổ đ&oacute; gặp phải kh&ocirc;ng &iacute;t trở ngại- bởi sự thiếu hiểu biết, thiếu tầm nh&igrave;n, thiếu tinh thần trọng thị, thiếu sự động n&atilde;o..., thậm ch&iacute; bởi &yacute; đồ đề cao c&aacute; nh&acirc;n! C&oacute; đ&ocirc;i ba nh&agrave; văn cỡ tầm tầm, cũng chịu kh&oacute; t&igrave;m t&ograve;i nghi&ecirc;n cứu sử liệu nhưng đ&atilde; viết ra những d&ograve;ng b&aacute;o những trang văn b&aacute;ng bổ nh&acirc;n c&aacute;ch b&agrave; Nguyễn Thị Lộ một c&aacute;ch đ&aacute;ng xấu hổ- qua đ&oacute; v&ocirc; t&igrave;nh hạ thấp Nguyễn Tr&atilde;i, khiến c&ocirc;ng luận phẫn nộ!... Nh&agrave; gi&aacute;o Ho&agrave;ng Đạo Ch&uacute;c c&oacute; kể lại: khi &ocirc;ng đề xuất &yacute; định tổ chức Hội thảo để minh oan cho Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ với một quan chức ở Bộ văn h&oacute;a - Th&ocirc;ng tin (cũng l&agrave; một nghệ sĩ c&oacute; t&ecirc;n tuổi) để mong t&igrave;m được sự động vi&ecirc;n ủng hộ từ ph&iacute;a Ch&iacute;nh quyền v&agrave; ng&agrave;nh dọc, th&igrave; &ocirc;ng được trả lời một c&aacute;ch thẳng thừng v&agrave; cũng &quot;th&acirc;m th&uacute;y&quot; như sau: B&agrave; Lộ đ&acirc;u phải l&agrave; vợ ch&iacute;nh thất của Nguyễn Tr&atilde;i m&agrave; đ&aacute;ng l&agrave;m Hội thảo!<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng cuộc đời vẫn cứ vận h&agrave;nh v&agrave; sắp xếp c&aacute;c gi&aacute; trị theo một quy luật c&ocirc;ng bằng trong tận đ&aacute;y bản chất nghiệt ng&atilde; của n&oacute; - bất chấp mọi mưu m&ocirc; gian ngoan quỷ quyệt của b&egrave; lũ t&igrave;m c&aacute;ch ti&ecirc;u diệt Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ xưa kia lẫn sự thờ ơ &iacute;ch kỷ v&agrave; n&ocirc;ng cạn của con người hiện tại... Cũng như ở vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m (Hồ T&acirc;y), trong khi triều đ&igrave;nh phong kiến đương thời v&agrave; giới sử gia mũ cao &aacute;o d&agrave;i nhất loạt &aacute;p đặt cho Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh tội h&oacute;a hổ để h&ograve;ng cướp ng&ocirc;i vua, th&igrave; người d&acirc;n thường ngay từ đầu đ&atilde; hết l&ograve;ng b&ecirc;nh vực sự trong sạch của &ocirc;ng, v&agrave; t&ocirc;n &ocirc;ng l&agrave;m Ph&uacute;c thần th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng trong nhiều l&agrave;ng x&atilde; dọc hai bờ s&ocirc;ng Đuống... Kh&ocirc;ng cần đợi đến Hội thảo minh oan v&agrave; t&ocirc;n vinh cho m&igrave;nh, b&agrave; Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ h&agrave;ng trăm năm qua vẫn đ&atilde; sống trong trong l&ograve;ng người d&acirc;n T&acirc;n Lễ - Th&aacute;i B&igrave;nh v&agrave; người d&acirc;n v&ugrave;ng Khuyến Lương - H&agrave; Nội như một biểu tượng của vẻ đẹp phụ nữ c&oacute; nh&acirc;n c&aacute;ch cao qu&yacute; v&agrave; học thức s&aacute;ng l&aacute;ng...Theo t&igrave;m hiểu của nh&agrave; văn Ho&agrave;ng Quốc Hải, học giả L&ecirc; Thước đ&atilde; tới Lệ Chi Vi&ecirc;n cả th&aacute;ng r&ograve;ng (khoảng những năm 1958-1959) v&agrave; đ&atilde; viết một tập bản thảo c&oacute; t&ecirc;n &quot;Về qu&ecirc; Đại&quot;. Kh&ocirc;ng ai nhớ r&otilde; bản thảo đ&oacute; đ&atilde; viết những g&igrave;, bởi người được cụ L&ecirc; Thước trao giữ hộ đ&atilde; đốt đi v&igrave; sợ &quot;họa văn tự&quot; 3. Song t&ocirc;i đoan chắc rằng: cụ L&ecirc; Thước đ&atilde; tới Lệ Chi Vi&ecirc;n để t&igrave;m th&ecirc;m chứng cớ nhằm vạch r&otilde; thực chất vụ thảm &aacute;n, v&igrave; năm 1956, ch&iacute;nh cụ l&agrave; một trong những nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu đầu ti&ecirc;n đ&atilde; &quot;Thử x&eacute;t lại c&aacute;i &aacute;n Nguyễn Tr&atilde;i&quot; tr&ecirc;n tinh thần khoa học hiện đại 4... V&agrave; một hội thảo khoa học quy m&ocirc; lần đầu ti&ecirc;n về Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ đ&atilde; được tổ chức giữa Thủ đ&ocirc; H&agrave; Nội v&agrave;o cuối năm 2003 với sự tham gia của đ&ocirc;ng đảo c&aacute;c nh&agrave; khoa học, nh&agrave; văn, nghệ sĩ...( Tập kỷ yếu Hội thảo in ngay sau đ&oacute;: &quot;Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ với thảm &aacute;n Lệ Chi Vi&ecirc;n&quot;, 528 trang- Nxb Văn h&oacute;a Th&ocirc;ng tin, 2004). Những năm gần đ&acirc;y, với sự quan t&acirc;m của Ch&iacute;nh quyền, nh&acirc;n d&acirc;n địa phương, c&aacute;c nh&agrave; khoa học, c&aacute;c nh&agrave; hảo t&acirc;m c&ocirc;ng đức, đặc biệt l&agrave; với những nỗ lực kh&ocirc;ng mệt mỏi của nh&agrave; gi&aacute;o Ho&agrave;ng Đạo Ch&uacute;c c&ugrave;ng c&aacute;c Hội vi&ecirc;n Hội những người y&ecirc;u k&iacute;nh Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ, đến năm 2009, Đền thờ - c&ocirc;ng tr&igrave;nh ch&iacute;nh của to&agrave;n thể Khu lưu niệm ở Lệ Chi Vi&ecirc;n đ&atilde; được dựng l&ecirc;n. Sau đ&oacute; &ocirc;ng Ch&uacute;c c&ugrave;ng c&aacute;c th&agrave;nh vi&ecirc;n của Hội đ&atilde; tiếp tục vận động c&aacute;c nh&agrave; t&agrave;i trợ v&agrave; rất nhiều người t&acirc;m huyết đồng l&ograve;ng g&oacute;p c&ocirc;ng, g&oacute;p của để c&oacute; một Lệ Chi Vi&ecirc;n kh&ocirc;ng chỉ hồi sinh m&agrave; c&ograve;n hiện diện xứng với tầm của n&oacute;. Trong đ&agrave; vận động đ&oacute;, tới ng&agrave;y 12 th&aacute;ng 8 năm 2010, Lệ Chi Vi&ecirc;n đ&atilde; được UBND tỉnh Bắc Ninh cấp bằng di t&iacute;ch lịch sử, đ&aacute;nh một mốc son cho những giai đoạn sắp tới của Lệ Chi Vi&ecirc;n. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giữa l&uacute;c Khu Tưởng niệm đang được h&igrave;nh th&agrave;nh tại Lệ Chi Vi&ecirc;n, h&agrave;ng ng&agrave;y, từ nhiều v&ugrave;ng qu&ecirc; Kinh Bắc v&agrave; khắp nơi tr&ecirc;n cả nước, nhiều c&aacute; nh&acirc;n v&agrave; đo&agrave;n h&agrave;nh hương đ&atilde; t&igrave;m đến Lệ Chi Vi&ecirc;n để thắp hương tưởng nhớ hai cụ, xin được đ&oacute;ng g&oacute;p c&ocirc;ng của cho Di t&iacute;ch; nhiều tổ chức, c&aacute; nh&acirc;n ở T&acirc;n Lễ - Th&aacute;i B&igrave;nh (qu&ecirc; b&agrave; Lộ) v&agrave; ở Thường T&iacute;n - H&agrave; Nội (qu&ecirc; Nguyễn Tr&atilde;i) đ&atilde; đề nghị được cung tiến h&agrave;ng ngh&igrave;n c&acirc;y vải về Lệ Chi Vi&ecirc;n để mong kh&ocirc;i phục Vườn Vải... T&ocirc;i được nghe c&aacute;n bộ x&atilde; kể lại: c&oacute; người đ&atilde; nhiều lần về Lệ Chi Vi&ecirc;n để cất c&ocirc;ng t&igrave;m hiểu về hệ thống di t&iacute;ch cũ, về huyền sử lưu truyền trong d&acirc;n gian, vẽ ra cả bản đồ di t&iacute;ch nữa, để mong g&oacute;p phần gi&uacute;p người thời nay hiểu r&otilde; th&ecirc;m về thực chất vụ thảm &aacute;n; v&agrave; theo t&ocirc;i, c&ograve;n hơn thế, để c&oacute; th&ecirc;m cơ hội được đắm ch&igrave;m v&agrave;o cội nguồn tinh thần của Danh nh&acirc;n... Tr&ecirc;n thực tế, Lệ Chi Vi&ecirc;n đ&atilde; v&agrave; đang c&ograve;n l&agrave; một hiện trường của một vụ &aacute;n lớn gi&uacute;p cho c&aacute;c nh&agrave; khoa học tiếp tục t&igrave;m t&ograve;i khai th&aacute;c những chứng cứ đ&aacute;ng tin cậy để khẳng định ng&agrave;y c&agrave;ng thuyết phục hơn: c&aacute;i chết thảm khốc của Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ c&ugrave;ng hơn ba trăm người l&agrave; &acirc;m mưu của một thế lực đen tối trong triều đ&igrave;nh nh&agrave; L&ecirc; muốn trừ khử một t&agrave;i năng qu&aacute; lỗi lạc, một nh&acirc;n c&aacute;ch qu&aacute; cao thượng - để từ đ&oacute; kh&ocirc;ng chỉ minh oan, m&agrave; c&ograve;n để đ&aacute;nh gi&aacute;, t&ocirc;n vinh một c&aacute;ch tương xứng c&ocirc;ng đức lớn lao của hai cụ Tr&atilde;i &amp; Lộ c&ugrave;ng sức tỏa rạng s&acirc;u rộng của c&ocirc;ng đức ấy đối với lịch sử v&agrave; đối với cuộc sống hiện tại! <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong tương lai gần, với tiềm năng văn h&oacute;a - lịch sử s&acirc;u d&agrave;y v&agrave; bi tr&aacute;ng sẵn c&oacute; của m&igrave;nh, với sự quan t&acirc;m đầu tư th&iacute;ch đ&aacute;ng hơn nữa, Lệ Chi Vi&ecirc;n mặc nhi&ecirc;n sẽ phải trở th&agrave;nh một địa điểm du lịch văn h&oacute;a - sinh th&aacute;i quan trọng trong hệ thống quần thể du lịch văn h&oacute;a dọc v&ugrave;ng s&ocirc;ng Đuống n&oacute;i ri&ecirc;ng v&agrave; cả v&ugrave;ng Kinh Bắc n&oacute;i chung! Một vị l&atilde;nh đạo tỉnh Bắc Ninh n&oacute;i với ch&uacute;ng t&ocirc;i: Tỉnh đang c&oacute; &yacute; định x&acirc;y dựng một tour du lịch đặc biệt mang t&ecirc;n: &quot;Du lịch oan khuất&quot; tr&ecirc;n v&agrave;i chục c&acirc;y số dọc s&ocirc;ng Đuống...<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&ecirc;m Lệ Chi Vi&ecirc;n buốt lạnh. Đ&acirc;u đ&acirc;y như vẫn c&ograve;n phảng phất vẻ hoang d&atilde; li&ecirc;u trai đậm m&agrave;u sắc phương Đ&ocirc;ng cổ xưa của c&aacute;i thời lưu truyền những huyền thoại độc địa đến kinh ho&agrave;ng về Rắn b&aacute;o o&aacute;n, v&agrave; Vườn Vải xưa dường c&ograve;n chưa th&ocirc;i nh&ograve;a lệ m&aacute;u trong l&ograve;ng người... <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng b&ecirc;n cạnh nỗi cảm ho&agrave;i x&oacute;t xa chưa thể vợi bớt mỗi khi nghĩ về vụ thảm &aacute;n, b&ecirc;n cạnh c&aacute;i kh&aacute;t khao được h&igrave;nh dung một c&aacute;ch cụ thể những khung cảnh đ&atilde; diễn ra c&aacute;i sự kiện đau đớn ng&oacute;t s&aacute;u trăm năm trước, giờ đ&acirc;y l&ograve;ng t&ocirc;i chợt dấy l&ecirc;n một niềm rạo rực kh&ocirc;n tả: Lệ Chi Vi&ecirc;n đang bắt đầu một cuộc sống mới mẻ m&agrave; ở đ&oacute;, những gi&aacute; trị tinh thần bất tử được tỏa ra từ t&acirc;m hồn - sự nghiệp của hai cụ Nguyễn Tr&atilde;i &amp; Nguyễn Thị Lộ sẽ c&oacute; th&ecirc;m dịp được thẩm thấu v&agrave;o cuộc đời, để h&ograve;a v&agrave;o nguồn suối v&ocirc; tận của l&ograve;ng Nh&acirc;n c&ugrave;ng những Phẩm gi&aacute; l&agrave;m Người đ&iacute;ch thực...<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đầu năm Nh&acirc;m Th&igrave;n 2012<br />_______________<br />1. Thơ Tố Hữu<br />2. &quot;Ngọn đ&egrave;n xanh h&ograve;a mưa đ&ecirc;m&quot;: &Yacute; thơ Nguyễn Tr&atilde;i<br />3. Theo Ho&agrave;ng Quốc Hải: &quot;Lệ Chi Vi&ecirc;n! Lệ Chi Vi&ecirc;n!&quot; ( Những dấu ch&acirc;n, những nẻo đường- Nxb Phụ nữ, HN, 2005) <br />4. B&agrave;i viết của L&ecirc; Thước - Trương Ch&iacute;nh (in trong Tập san Văn Sử Địa số 24, th&aacute;ng 1/1957)<br /><br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5625.htm</link>
<title><![CDATA[Mỗi thiếu nữ góp một Giọt Xuân]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ngã bảy nghệ thuật]]></category>
<pubDate>Fri, 03 Feb 2012 08:16:11 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5625.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3300" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Họa sĩ Nguyễn Quốc Dũng sinh năm 1959 tại H&agrave; Nội. Sau khi tốt nghiệp ĐH Mỹ thuật C&ocirc;ng nghiệp, &ocirc;ng c&oacute; nhiều năm l&agrave;m họa sĩ tại C&ocirc;ng ty tem VN. Nh&acirc;n kh&ocirc;ng kh&iacute; m&ugrave;a xu&acirc;n ấm &aacute;p, họa sĩ Nguyễn Quốc Dũng giới thiệu 20 t&aacute;c phẩm sơn dầu mới nhất của m&igrave;nh với c&ocirc;ng ch&uacute;ng phương Nam qua triển l&atilde;m mang t&ecirc;n &ldquo;Giọt xu&acirc;n&rdquo; khai mạc s&aacute;ng ng&agrave;y 4-2-2012 tại gallery Tự Do &ndash; TPHCM. Trong tranh Nguyễn Quốc Dũng, c&aacute;c thiếu nữ H&agrave; Nội hiện ra thanh lịch, duy&ecirc;n d&aacute;ng v&agrave; quyến rũ. Vẫn với b&uacute;t ph&aacute;p tả thực, c&aacute;c nh&acirc;n vật v&agrave; cảnh vật được thể hiện tinh tế đến từng chi tiết. M&agrave;u sắc v&agrave; &aacute;nh s&aacute;ng được phối hợp h&agrave;i h&ograve;a, l&agrave;m nổi bật c&aacute;c chủ thể cần nhấn mạnh&hellip;<br /></span></strong><br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3301" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ho&agrave;i niệm<br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3302" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thanh b&igrave;nh<br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3303" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thanh nữ<br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3304" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ng&agrave;y v&agrave; đ&ecirc;m<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5624.htm</link>
<title><![CDATA[NGUYỄN HUY THIỆP thời Vong Bướm]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thế giới sách]]></category>
<pubDate>Fri, 03 Feb 2012 03:35:10 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5624.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3299" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">&ldquo;Vong Bướm&rdquo; l&agrave; thể nghiệm mới của Nguyễn Huy Thiệp: lần đầu ti&ecirc;n &ocirc;ng viết kịch bản ch&egrave;o. Nguyễn Huy Thiệp viết ch&egrave;o bởi theo &ocirc;ng đ&oacute; l&agrave; một loại h&igrave;nh nghệ thuật đặc sắc, đậm chất Việt Nam, hấp dẫn bởi sự giản dị nhưng cũng rất ảo của n&oacute;. Hơn thế nữa, trong thời hiện đại, nh&agrave; văn cho rằng ch&egrave;o đang bị dung tục h&oacute;a một c&aacute;ch th&ocirc; bạo, v&agrave; &ocirc;ng viết như một c&aacute;ch lưu giữ truyền thống. Ng&ocirc;n ngữ ch&egrave;o sử dụng phần nhiều l&agrave; thơ lục b&aacute;t, n&ecirc;n đ&acirc;y cũng l&agrave; lần đầu ti&ecirc;n Nguyễn Huy Thiệp dấn th&acirc;n với thể thơ truyền thống n&agrave;y. T&aacute;c phẩm gồm hai kịch bản ch&egrave;o &ldquo;Vong Bướm&rdquo;&nbsp; v&agrave; &ldquo;Truyền thuyết t&igrave;m vua&rdquo;. <br /></span></strong><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">NGUYỄN HUY THIỆP <span style="font-size: medium">THỜI </span><em>VONG BƯỚM</em></span><br /><br />Nguyễn Huy Thiệp sinh năm 1950 tại huyện Thanh Tr&igrave;, th&agrave;nh phố H&agrave; Nội. &Ocirc;ng bước v&agrave;o văn đ&agrave;n năm 38 tuổi, c&aacute;i tuổi muộn m&agrave;ng cho một người cầm b&uacute;t, nhưng xuất hiện l&agrave; nổi tiếng ngay. Những Tướng về hưu, bộ ba truyện lịch sử, Kh&ocirc;ng c&oacute; vua, Những ngọn gi&oacute; Hua T&aacute;t, Những b&agrave;i học n&ocirc;ng th&ocirc;n, Sang s&ocirc;ng&hellip; đ&atilde; khiến t&ecirc;n tuổi Nguyễn Huy Thiệp s&aacute;ng rỡ tr&ecirc;n văn đ&agrave;n. <br />Nguyễn Huy Thiệp khai ph&aacute; những mảng khuất tối trong đời sống đ&ocirc; thị, đời sống n&ocirc;ng th&ocirc;n, những ng&oacute;c ng&aacute;ch b&iacute; ẩn trong t&acirc;m hồn con người, khuấy đảo l&ecirc;n những vấn đề người ta hay n&eacute; tr&aacute;nh, khước từ lối suy nghĩ một chiều dễ d&atilde;i. Cuộc sống v&agrave; con người hiện l&ecirc;n trong truyện Nguyễn Huy Thiệp sắc n&eacute;t, vừa x&ugrave; x&igrave; nham nhở, thậm ch&iacute; kinh dị, vừa đẹp, vừa buồn. V&agrave; ẩn sau những giữa rậm rạp chữ nghĩa l&agrave; tư tưởng xuy&ecirc;n suốt của của nh&agrave; văn: nương v&agrave;o tự nhi&ecirc;n m&agrave; sống. <br />Nguyễn Huy Thiệp l&agrave; một ph&ugrave; thủy về ng&ocirc;n ngữ, giọng văn của &ocirc;ng trong trẻo, huyền ảo khi viết về những huyền thoại miền sơn cước; lạnh l&ugrave;ng đến gh&ecirc; rợn khi viết về hiện trạng đời sống th&agrave;nh thị; chua x&oacute;t khi viết về đời sống n&ocirc;ng th&ocirc;n; tự t&iacute;n khi viết về lịch sử; pha lẫn với chất ma mị, cười cợt, triết l&yacute; rải khắp c&aacute;c trang văn&hellip;<br />Mới lạ v&agrave; độc đ&aacute;o trong cả nội dung tư tưởng v&agrave; h&igrave;nh thức nghệ thuật, n&ecirc;n trong suốt những thập kỷ qua, Nguyễn Huy Thiệp l&agrave; nh&agrave; văn c&oacute; khả năng k&iacute;ch th&iacute;ch đối thoại mạnh nhất, đặt ra được nhiều vấn đề hứng th&uacute; nhất, g&acirc;y tranh c&atilde;i nhiều nhất.<br />Truyện ngắn của &ocirc;ng được dịch sang tiếng Ph&aacute;p, Anh, Italia, Thụy Điển, Đan Mạch, H&agrave; Lan, Đức, H&agrave;n Quốc, Nhật Bản v&agrave; Indonesia. &Ocirc;ng đ&atilde; vinh dự đuợc tặng Hu&acirc;n chương Văn học nghệ thuật Ph&aacute;p năm 2007, nhận Giải thưởng Văn học Premio Nonino, Italia năm 2008. <br />Một mảng s&aacute;ng t&aacute;c quan trọng nữa của nh&agrave; văn l&agrave; kịch. Kịch của &ocirc;ng mang phong c&aacute;ch hiện đại, mang sức nặng của đối thoại v&agrave; truy vấn những vấn đề lớn của cuộc sống: hiện thực, đạo đức, quyền lực, c&aacute;ch mạng, t&igrave;nh y&ecirc;u&hellip; Một số vở đ&atilde; được c&ocirc;ng diễn v&agrave; gặt h&aacute;i th&agrave;nh c&ocirc;ng.<br /><br />Vong Bướm l&agrave; thể nghiệm mới của Nguyễn Huy Thiệp: lần đầu ti&ecirc;n &ocirc;ng viết kịch bản ch&egrave;o. Nguyễn Huy Thiệp viết ch&egrave;o bởi theo &ocirc;ng đ&oacute; l&agrave; một loại h&igrave;nh nghệ thuật đặc sắc, đậm chất Việt Nam, hấp dẫn bởi sự giản dị nhưng cũng rất ảo của n&oacute;. Hơn thế nữa, trong thời hiện đại, nh&agrave; văn cho rằng ch&egrave;o đang bị dung tục h&oacute;a một c&aacute;ch th&ocirc; bạo, v&agrave; &ocirc;ng viết như một c&aacute;ch lưu giữ truyền thống. Ng&ocirc;n ngữ ch&egrave;o sử dụng phần nhiều l&agrave; thơ lục b&aacute;t, n&ecirc;n đ&acirc;y cũng l&agrave; lần đầu ti&ecirc;n Nguyễn Huy Thiệp dấn th&acirc;n với thể thơ truyền thống n&agrave;y. <br />T&aacute;c phẩm gồm hai kịch bản ch&egrave;o Vong Bướm v&agrave; Truyền thuyết t&igrave;m vua. <br /><br />1. <strong>Vong Bướm</strong> l&agrave; c&acirc;u chuyện lấy cảm hứng từ cuộc đời v&agrave; t&aacute;c phẩm của nh&agrave; thơ Nguyễn B&iacute;nh (1917-1966), cũng l&agrave; của nhiều văn nghệ sĩ kh&aacute;c đương thời. Thi sĩ Điệp Lang xuất th&acirc;n từ n&ocirc;ng th&ocirc;n, kh&ocirc;ng gian biểu tượng cho văn h&oacute;a t&acirc;m linh v&agrave; c&aacute;c gi&aacute; trị đạo đức truyền thống của người d&acirc;n Việt. Ch&agrave;ng bỏ qu&ecirc; đi ra th&agrave;nh phố để kiếm t&igrave;m l&yacute; tưởng Ch&acirc;n - Thiện - Mỹ. Nhưng Điệp Lang phải l&ecirc;n chuyến t&agrave;u định mệnh, phải k&yacute; khế ước b&aacute;n linh hồn với Ma vương, l&agrave;m bạn c&ugrave;ng bốn con quỷ Rượu ch&egrave;, Sắc dục, Cờ bạc v&agrave; Ma t&uacute;y, phải vượt qua bốn ngọn n&uacute;i Sinh, L&atilde;o, Bệnh, Tử. Kết cục, Điệp Lang đ&atilde; chết khi chưa đến được với &aacute;nh s&aacute;ng m&igrave;nh khao kh&aacute;t. <br />Đọc Vong Bướm, kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng nhớ đến loạt nh&acirc;n vật văn sĩ, thi sĩ, nghệ sĩ trong truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp: Nguyễn Tr&atilde;i, Nguyễn Du, Hồ Xu&acirc;n Hương, T&uacute; Xương, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn B&iacute;nh, Đồng Đức Bốn, v&agrave; những nh&acirc;n vật chỉ c&oacute; t&ecirc;n chung l&agrave; thi sĩ, nh&agrave; thơ. Nh&agrave; văn d&agrave;nh t&igrave;nh cảm đặc biệt cho những nh&acirc;n vật n&agrave;y, v&agrave; Điệp Lang kh&ocirc;ng phải l&agrave; ngoại lệ. Ch&agrave;ng mang kh&aacute;t vọng lớn lao đi t&igrave;m sự TỈNH THỨC, nhưng để đạt kh&aacute;t vọng ấy, Điệp Lang buộc phải nh&uacute;ng m&igrave;nh xuống b&ugrave;n, v&agrave; bi kịch th&ecirc; thảm l&agrave; ở đ&oacute;: muốn đến với sự thanh cao th&igrave; phải dầm m&igrave;nh trong c&aacute;i dung tục, nhưng một khi đ&atilde; dung tục rồi th&igrave; kh&ocirc;ng thể với tới c&aacute;i thanh cao tuyệt đối. Như Điệp Lang, lớp lớp những x&aacute;c bướm, vong bướm đ&atilde; chất tr&ecirc;n con đường đi tới c&aacute;i đẹp. Nguyễn Huy Thiệp cũng từng diễn đạt &yacute; n&agrave;y trong b&agrave;i viết &ldquo;Nh&agrave; văn v&agrave; 4 tr&ugrave;m mafia&rdquo;: &quot;Cuộc đấu tranh của nh&agrave; văn l&agrave; nhằm hướng con người tho&aacute;t khỏi những m&ecirc; man về quyền lực ch&iacute;nh trị, &aacute;i t&igrave;nh, tiền bạc v&agrave; cuồng vọng h&oacute;a th&aacute;nh ch&iacute;nh m&igrave;nh. Ở đ&acirc;y, nh&agrave; văn l&agrave; kẻ phải một m&igrave;nh chống bốn tr&ugrave;m mafia. C&oacute; thể n&oacute;i, chọn nghề văn l&agrave; chắc chắn chọn sự thất bại về m&igrave;nh, bởi v&igrave; trong mỗi con người ai cũng phải d&iacute;nh dấp đến bốn phạm tr&ugrave; n&agrave;y, kh&ocirc;ng sao tho&aacute;t được. Vừa chấp nhận n&oacute;, vừa tho&aacute;t được n&oacute;, vẫn giữ được đạo, đấy l&agrave; ước mơ của người cầm b&uacute;t.&quot; <br />Nhưng d&ugrave; thế n&agrave;o, ch&agrave;ng thi sĩ Điệp Lang vẫn l&agrave; một h&igrave;nh ảnh đẹp, l&atilde;ng mạn v&agrave; bi tr&aacute;ng, vừa khiến cảm phục bởi sự dấn th&acirc;n, dũng kh&iacute;, bản lĩnh, vừa g&acirc;y x&oacute;t thương bởi sự yếu đuối v&agrave; th&acirc;n phận c&ocirc; đơn của m&igrave;nh. Điệp Lang mới chỉ chạm đến Ch&acirc;n &ndash; Thiện &ndash; Mỹ, nhưng đ&oacute; l&agrave; một gi&aacute; trị: với những c&aacute;i chạm như thế, nh&acirc;n loại đ&atilde; v&agrave; đang từng ch&uacute;t từng ch&uacute;t nh&iacute;ch l&ecirc;n. <br /><br />2. <strong>Truyền thuyết t&igrave;m vua </strong>được viết tr&ecirc;n cảm hứng về cuộc đời ch&uacute;a Chổm, một nh&acirc;n vật đặc biệt ở trong lịch sử. Cuối thế kỷ XVI ở Việt Nam, nh&agrave; L&ecirc; sơ đến buổi suy đồi, x&atilde; tắc rối ren. Khi Mạc Đăng Dung cướp ng&ocirc;i nh&agrave; L&ecirc;, Hưng quốc c&ocirc;ng Nguyễn Kim tập hợp c&aacute;c c&ocirc;ng thần nh&agrave; L&ecirc; giương cao ngọn cờ &ldquo;ph&ugrave; L&ecirc; diệt Mạc&rdquo;. Nguyễn Kim v&agrave; con rể Trịnh Kiểm đ&atilde; t&igrave;m ra ch&uacute;a Chổm - giọt m&aacute;u nh&agrave; L&ecirc; duy nhất c&ograve;n s&oacute;t lại t&ocirc;n ph&ograve; l&agrave;m vua, mở ra thời kỳ lịch sử L&ecirc; trung hưng tồn tại 255 năm với 16 đời vua. <br /><em>Truyền thuyết t&igrave;m vua</em> kh&ocirc;ng kể lại to&agrave;n bộ chi tiết sự t&iacute;ch ấy m&agrave; chỉ nhấn mạnh ở cuộc t&igrave;m kiếm một &ocirc;ng vua của cha con Nguyễn Kim, Trịnh Kiểm. Đi từ lịch sử/ Đến chốn d&acirc;n gian/ Đi từ trong l&agrave;ng/ Đi ra ngo&agrave;i phố/ Kh&ocirc;ng kh&ocirc;ng c&oacute; c&oacute;/ T&igrave;m Đạo t&igrave;m vua. Nguyễn Huy Thiệp mượn chuyện lịch sử để n&oacute;i chuyện đời, để n&oacute;i về cuộc t&igrave;m kiếm đạo &ndash; đường sống của con người n&oacute;i chung, bất kể đạo ấy l&agrave; một &ocirc;ng vua hay kh&ocirc;ng phải &ocirc;ng vua. Kh&ocirc;ng vua, kh&ocirc;ng đạo sẽ loạn, c&oacute; vua, c&oacute; đạo, thi&ecirc;n hạ sẽ th&aacute;i b&igrave;nh, con người c&oacute; thể y&ecirc;n t&acirc;m m&agrave; sống. Điều n&agrave;y kh&ocirc;ng khỏi khiến người ta li&ecirc;n tưởng đến truyện ngắn Kh&ocirc;ng c&oacute; vua của Nguyễn Huy Thiệp: c&aacute;i gia đ&igrave;nh v&ocirc; đạo của l&atilde;o Kiền &ocirc; trọc đến rợn người, chỉ khi một người phụ nữ - người mẹ xuất hiện, v&agrave; một đứa trẻ ra đời, như một biểu tượng của tự nhi&ecirc;n, của đạo, th&igrave; c&aacute;i &ocirc; trọc ấy mới được giải tỏa.<br />Truyền thuyết t&igrave;m vua cũng thể hiện nhiều tư tưởng của Đạo gi&aacute;o, đặc biệt l&agrave; tư tưởng sống v&ocirc; vi, kh&ocirc;ng đua tranh, kh&ocirc;ng so b&igrave;. Chương Chổm dạo chơi với c&aacute;c &ocirc;ng Sinh, L&atilde;o, Bệnh, Tử hay những b&agrave;i h&aacute;t của d&agrave;n đồng ca mang nhiều ngụ &yacute; về th&acirc;n phận con người: cuộc đời ngắn ngủi m&agrave; con người phải tr&ocirc;i dạt kiếm ăn, tranh chấp hơn thua, chịu thi&ecirc;n tai địch họa, rốt cục cũng chỉ c&ograve;n nắm xương t&agrave;n, vậy sống khổ sở chẳng v&ocirc; nghĩa hay sao? Bởi thế mẹ Chổm, vừa cho&aacute;ng ngợp với th&acirc;n phận đế vương của con trai đ&atilde; ngay lập tức hối hận, bởi v&igrave; Đ&atilde; v&agrave;o đến chốn c&ocirc;ng danh/ Kh&ocirc;ng th&agrave;nh ra b&atilde; cũng th&agrave;nh ra khu&ocirc;n!<br />Vậy t&igrave;m đạo kh&ocirc;ng phải để phục vụ một mục đ&iacute;ch vụ lợi cụ thể n&agrave;o, m&agrave; l&agrave; t&igrave;m một c&aacute;ch sống vui. C&oacute; thể lấy đoạn thơ n&agrave;y l&agrave;m &yacute; chung cho cả <em>Truyền thuyết t&igrave;m vua</em>: <br /><em>V&ocirc; vi kho&aacute;i lạc tr&agrave;n đầy,<br />Qu&ecirc;n đi sống th&aacute;c mới hay anh h&ugrave;ng!<br />Đường trần g&oacute;t nhẹ thung dung,<br />N&uacute;i cao vực thẳm mu&ocirc;n tr&ugrave;ng đường xa.<br />Rộn r&agrave;ng vui vẻ h&aacute;t ca&hellip;</em><br />Nguyễn Huy Thiệp y&ecirc;u thơ lục b&aacute;t nhưng l&agrave;m thơ lục b&aacute;t một th&aacute;ch thức lớn đối với nh&agrave; văn. &Ocirc;ng quan niệm thơ l&agrave; mẹ của c&aacute;c thể loại văn học, n&ecirc;n n&oacute; c&oacute; &yacute; nghĩa v&ocirc; c&ugrave;ng quan trọng. &Ocirc;ng chưa từng viết b&agrave;i thơ n&agrave;o nhưng những đoạn thơ trong c&aacute;c truyện ngắn trước đ&acirc;y đ&atilde; g&acirc;y nhiều ấn tượng bởi chiều s&acirc;u suy tư v&agrave; &acirc;m điệu day dứt. C&oacute; thể n&oacute;i trong Vong Bướm, kh&oacute; m&agrave; chọn ra một đ&ocirc;i c&acirc;u thơ trội hẳn để đứng ri&ecirc;ng, nhưng c&aacute;i hay lại nằm ở giọng điệu của cả đoạn, cả chương, cả t&aacute;c phẩm, giọng điệu n&agrave;y để lại một dư &acirc;m mi&ecirc;n man, vừa buồn lại vừa tươi s&aacute;ng. Hơn nữa, ở cả hai t&aacute;c phẩm, Nguyễn Huy Thiệp vẫn giữ được c&aacute;i duy&ecirc;n, c&aacute;i t&agrave;i trong x&acirc;y dựng đối thoại: rất h&agrave;i hước, bất ngờ v&agrave; th&acirc;m th&uacute;y, c&oacute; thể c&ugrave;ng l&uacute;c khiến người đọc bật cười v&agrave; nh&iacute;u m&agrave;y suy tư.<br /><br /><u><strong>NH&Atilde; NAM</strong></u> giới thiệu<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5623.htm</link>
<title><![CDATA[Tâm Linh ảnh hưởng thế nào đến quá trình Sáng Tác ?]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Thu, 02 Feb 2012 09:13:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5623.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3298" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; thơ Triệu Từ Truyền quan niệm: &ldquo;Khi một người cầm c&acirc;y b&uacute;t hay g&otilde; b&agrave;n ph&iacute;m l&agrave; muốn tạo ra một chuổi từ ngữ; những từ đ&oacute; l&agrave; những vật thể kết hợp do mực v&agrave; giấy, mực v&agrave; giấy cũng được h&igrave;nh th&agrave;nh từ nguy&ecirc;n tử v&agrave; những hạt tự do. V&ocirc; số nguy&ecirc;n tử v&agrave; hạt ấy chỉ th&agrave;nh một c&acirc;u văn, c&acirc;u thơ khi n&oacute; được sắp xếp theo tư tưởng v&agrave; t&igrave;nh cảm của t&aacute;c giả theo quy ước của cộng đồng, nhưng sự tham gia của &yacute; thức v&agrave;o từ v&agrave; c&acirc;u chưa đầy đủ để gọi l&agrave; văn hay thơ. Phải chăng cần phải c&oacute; s&oacute;ng năng lượng t&acirc;m linh tham gia v&agrave;o s&oacute;ng &aacute;nh s&aacute;ng của c&acirc;u chữ để viết v&agrave; đọc mới s&aacute;ng tạo n&ecirc;n t&aacute;c phẩm văn học? Hạt vũ trụ xuy&ecirc;n qua n&atilde;o v&agrave; tim cũa t&aacute;c giả rồi cũng đi qua mực v&agrave; giấy b&ecirc;n ngo&agrave;i, h&agrave;ng tỷ tỷ hạt như thế l&agrave;m sao m&agrave; kh&ocirc;ng tương t&aacute;c v&agrave;o nguy&ecirc;n tử của những c&acirc;u văn, c&acirc;u thơ, dưới dạng s&oacute;ng giao thoa với nhau&hellip;&rdquo;</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">T&acirc;m Linh ảnh hưởng thế n&agrave;o đến qu&aacute; tr&igrave;nh S&aacute;ng T&aacute;c ?</span><br /><br /><u><strong>TRIỆU TỪ TRUYỀN</strong></u><br /><br />B&agrave;i viết n&agrave;y chỉ tiếp cận tương t&aacute;c t&acirc;m linh v&agrave;o qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng t&aacute;c, đương nhi&ecirc;n c&oacute; luận giải bối cảnh v&agrave; những nh&acirc;n tố can dự v&agrave;o hiện tượng đ&oacute;. Với khoảng 2000 từ cho một chủ đề phức hợp kh&ocirc;ng thể tr&igrave;nh b&agrave;y theo bố cục của nh&agrave; trường, c&agrave;ng kh&ocirc;ng thể h&agrave;nh văn thiếu c&ocirc; đặc, đ&ocirc;i chỗ tầng &yacute; ở ngo&agrave;i lời chữ.&nbsp; Rất mong đọc giả cảm th&ocirc;ng những sai s&oacute;t nếu c&oacute;, v&agrave; g&oacute;p &yacute; để chủ đề dần s&aacute;ng tỏ.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; <em><strong>T&acirc;m</strong></em> theo nghĩa gốc nguy&ecirc;n thuỷ của từ l&agrave; bộ phận ở giữa mỗi vật thể (lạp t&acirc;m nhi/ sợi bấc nến); hoặc ruột một lo&agrave;i cỏ d&ugrave;ng thắp đ&egrave;n (đăng t&acirc;m thảo); suy ra T&acirc;m l&agrave; ở giữa s&acirc;u b&ecirc;n trong, kh&oacute; nh&igrave;n thấy, quan trọng bậc nhất l&agrave;m n&ecirc;n tự t&iacute;nh của mỗi chỉnh thể.<br /><strong><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Linh</em></strong> theo nghĩa gốc nguy&ecirc;n thuỷ c&oacute; 4 &yacute; ch&iacute;nh: - tinh thần con người (linh hồn); - vị thần của thi&ecirc;n nhi&ecirc;n (sơn linh/ thần n&uacute;i); - nhanh tr&iacute; (t&acirc;m linh như thủ xảo/ kh&eacute;o tay nhanh tr&iacute; &ndash; th&ocirc;ng hiểu ( đại ngu gi&atilde; chung th&acirc;n bất linh/ hạng đại ngu suốt đời kh&ocirc;ng th&ocirc;ng hiểu). Linh kh&ocirc;ng sờ nắm được, Linh c&oacute; thể tồn tại trong hồn, trong tr&iacute;, v&agrave; cả trong tự nhi&ecirc;n (với con người l&agrave; th&acirc;n x&aacute;c). <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ &yacute; niệm n&ecirc;u tr&ecirc;n c&oacute; thể hiểu: T&acirc;m Linh l&agrave; năng lượng tương t&aacute;c v&agrave;o chất v&ocirc; cơ, v&agrave;o&nbsp; hữu cơ (th&acirc;n x&aacute;c), v&agrave;o thức (&yacute; thức, tiềm thức v&agrave; v&ocirc; thức). Năng lượng t&acirc;m linh kh&ocirc;ng như năng lượng vật chất h&igrave;nh th&agrave;nh từ neutron, proton, &eacute;lectron v&agrave; c&aacute;c loại hạt hạ nguy&ecirc;n tử kh&aacute;c, kể cả photon (hạt &aacute;nh s&aacute;ng), năng lượng t&acirc;m linh c&oacute; sức mạnh kỳ diệu bao tr&ugrave;m, nhưng xuất hiện kh&ocirc;ng đồng đều, kh&ocirc;ng tất yếu, kh&ocirc;ng li&ecirc;n tục ở mỗi c&aacute; thể. <br />Dụng cụ thực nghiệm của lo&agrave;i người&nbsp; d&ugrave;ng để t&igrave;m hiểu thế giới vật chất n&ecirc;n kh&ocirc;ng thể l&agrave;m th&iacute; nghiệm trong thế giới t&acirc;m linh. Song, nhận biết về năng lượng t&acirc;m linh, ai cũng c&oacute; thể chi&ecirc;m nghiệm, mặt kh&aacute;c những nh&agrave; khoa học phương T&acirc;y cũng đồng thuận: &ldquo;t&iacute;nh x&aacute;c thực của một khoa học kh&ocirc;ng nhất thiết tuỳ thuộc v&agrave;o ph&eacute;p đo vật l&yacute;, cũng như c&aacute;c phương tr&igrave;nh to&aacute;n học phức tạp. Một giả thiết c&oacute; thể kiểm chứng bằng kinh nghiệm b&ecirc;n trong m&agrave; kh&ocirc;ng hề thiếu t&iacute;nh chặt chẽ.&rdquo; (Matthiew Ricard - C&aacute;i v&ocirc; hạn trong l&ograve;ng b&agrave;n tay - NXB Trẻ - 2006)<br /><br />Đối với năng lượng vật chất, kh&ocirc;ng phải ai cũng biết&nbsp; sử dụng những dụng cụ thực nghiệm, v&agrave; tạo m&ocirc;i trường tương th&iacute;ch mới l&agrave;m th&iacute; nghiệm th&agrave;nh c&ocirc;ng, cộng đồng nh&acirc;n loại tin v&agrave;o kết luận một nh&oacute;m nh&agrave; khoa học chuy&ecirc;n m&ocirc;n. Ai muốn trở th&agrave;nh nh&agrave; vật l&yacute; đều d&agrave;y c&ocirc;ng học tập, đ&ocirc;i khi tự giam m&igrave;nh gần cả đời trong ph&ograve;ng thực nghiệm. Cũng vậy, muốn trực nhận được phần lớn tương t&aacute;c của t&acirc;m linh, cũng phải d&agrave;y c&ocirc;ng tịnh t&acirc;m, trong điều kiện minh mẫn v&agrave; lương thiện. Hơn thế nữa, trải nghiệm tiếp cận năng lượng t&acirc;m linh bằng nội t&acirc;m cũng l&agrave; một phương ph&aacute;p kh&aacute;c của khoa học, v&igrave; khoa học thực nghiệm đ&atilde; từng &aacute;p dụng phương ph&aacute;p n&agrave;y, Trịnh Xu&acirc;n Thuận đ&atilde; kể: &ldquo;c&aacute;c thực nghiệm được tiến h&agrave;nh thuần tu&yacute; bởi tư duy rất hữu &iacute;ch trong vật l&yacute;&hellip; Chẳng hạn để nghi&ecirc;n cứu bản chất của kh&ocirc;ng gian v&agrave; thời gian, Einstein đ&atilde; tưởng tượng m&igrave;nh cưỡi l&ecirc;n một hạt &aacute;nh s&aacute;ng, để suy nghĩ về lực hấp dẫn, &ocirc;ng đ&atilde; tưởng tượng m&igrave;nh đứng trong cầu thang m&aacute;y rơi tự do trong ch&acirc;n kh&ocirc;ng&rdquo; (C&aacute;i v&ocirc; hạn trong l&ograve;ng b&agrave;n tay -NXB Trẻ - 2006).<br /><br />&nbsp; Cho đến nay kh&ocirc;ng thiếu những hiện tượng thuộc về năng lượng t&acirc;m linh được m&ocirc; tả qua s&aacute;ch b&aacute;o v&agrave; những phương tiện truyền th&ocirc;ng kh&aacute;c. Theo lệ thường chia tương t&aacute;c t&acirc;m linh ra l&agrave;m hai nh&oacute;m: t&acirc;m thụ v&agrave; t&acirc;m t&aacute;c. Tiếp nhận sức mạnh t&acirc;m linh, n&ecirc;n gọi l&agrave; T&acirc;m Thụ. T&acirc;m thụ, thường d&ugrave;ng l&agrave; Thấu Thị, thi sĩ Ph&aacute;p Arthur Rimbaud nổi danh l&agrave; nh&agrave; thơ thấu thị, như thần giao c&aacute;ch cảm, ti&ecirc;n tri, mặc khải, s&aacute;ng t&aacute;c hay kỳ diệu&hellip; T&acirc;m l&agrave; t&aacute;c nh&acirc;n duy nhất được đưa v&agrave;o nh&oacute;m t&acirc;m t&aacute;c, người kh&aacute;c kiểm chứng được, &quot;Bản chất của c&aacute;i T&acirc;m l&agrave; n&oacute; c&oacute; thể hiện thực h&oacute;a được bất kỳ điều g&igrave; m&agrave; n&oacute; nghĩ đến với cường độ tập trung đủ mạnh&quot; (Vivekananda), n&ecirc;n hiện tượng n&agrave;y l&agrave; T&acirc;m T&aacute;c (h&ocirc; phong ho&aacute;n vũ, ph&aacute;t c&ocirc;ng chữa bệnh từ xa, thấy nội tạng, t&igrave;m mộ liệt sĩ, di dời vật thể&hellip;) theo người viết b&agrave;i n&agrave;y kh&ocirc;ng cần thiết phải chia ra t&acirc;m thụ v&agrave; t&acirc;m t&aacute;c, v&igrave; nếu kh&ocirc;ng tiếp nhận năng lượng t&acirc;m linh kh&ocirc;ng thể c&oacute; h&agrave;nh vi sử dụng năng lượng t&acirc;m linh. <br /><br />Năng lượng t&acirc;m linh sinh ra từ đ&acirc;u v&agrave; do đ&acirc;u? Xin được trả lời bằng một đoạn n&oacute;i về t&acirc;m linh của b&agrave;i viết trước đ&acirc;y:<br />&nbsp;&ldquo;Năng lượng ấy&nbsp; do tương t&aacute;c của: Những vũ trụ h&igrave;nh th&agrave;nh từ phản vật chất (tạm gọi l&agrave; v&ocirc; h&igrave;nh) kh&aacute;c với vũ trụ m&agrave; con người đang sống v&agrave; quan s&aacute;t được; &Yacute; thức tối của vật chất tối (c&aacute;c nh&agrave; khoa học cho rằng vật chất tối chiếm đến 70% vật chất trong vũ trụ, tạo th&agrave;nh cấu tr&uacute;c v&agrave; ph&aacute;t triển của c&aacute;c thi&ecirc;n h&agrave;, giữ cho tr&aacute;i đất kh&ocirc;ng bị mặt trời h&uacute;t v&agrave;o thi&ecirc;u ch&aacute;y hoặc ngươc lại lao v&agrave;o vụ trụ tối tăm lạnh lẽo&hellip;) ; &Yacute; ch&iacute;, kh&aacute;t vọng, đam m&ecirc; của con người c&ograve;n lại sau khi th&acirc;n x&aacute;c đ&atilde; mất đi; V&agrave; c&ograve;n nữa m&agrave; lời chữ của lo&agrave;i người kh&ocirc;ng m&ocirc; tả hết được, c&oacute; thể nhận biết được bằng trực cảm hay thiền qu&aacute;n.<br />Kh&aacute;i niệm t&acirc;m linh kh&ocirc;ng giống với quan niệm của hữu thần về t&acirc;m linh; nghĩa l&agrave; tất cả kh&ocirc;ng phải do một đấng to&agrave;n năng (Thượng đế) tuyệt đối chi phối; m&agrave; l&agrave; sức mạnh của năng lượng dấu mặt chi phối tấm lưới vũ trụ, trong đ&oacute; c&oacute; vũ trụ&nbsp; của lo&agrave;i người (3 chiều kh&ocirc;ng gian + 1 chiều thời gian) chỉ l&agrave; một mắt lưới m&agrave; th&ocirc;i. (l&yacute; thuyết si&ecirc;u v&otilde;ng cho rằng thực tại c&oacute; 9 chiều kh&ocirc;ng gian v&agrave; một chiều thời gian, nghĩa l&agrave; c&oacute; những vũ trụ 5 chiều, 7 chiều.v.v.. Hawking viết trong quyển Vũ trụ trong vỏ hạt dẻ:<br />&ldquo;kh&ocirc;ng biết t&ocirc;i ở đ&acirc;y(vũ trụ n&agrave;y) l&agrave; h&igrave;nh hay l&agrave; b&oacute;ng của t&ocirc;i ở kia (vũ trụ kh&aacute;c)&rdquo; . <br /><br />Với tri kiến n&agrave;y, T&acirc;m linh kh&ocirc;ng c&oacute; thuộc t&iacute;nh duy t&acirc;m v&agrave; đồng thời cũng kh&ocirc;ng c&oacute; thuộc t&iacute;nh duy vật, kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; chung với những b&agrave;i viết kh&aacute;c về t&acirc;m linh để minh hoạ cho t&iacute;n ngưỡng đa thần hay độc thần, cho học thuyết ch&iacute;nh trị hay c&oacute; lợi cho người h&agrave;nh nghề ngoại cảm, v&agrave; thậm ch&iacute; lẫn lộn với m&ecirc; t&iacute;n hoặc tr&ograve; xảo thuật. Luận sư t&acirc;m linh Osho d&ugrave; phủ nhận định nghĩa t&acirc;m linh l&agrave; chống lại duy vật, nhưng giới hạn t&acirc;m linh v&agrave;o chủ thể. Osho cho rằng t&iacute;nh chủ quan thuần khiết l&agrave; t&acirc;m linh&hellip; Phải chăng đấy l&agrave; c&aacute;ch luận giải t&acirc;m linh của triết học nhị nguy&ecirc;n, chưa thấy hết sức mạnh của năng lượng t&acirc;m linh? Biểu hiện của t&acirc;m linh chắc chắn kh&ocirc;ng phải do chủ quan&nbsp; thuần khiết. Ở đ&acirc;y, t&acirc;m linh l&agrave; năng lượng, lan toả như s&oacute;ng để c&oacute; hiện tượng thần giao c&aacute;ch cảm, ti&ecirc;n tri, s&aacute;ng tạo nghệ thuật&hellip;; đồng thời c&oacute; thể tạo ra khối lượng c&oacute; sức mạnh dịch chuyển vật thể, xo&aacute; nho&agrave; mầm bệnh, r&aacute;p nối tức th&igrave; xương bị g&atilde;y&hellip;.&nbsp; <br />&nbsp;&ldquo;&hellip;<em> Năng lượng t&acirc;m linh tương t&aacute;c v&agrave;o thi&ecirc;n h&agrave;, v&agrave;o hệ mặt trời, v&agrave;o tr&aacute;i đất; tương t&aacute;c v&agrave;o hạt hạ nguy&ecirc;n tử, v&agrave;o tế b&agrave;o, v&agrave;o th&acirc;n x&aacute;c, v&agrave;o tinh thần của mỗi người. Tương t&aacute;c t&acirc;m linh cũng kh&ocirc;ng li&ecirc;n tục m&agrave; theo những bước nhảy lượng tử, đầy t&iacute;nh x&aacute;c suất. V&igrave; vậy, con người kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; th&acirc;n x&aacute;c c&oacute; &yacute; thức m&agrave; c&ograve;n bao bọc bởi t&acirc;m linh, năng lượng t&acirc;m linh mạnh hơn vật chất v&agrave; &yacute; thức, nhưng kh&ocirc;ng đồng đều cho mỗi c&aacute; thế. T&acirc;m linh sẽ can thiệp đ&uacute;ng l&uacute;c v&agrave;o s&aacute;ng t&aacute;c của văn thi sĩ, quyết định ph&uacute;t xuất thần của thi&ecirc;n t&agrave;i cho ra những t&aacute;c phẩm hay, độc đ&aacute;o, tối ưu.</em>&rdquo; (tr&iacute;ch b&agrave;i viết Tại sao văn học Việt Nam tụt hậu).<br />Đoạn viết tr&ecirc;n kh&ocirc;ng phải l&agrave; dự cảm, m&agrave; l&agrave; hệ quả của thực nghiệm khoa học bằng phương ph&aacute;p nội t&acirc;m, dĩ nhi&ecirc;n cũng l&agrave; một l&yacute; thuyết cần tiếp tục suy nghiệm.<br />&nbsp;&Aacute;nh s&aacute;ng kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; lượng tử năng lượng (Max Planck) m&agrave; c&ograve;n l&agrave; lượng tử của t&acirc;m linh, nếu như độc giả đồng thuận với Goethe &aacute;nh s&aacute;ng c&oacute; bản chất t&acirc;m linh với nhiều m&agrave;u sắc l&agrave; những h&agrave;nh vi v&agrave; nỗi đớn đau của &aacute;nh s&aacute;ng. L&agrave;m thế n&agrave;o m&agrave; &aacute;nh s&aacute;ng tạo ra được lo&agrave;i người, trong đ&oacute; c&oacute; văn thi sĩ? C&acirc;u hỏi đ&oacute; chỉ giải đ&aacute;p được khi khoa học ho&agrave; giải ho&agrave; hợp với phương ph&aacute;p t&acirc;m linh. <br />Trường ph&aacute;i N&atilde;o Luận (c&eacute;r&eacute;brocentriseme) luận giải rằng T&acirc;m chỉ l&agrave; hiệu ứng, l&agrave; t&aacute;c dụng của bộ n&atilde;o, của hệ thần kinh, của hệ nội tiết,của m&ocirc; tế b&agrave;o n&atilde;o. Trường ph&aacute;i T&acirc;m Luận (psychocentriseme) khẳng định t&acirc;m l&agrave; một hữu thể, độc lập v&agrave; chi phối n&atilde;o. T&acirc;m c&oacute; trước sử dụng n&atilde;o l&agrave;m c&ocirc;ng cụ thể hiện, n&atilde;o tương tự một m&agrave;n h&igrave;nh c&ograve;n T&acirc;m l&agrave; đ&agrave;i ph&aacute;t.<br /><br />Theo người viết b&agrave;i n&agrave;y, c&aacute;ch ph&acirc;n chia ấy l&agrave; theo tư duy cũ, lệ thuộc triết học lỗi thời từ thế kỷ 19 trở ngược về cổ đại. T&acirc;m linh bao tr&ugrave;m cả T&acirc;m v&agrave; Vật, xuất hiện theo x&aacute;c suất, như phần đầu đ&atilde; n&ecirc;u trong kh&aacute;i niệm. &ldquo;Thế kỷ XX, Vật l&yacute; c&oacute; hai th&agrave;nh tựu: Thuyết tương đối v&agrave; Thuyết lượng tử. Thế kỷ XXI, theo như ti&ecirc;n đo&aacute;n của nhiều học giả nổi tiếng, sẽ được đ&aacute;nh dấu một bước tiến vĩ đại, đ&oacute; l&agrave; sự nhận thức được rằng, Khoa học v&agrave; T&acirc;m linh kh&ocirc;ng đối nghịch nhau.&rdquo;(GS.VS Đ&agrave;o Vọng Đức, nguy&ecirc;n viện trưởng Viện Vật l&yacute;, nguy&ecirc;n gi&aacute;m đốc Trung t&acirc;m Nghi&ecirc;n cứu Tiềm năng Con người về Khoa học v&agrave; T&acirc;m linh)<br />Đến đ&acirc;y đ&atilde; n&ecirc;u kh&aacute; đủ luận cứ để tr&igrave;nh b&agrave;y năng lượng t&acirc;m linh trong qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng t&aacute;c văn học.<br />Khi một người cầm c&acirc;y b&uacute;t hay g&otilde; b&agrave;n ph&iacute;m l&agrave; muốn tạo ra một chuổi từ ngữ; những từ đ&oacute; l&agrave; những vật thể kết hợp do mực v&agrave; giấy, mực v&agrave; giấy cũng được h&igrave;nh th&agrave;nh từ nguy&ecirc;n tử v&agrave; những hạt tự do. V&ocirc; số nguy&ecirc;n tử v&agrave; hạt ấy chỉ th&agrave;nh một c&acirc;u văn, c&acirc;u thơ khi n&oacute; được sắp xếp theo tư tưởng v&agrave; t&igrave;nh cảm của t&aacute;c giả theo quy ước của cộng đồng, nhưng sự tham gia của &yacute; thức v&agrave;o từ v&agrave; c&acirc;u chưa đầy đủ để gọi l&agrave; văn hay thơ. Phải chăng cần phải c&oacute; s&oacute;ng năng lượng t&acirc;m linh tham gia v&agrave;o s&oacute;ng &aacute;nh s&aacute;ng của c&acirc;u chữ để viết v&agrave; đọc mới s&aacute;ng tạo n&ecirc;n t&aacute;c phẩm văn học? Hạt vũ trụ xuy&ecirc;n qua n&atilde;o v&agrave; tim cũa t&aacute;c giả rồi cũng đi qua mực v&agrave; giấy b&ecirc;n ngo&agrave;i, h&agrave;ng tỷ tỷ hạt như thế l&agrave;m sao m&agrave; kh&ocirc;ng tương t&aacute;c v&agrave;o nguy&ecirc;n tử của những c&acirc;u văn, c&acirc;u thơ, dưới dạng s&oacute;ng giao thoa với nhau. &ldquo;S&aacute;ng tạo thơ ch&iacute;nh l&agrave; ở thần kh&iacute; của b&agrave;i thơ, thi sĩ chiết ra từ d&ograve;ng năng lượng t&acirc;m linh ho&agrave; nhập v&agrave;o ng&ocirc;n ngữ thơ tạo ra dung lượng mỗi b&agrave;i thơ&hellip;&rdquo; (Những chữ qua cầu t&acirc;m linh - NXB Văn Học - 2/2008). <br /><br />&nbsp;Tuy vậy, kh&ocirc;ng phải người cầm b&uacute;t n&agrave;o cũng được năng lượng t&acirc;m linh tương t&aacute;c ho&agrave;n hảo, tương tự như mỗi bộ n&atilde;o cấp độ tr&iacute; tuệ kh&ocirc;ng ngang nhau. Người s&aacute;ng t&aacute;c thiểu t&acirc;m linh như thiểu tr&iacute;, thiểu t&acirc;m linh c&ograve;n trầm trọng hơn, thiểu t&acirc;m linh kh&ocirc;ng thể c&oacute; t&aacute;c phẩm đặc sắc được.<br />Những người được x&atilde; hội ph&acirc;n c&ocirc;ng cầm quyền, n&ecirc;n hiểu tr&iacute; thức trong đ&oacute; c&oacute; văn thi sĩ đ&iacute;ch thực l&agrave; những người phong ph&uacute; tr&iacute; tuệ v&agrave; đậm đặc năng lượng t&acirc;m linh, bộ phận n&agrave;y l&agrave; sợi bấc nến của x&atilde; hội lo&agrave;i người (như định nghĩa T&acirc;m ở phần đầu). Ở đ&acirc;u kh&ocirc;ng th&agrave;nh t&acirc;m t&ocirc;n trọng tr&iacute; thức, ở đ&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; &aacute;nh s&aacute;ng. Chỉ những người cho rằng bạo lực sinh ra quyền lực mới phủ nhận vị tr&iacute;, vai tr&ograve; tr&iacute; thức.<br /><br />&nbsp;&nbsp; Cuối thế kỷ 19, thi sĩ Arthur Rimbaud viết: &ldquo;t&ocirc;i n&oacute;i cần phải l&agrave; Người thấu thị, l&agrave;m cho m&igrave;nh l&agrave; Người thấu thị&rdquo; (Je dis qu&rsquo;il faut &ecirc;tre Voyant, se faire Voyant) cũng như trước đ&oacute; Mộng Li&ecirc;n Đường n&oacute;i về Nguyễn Du: &ldquo;Nếu kh&ocirc;ng phải c&oacute; con mắt tr&ocirc;ng thấu cả s&aacute;u c&otilde;i, tấm l&ograve;ng nghĩ suốt cả ngh&igrave;n đời, th&igrave; t&agrave;i n&agrave;o c&oacute; c&aacute;i b&uacute;t lực ấy.&rdquo;<br /><br />Muốn l&agrave; người viết &ldquo;c&oacute; con mắt tr&ocirc;ng cả s&aacute;u c&otilde;i&hellip;, c&oacute; tầm thấu thị&rdquo;, phải chăng &yacute; thức phải theo d&ograve;ng năng lượng t&acirc;m linh ?!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <em>Gia Định, 02/02/2012</em><br />&nbsp;&nbsp; <br /><br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5622.htm</link>
<title><![CDATA[Những đốm lửa NGUYÊN TIÊU đầu tiên từ vựa lúa miền Trung]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của đồng nghiệp]]></category>
<pubDate>Thu, 02 Feb 2012 09:06:14 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5622.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3297" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; thơ Triệu Lam Ch&acirc;u giới thiệu: Rằm xu&acirc;n th&aacute;ng gi&ecirc;ng năm 1981, thị x&atilde; Tuy Ho&agrave; nhỏ nhắn hồi ấy đ&atilde; tổ chức Đ&ecirc;m thơ Nguy&ecirc;n Ti&ecirc;u đầu ti&ecirc;n, c&oacute; đ&ocirc;ng đảo c&ocirc;ng ch&uacute;ng y&ecirc;u thơ tham dự v&agrave; đ&atilde; rất th&agrave;nh c&ocirc;ng. Tiếng l&agrave;nh đồn xa, c&aacute;c đệ tử thơ từ Huế, Đ&agrave; Nẵng, Th&agrave;nh phố Hồ Ch&iacute; Minh, Gia Lai, Kon Tum... h&agrave;ng năm cứ đến Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng lại n&ocirc; nức k&eacute;o về Tuy Ho&agrave;, để l&ecirc;n dự Đ&ecirc;m thơ xu&acirc;n tr&ecirc;n n&uacute;i Nhạn ảo huyền, như để nạp th&ecirc;m năng lượng cho t&acirc;m hồn m&igrave;nh lu&ocirc;n thanh s&aacute;ng như vầng trăng thơm phảng phất điệu b&agrave;i ch&ograve;i giữa cuộc đời n&agrave;y. C&oacute; thể tự h&agrave;o m&agrave; n&oacute;i rằng: Tuy Ho&agrave; l&agrave; đốm lửa thơ nguy&ecirc;n ti&ecirc;u đầu ti&ecirc;n của cả nước. Bởi v&igrave; ở ngo&agrave;i bắc, th&igrave; tỉnh Quảng Ninh lần đầu ti&ecirc;n tổ chức Ng&agrave;y thơ xu&acirc;n v&agrave;o năm 1988. V&agrave; đến&nbsp;&nbsp;tận năm 2003 Ng&agrave;y hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng mới được tổ chức tr&ecirc;n phạm vi cả nước. Năm nay Tuy Ho&agrave; bước v&agrave;o Rằm thơ xu&acirc;n th&aacute;ng gi&ecirc;ng lần thứ 31 rồi. M&ugrave;a xu&acirc;n năm ngo&aacute;i 2011 Hội Văn học Nghệ thuật Ph&uacute; Y&ecirc;n xuất bản &ldquo;Tuyển thơ 30 năm Nguy&ecirc;n Ti&ecirc;u Ph&uacute; Y&ecirc;n 1980 &ndash; 2010&rdquo;. Ch&uacute;ng t&ocirc;i tuyển chọn một ch&ugrave;m thơ nhỏ trong Tuyển thơ ấy, xin tr&acirc;n trọng gửi tới bạn đọc gần xa...&rdquo;</span></strong><br /><br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<u><strong> HUỲNH QUANG NAM</strong></u><br /><span style="font-size: medium"><br />&nbsp;&nbsp; Giờ về đ&acirc;u những con chim dồng dộc?</span><br /><br />Tr&ecirc;n đọt c&acirc;y cao ai n&eacute;m l&ecirc;n chiếc gi&agrave;y cỏ<br />Treo lửng lơ trước m&ugrave;a gi&oacute; nam non<br />&Ocirc;i thương qu&aacute; những con chim dồng dộc<br />X&acirc;y tổ tr&ecirc;n cao để bảo vệ đ&agrave;n con<br /><br />Suốt tuổi ấu thơ say nh&igrave;n chiếc tổ<br />L&iacute;ch ch&iacute;ch chim con k&ecirc;u cả s&aacute;ng cả chiều<br />Gi&oacute; mạnh l&ecirc;n, chiếc tổ đưa như v&otilde;ng<br />In giữa bầu trời chiếc gi&agrave;y cỏ đ&aacute;ng y&ecirc;u<br /><br />Buổi trưa h&egrave; về thăm qu&ecirc; ngoại<br />Ng&oacute;ng m&atilde;i h&agrave;ng tre kh&ocirc;ng tiếng chim k&ecirc;u<br />Chiếc gi&agrave;y cỏ tuổi thơ mất h&uacute;t<br />C&agrave;nh kh&ocirc; rơi, chao ch&aacute;t gi&oacute; đ&ugrave;a<br /><br />Những con chim dồng dộc về đ&acirc;u mu&ocirc;n ngả<br />Vườn c&acirc;y xưa bước ch&acirc;n ngoại như c&ograve;n<br />Ch&ugrave;m khế ngọt tr&aacute;i n&agrave;o ngon con h&aacute;i<br />Mẹ ơi! Giờ c&ograve;n lại m&igrave;nh con<br /><br />Đường đời ch&ocirc;ng ch&ecirc;nh biết bao cạm bẫy<br />Đ&ocirc;i l&uacute;c ng&atilde; l&ograve;ng trước thử th&aacute;ch gian nan<br />Chiếc gi&agrave;y cỏ tổ chim xưa hiển hiện<br />Con vững tin mẹ vẫn ở b&ecirc;n con.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><strong><u>TRẦN HUIỀN &Acirc;N</u></strong><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<span style="font-size: medium">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Tr&agrave; say</span><br /><br />Thức dậy thấy trời như rớt b&atilde;o<br />S&acirc;n tựa vườn hoang ngập l&aacute; c&agrave;nh<br />C&acirc;y ng&atilde; c&acirc;y nghi&ecirc;ng c&acirc;y lảo đảo<br />Giật m&igrave;nh con sẻ c&oacute;ng bay nhanh<br /><br />Vợ đội tơi đi từ s&aacute;ng sớm<br />Để kịp chen ch&acirc;n ở cửa h&agrave;ng<br />Bảy ng&agrave;y mới c&oacute; ng&agrave;y chủ nhật<br />Trong nh&agrave; mắm hết, gạo đang khan<br /><br />Lũ con nai nịt th&agrave;nh hiệp sĩ<br />Tr&ecirc;n giường gi&agrave;n trận quyết hơn thua<br />Gối l&agrave; khi&ecirc;n, thước l&agrave;m đoản kiếm<br />Bốn thằng: Ba tướng, một &ocirc;ng vua<br /><br />Gi&acirc;y ph&uacute;t loay hoay nh&oacute;m lửa bếp<br />Gi&oacute; quạt l&ograve; than thoắt đ&atilde; hồng<br />Ta ngồi đun nước ngồi suy ngẫm<br />Lẽ tuần ho&agrave;n xu&acirc;n hạ thu đ&ocirc;ng<br /><br />Tr&agrave; đ&atilde; kh&ocirc;ng ngon kh&ocirc;ng c&oacute; bạn<br />Ta đọc thơ xưa uống một m&igrave;nh<br />Tr&agrave; đ&atilde; kh&ocirc;ng ngon kh&ocirc;ng c&oacute; thuốc<br />Th&egrave;m hơi kh&oacute;i nhỏ trắng lung linh<br /><br />Sờ t&uacute;i vẫn nguy&ecirc;n l&agrave; t&uacute;i trống<br />Nhưng gi&aacute; c&ograve;n chăng được năm h&agrave;o<br />Kh&ocirc;ng nỡ sai con đội mưa gi&oacute;<br />X&oacute;m ngh&egrave;o qu&aacute;n c&oacute;c cũng xa sao<br /><br />Ta đ&agrave;nh uống cạn b&igrave;nh tr&agrave; mốc<br />Như uống l&ograve;ng ta v&agrave;o l&ograve;ng ta<br />Tr&agrave; mốc cũng l&agrave;m ta chuếnh cho&aacute;ng<br />Bất gi&aacute;c k&ecirc;u l&ecirc;n một tiếng kh&agrave;<br /><br />Say tr&agrave; n&agrave;o phải như say rượu<br />Để n&oacute;i huy&ecirc;n thi&ecirc;n phủ đất trời<br />Thu tay v&agrave;o bụng t&igrave;m hơi ấm<br />Ta lặng nh&igrave;n mưa rơi&hellip; mưa rơi&hellip;<br /><br /><br /><br /><u><strong>PHẠM THỊ HỒNG</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Mong muốn</span><br /><br />T&ocirc;i muốn sống giữa m&ugrave;a xu&acirc;n<br />M&agrave; phải sống giữa m&ugrave;a đ&ocirc;ng qu&aacute;i lạ<br />C&aacute;i lạnh lạnh l&ugrave;ng cho c&agrave; chua co ro<br />Ngạo nghễ gi&oacute; cho đồng kh&ocirc; đuổi l&uacute;a<br />Tr&ecirc;n c&agrave;nh c&acirc;y những giọt sương to<br />Như chiếc c&uacute;c &aacute;o m&ugrave;a đ&ocirc;ng lợm l&igrave; hợm hĩnh<br />&Ocirc;i! T&ocirc;i kh&ocirc;ng th&iacute;ch đợi chờ<br />C&oacute; thời gian đợi chờ n&agrave;o kh&ocirc;ng d&agrave;i?<br />Kh&ocirc;ng chậm?<br /><br />T&ocirc;i đ&atilde; thấy những chiếc &aacute;o m&ugrave;a đ&ocirc;ng<br />Ki&ecirc;u kỳ khoe sức sống<br />Nổi những v&agrave;nh đai, nổi những đường g&acirc;n<br />T&ocirc;i kh&ocirc;ng th&iacute;ch những m&aacute;i đầu ki&ecirc;u h&atilde;nh<br />Niềm vui đầy trong chiếc mũ tr&ugrave;m tai<br /><br />Đ&atilde; c&oacute; ai<br />Bồn chồn trong những đ&ecirc;m chờ rạng s&aacute;ng<br />L&ograve;ng nhủ l&ograve;ng: Mặt trời đang trăn trở ph&iacute;a biển xanh?<br />Đ&atilde; c&oacute; ai<br />N&oacute;ng l&ograve;ng tr&ecirc;n ga vắng đợi t&agrave;u nhanh<br />Cứ nh&igrave;n m&atilde;i ph&iacute;a xa mịt m&ugrave; điều mong ước?<br />Hiểu cho t&ocirc;i<br />T&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn đợi chờ<br /><br />Bỗng s&aacute;ng nay, xu&acirc;n như đ&atilde; đến tự bao giờ<br />Ơ n&aacute;o nức, những mầm non thơm phức<br />A, người l&agrave;m vườn<br />Đ&atilde; lắng nghe<br />Tiếng động &acirc;m vang trong đất<br />Tiếng nhẹ dập dồn nhọc như tiếng chồi l&ecirc;n<br />Y&ecirc;u xu&acirc;n, t&ocirc;i muốn c&oacute; đ&ocirc;i tai của con người<br />Giữa m&ugrave;a đ&ocirc;ng xới đất<br />T&ocirc;i muốn nh&igrave;n bằng đ&ocirc;i mắt<br />Của lo&agrave;i chim x&aacute;c định hướng xu&acirc;n bay<br />V&agrave; với cả hai tay<br />T&ocirc;i giơ ch&agrave;o xu&acirc;n đến, ch&agrave;o mưa v&agrave; nắng ấm<br />Khoảng thời gian cho mu&ocirc;n vật vụt lớn nhanh<br />C&ugrave;ng xu&acirc;n,<br />T&ocirc;i muốn nh&igrave;n trong &aacute;nh mắt<br />Mỗi con người một khoảng trời xanh.<br /><br /><br /><u><strong><br />NGUYỄN THỊ HỒNG</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Em sẽ th&agrave;nh người kh&aacute;c</span><br /><br />Kh&ocirc;ng c&oacute; anh! Em sẽ th&agrave;nh người kh&aacute;c<br />Sẽ cằn kh&ocirc; như sa mạc hoang vu<br />D&ugrave; c&oacute; gi&oacute; vẫn oi nồng n&oacute;ng bức<br />D&ugrave; c&oacute; mưa vẫn trơ trọi thi&ecirc;n thu<br /><br />Kh&ocirc;ng c&oacute; anh! Em tinh cầu b&eacute; nhỏ<br />Sẽ bơ vơ tr&ecirc;n tr&aacute;i đất đ&ocirc;ng người<br />D&ugrave; hoa l&aacute; v&agrave; ng&agrave;n tr&ugrave;ng s&oacute;ng biếc<br />Vẫn l&agrave; em, c&ocirc; độc một m&igrave;nh th&ocirc;i<br /><br />Kh&ocirc;ng c&oacute; anh! Em chỉ l&agrave; hoa dại<br />Giữa v&ocirc; v&agrave;n ong bướm lượn quanh<br />Sẽ thu lại v&agrave; ẩn m&igrave;nh trong cỏ<br />Chờ sương đ&ecirc;m đem đến ch&uacute;t tin l&agrave;nh<br /><br />Kh&ocirc;ng c&oacute; anh! Em chỉ l&agrave; kh&uacute;c nhạc<br />Điệu ru buồn da diết dưới trăng khuya<br />L&agrave; tiếng s&aacute;o với giọng sầu hiu hắt<br />Đưa em về kỷ niệm thuở xa xưa<br /><br />Kh&ocirc;ng c&oacute; anh! Em trở th&agrave;nh người kh&aacute;c...<br /><br /><br /><br /><br /><strong><u>NGUYỄN CH&Acirc;U NI&Ecirc;N</u></strong><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <span style="font-size: medium">&nbsp;&nbsp; Lửa</span><br /><br />C&acirc;u thơ đọc trước lửa<br />Kh&ocirc;ng ch&aacute;y được nỗi niềm<br />C&acirc;u thơ đọc trước em<br />T&igrave;nh bốc l&ecirc;n ngọn lửa.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><u><strong>NGUYỄN TƯỜNG VĂN</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Ph&oacute;ng vi&ecirc;n gặp Nguyễn Tr&atilde;i</span><br /><br />Bị đẩy tới ph&aacute;p trường<br />Cụ ngước nh&igrave;n ph&oacute;ng vi&ecirc;n<br />Thoắt m&aacute;y ảnh đưa l&ecirc;n<br />Những trang ghi tốc k&yacute;<br />C&aacute;c ph&oacute;ng sự điều tra<br />H&agrave;ng loạt điện văn kiến nghị<br />Kh&ocirc;ng nao l&ograve;ng đao phủ, Nguyễn Tr&atilde;i ơi!<br /><br />Bao ph&oacute;ng vi&ecirc;n dốc hết sức v&igrave; Người<br />Bởi ch&uacute;t cớ Lệ Chi Vi&ecirc;n &acirc;m ớ<br />Bằng mọi gi&aacute; lọc t&igrave;m điều ch&acirc;n thật<br />Giữa đ&aacute;m quan nha say khướt uy quyền<br /><br />C&oacute; thể bị thu c&aacute;c phương tiện ph&oacute;ng vi&ecirc;n<br />Như gi&aacute;o d&acirc;n mất ph&eacute;p th&ocirc;ng c&ocirc;ng về với Ch&uacute;a<br />Bầu trời triều L&ecirc; &ndash; một thời m&acirc;y đen v&acirc;y bủa<br />Ngỡ C&ocirc;n Sơn c&ograve;n xanh ng&aacute;t tr&ecirc;n đầu<br /><br />&Ocirc;n đời thường lời gia huấn cho nhau<br />Cụ chăm ch&uacute;t những Ức Trai, Quốc &Acirc;m thi tập<br />Phải v&igrave; thế mệnh-t&agrave;i th&ecirc;m đối lập<br />Dẫn oan khi&ecirc;n đi nhằm lối đoạn trường<br /><br />Đ&acirc;u trung thần? Đ&acirc;u minh vương?<br />Chỉ c&oacute; đoạn đầu đ&agrave;i v&agrave; lầm l&igrave; quan đao phủ<br />Ph&oacute;ng vi&ecirc;n g&agrave;o như khạc từng mảnh phổi<br />Những tuy&ecirc;n ng&ocirc;n, kiến nghị, điện văn.<br /><br />Hồi trống kết th&uacute;c<br />Đầu cụ l&igrave;a th&acirc;n<br />Ph&oacute;ng vi&ecirc;n g&agrave;o bể phổi.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; T<em>h&aacute;ng 1 năm 1989</em><br /><br /><br /><br /><br /><u><strong>Đ&Agrave;O TẤN PHẦN</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Gửi từ đầm &Ocirc; Loan</span><br /><br />Ta sắp về với em nhưng qu&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute;<br />D&ugrave; l&uacute;c đi ta dự định rất nhiều<br />Đ&agrave;nh chịu th&ocirc;i, bởi l&agrave;m sao c&oacute; thể<br />Mang về cho em:<br />Những gi&oacute; bụi dọc đường<br />Những rừng dương xanh biếc<br />Những con thuyền mải miết<br />Những bến bờ mi&ecirc;n man&hellip;<br />V&agrave; nhất l&agrave; vẻ dịu d&agrave;ng nhưng ki&ecirc;u sa-rất giống em-<br />Của mặt nước đầm &Ocirc; Loan qu&ecirc; m&igrave;nh tự bao đời thản nhi&ecirc;n lặng lẽ.<br /><br />Nhưng m&agrave; th&ocirc;i<br />Dẫu k&eacute;m, ngh&egrave;o ta vẫn c&oacute; cho em<br />Ch&uacute;t l&atilde;ng mạn của một thời trai trẻ<br />Ch&uacute;t phong sương của kẻ sĩ giang hồ<br />Biết chấp nhận cuộc đời b&atilde;o tố<br />Để y&ecirc;u em v&agrave; sống với ước mơ.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>Ng&agrave;y 21/12/1989</em><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><u><strong>NGUYỄN VĂN T&Acirc;M</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Đ&ocirc;i lời với con</span><br /><br /><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tặng con g&aacute;i đầu l&ograve;ng</em><br /><br />Con chưa được sinh ra<br />Nhưng đ&atilde; sống c&ugrave;ng mẹ cha từng giờ từng ph&uacute;t<br />(Đồng đội của cha<br />Những cựu chiến binh cưới vợ ch&iacute;n, mười năm chưa một lần l&agrave;m bố<br />Nỗi lo ấy cha &acirc;m thầm kh&ocirc;ng h&eacute; mở<br />Giờ c&oacute; tin con, cha hạnh ph&uacute;c v&ocirc; c&ugrave;ng)<br /><br />Cha h&aacute;o hức chờ mong con cất tiếng kh&oacute;c ch&agrave;o đời<br />Gửi th&ocirc;ng điệp bắt đầu cuộc sống <br />Con h&atilde;y kh&oacute;c thật to để cả đất trời c&ugrave;ng biết r&otilde;<br />Rằng con của cha đ&atilde; c&oacute; mặt tr&ecirc;n đời<br /><br />Cha sẽ d&igrave;u con đi những bước chập chững đầu ti&ecirc;n<br />Bế con đi chơi sau những giờ l&ecirc;n lớp<br />Lời giảng của cha sẽ &acirc;m vang giọng n&oacute;i cười con trẻ<br />Nh&agrave; m&igrave;nh sẽ vui như c&oacute; tết bốn m&ugrave;a<br /><br />Cha sinh ra khi đất nước m&igrave;nh c&ograve;n ngập tr&agrave;n kh&oacute;i lửa<br />Thật hiếm hoi những c&acirc;u h&aacute;t thanh b&igrave;nh<br />Con sẽ lớn l&ecirc;n trong thời đại văn minh<br />Nhạc thu băng thay lời ru người mẹ trẻ<br />Nhưng con đừng lo, cha sẽ cố c&ocirc;ng t&igrave;m học<br />Những c&acirc;u ca kết đọng từ đất trời, hoa cỏ<br />H&aacute;t ru con v&agrave;o giấc ngủ b&igrave;nh y&ecirc;n.<br /><br />Cha sẽ đặt cho con một c&aacute;i t&ecirc;n<br />Rất b&igrave;nh dị như t&acirc;m hồn của mẹ<br />M&agrave; lớn lao hơn kh&aacute;t vọng của cha<br />Một thời trai trẻ<br /><br />Con chưa được sinh ra<br />Nhưng đ&atilde; sống c&ugrave;ng mẹ cha từng giờ từng ph&uacute;t<br />Một ng&agrave;y đẹp trời kia cha chờ mong h&aacute;o hức<br />B&ecirc;n n&ocirc;i con cha cất giọng ru hời.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>Th&aacute;ng 2/ 1995</em><br /><br /><br /><br /><u><strong>PHẠM DẠ THỦY</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Trở lại Tuy Ho&agrave;</span><br /><br />Một năm ng&oacute;ng tr&ocirc;ng giờ trở lại Tuy Ho&agrave;<br />Vẫn c&ograve;n đ&acirc;y ngọn gi&oacute; m&ugrave;a xu&acirc;n mơn man Th&aacute;p cổ<br />Vẫn c&ograve;n đ&acirc;y vầng trăng Nguy&ecirc;n Ti&ecirc;u v&agrave;ng m&agrave;u nhung nhớ<br />V&agrave; bạn b&egrave;. V&agrave; nhạc. V&agrave; thơ!<br /><br />Chiều s&ocirc;ng Ba xanh trong<br />Đ&ecirc;m n&uacute;i Nhạn đ&egrave;n hoa rực rỡ<br />T&ocirc;i đứng giữa &ldquo;đất Ph&uacute; trời y&ecirc;n&rdquo; nghe cỏ c&acirc;y sinh nở<br />Cảm ơn mảnh đất n&agrave;y nu&ocirc;i lớn ngọn n&uacute;i thơ<br /><br />Tuy Ho&agrave; trong t&ocirc;i xanh như một ước mơ<br />Đ&ecirc;m Nguy&ecirc;n Ti&ecirc;u từ bao giờ đ&atilde; th&agrave;nh nỗi đợi<br />Vần thơ năm qua ủ ho&agrave;i chưa ch&iacute;n tới<br />Chờ trăng gi&oacute; Tuy Ho&agrave; hong lại để hồng th&ecirc;m<br /><br />T&ocirc;i v&ograve;ng tay &ocirc;m ch&uacute;t lạnh th&aacute;ng gi&ecirc;ng<br />Khẽ mở l&ograve;ng hứng từng d&ograve;ng thơ mật<br />Đ&ecirc;m bỗng ngọt v&agrave; hồn t&ocirc;i bỗng chật<br />B&acirc;ng khu&acirc;ng bao nỗi niềm kh&ocirc;ng thể gọi th&agrave;nh t&ecirc;n!<br /><br /><br /><br /><br /><u><strong>NGỌC CẢNH</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">G&aacute;nh lửa v&agrave;o xu&acirc;n</span><br /><br />Tiếng g&agrave; g&aacute;y b&aacute;o canh tư vừa v&atilde;n<br />Đầu canh năm lai l&aacute;ng tiếng chu&ocirc;ng ch&ugrave;a<br />Điệp kh&uacute;c cầu kinh lốc cốc m&otilde; khua<br />Từng nhịp bước c&ocirc; h&agrave;ng rong g&aacute;nh lửa<br />Vận chuyển tr&ecirc;n vai quầy h&agrave;ng kh&ocirc;ng cửa<br />B&ecirc;n nồi ch&aacute;o thơm, b&ecirc;n chiếc hoả l&ograve;<br />L&eacute;n con ra đi trong đ&ecirc;m sương mơ<br />Giữa l&uacute;c bao người c&ograve;n nồng giấc ngủ<br />Vật lộn đ&oacute;i ngh&egrave;o, k&eacute;o co đắp đủ<br />Xu&acirc;n đến, đ&ocirc;ng về nhắn nhủ c&ugrave;ng ai<br />Hạnh ph&uacute;c tr&agrave;n đầy thắm đỏ bờ vai<br />Em g&aacute;nh xu&acirc;n đi mệt nho&agrave;i ch&acirc;n nhức<br />Em g&aacute;nh xu&acirc;n đi giữa m&ugrave;a hoa c&uacute;c<br />Ngọt lịm gi&oacute; nồm th&ocirc;i th&uacute;c đ&ocirc;i ch&acirc;n<br />Trọng danh dự m&igrave;nh, th&acirc;n tự lập th&acirc;n<br />Thế cũng đủ<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;C&ocirc; h&agrave;ng rong<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; G&aacute;nh lửa<br />Tư thế đường ho&agrave;ng, thong thả bước v&agrave;o xu&acirc;n...<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; X<em>u&acirc;n Ất Hợi 1995 </em>&nbsp;&nbsp; <br /><br /><br /><br /><br /><u><strong>TRẦN CHẤN UY</strong></u><br /><span style="font-size: medium"><br />Chiều Nhạn Th&aacute;p</span><br /><br />Chiều Nhạn Th&aacute;p nắng v&agrave;ng sắc n&uacute;i<br />Gi&oacute; m&ecirc;nh m&ocirc;ng hơi thở biển khơi<br />Anh c&ugrave;ng em l&ecirc;n thăm cổ th&aacute;p<br />Nghe b&acirc;ng khu&acirc;ng hương đất hương trời<br /><br />Em tinh nghịch trốn b&ecirc;n Đ&ocirc;ng th&aacute;p<br />Thả gi&oacute; về xao xuyến l&ograve;ng anh<br />B&ocirc;ng trang đỏ giấu m&igrave;nh trong kẽ l&aacute;<br />Biển ngập ngừng b&ecirc;n b&atilde;i dương xanh<br /><br />Hồn người rộng như kh&ocirc;ng gian rộng<br />Giữa chiều say ngơ ngẩn với đất trời<br />&Ocirc;i xanh biếc Đ&agrave; Rằng tr&ocirc;i mải miết<br />Ở b&ecirc;n kia m&acirc;y trắng đậu Ch&oacute;p Ch&agrave;i<br /><br />&ldquo;Thị x&atilde; gi&oacute;&rdquo; chiều nay h&aacute;o hức<br />Bước ch&acirc;n ai vồi vội buổi tan tầm<br />Những cửa sổ ng&ocirc;i nh&agrave; chẳng đ&oacute;ng<br />Để gi&oacute; bay đầy hương l&uacute;a th&aacute;ng năm<br /><br />Chiều lộng gi&oacute; l&ograve;ng anh xao xuyến<br />Nhớ về xưa, cổ th&aacute;p ng&oacute;ng trăng l&ecirc;n<br />Như cột mốc thời gian trầm lặng<br />Th&aacute;p mang h&igrave;nh đất nước sơ nguy&ecirc;n<br /><br />Anh c&ugrave;ng em l&ecirc;n thăm cổ th&aacute;p<br />Nh&igrave;n s&ocirc;ng Đ&agrave; d&agrave;o dạt dưới ch&acirc;n m&igrave;nh<br />L&ograve;ng biết ơn những anh h&ugrave;ng đuổi giặc<br />Để nơi n&agrave;y đỉnh th&aacute;p thắp b&igrave;nh minh...<br /><br /><br /><br /><br /><u><strong>TRIỆU LAM CH&Acirc;U</strong></u><br /><br /><span style="font-size: medium">Puskin tr&ecirc;n N&uacute;i Nhạn đ&ecirc;m trăng</span><br /><br />Tấm &aacute;o dạ n&acirc;u c&ograve;n thơm nắng thu Nga<br />Người lặng lẽ b&ecirc;n trời Nhạn Th&aacute;p<br />Gi&oacute; biển đ&ecirc;m thổi về d&agrave;o dạt<br />T&aacute;n l&aacute; rừng nghi&ecirc;ng &aacute;nh trăng ng&acirc;n<br /><br />Gi&oacute; nhẹ vờn l&ecirc;n m&aacute;i t&oacute;c xoăn<br />Vầng tr&aacute;n Người lồng lộng<br />Tho&aacute;ng nghe điệu b&agrave;i ch&ograve;i xao động<br />Ngỡ bản t&igrave;nh ca C&aacute;pcadơ<br /><br />Mắt s&aacute;ng l&ecirc;n, x&uacute;c cảm v&ocirc; bờ <br />Nghe run rẩy, chập chờn &eacute;n liệng <br />Hiện dần l&ecirc;n tr&ecirc;n trang giấy trắng:<br />L&aacute; phong v&agrave;ng, tuyết đọng nước Nga xưa...<br /><br />V&agrave; quả thật bất ngờ <br />Niềm ấp ủ th&aacute;ng ng&agrave;y đằng đẵng <br />&ldquo;Bức thư t&igrave;nh Tanhia ch&aacute;y bỏng&rdquo; (1) <br />Bỗng vẹn tr&ograve;n b&ecirc;n trăng n&uacute;i chơi vơi<br />S&oacute;ng r&igrave; r&agrave;o nhạc biển bồi hồi <br />Nửa vầng trăng tr&ecirc;n trời ngời ngợi <br />C&ograve;n nửa vầng trăng kia trong tay Người bổi hổi<br />Những d&ograve;ng thơ lấp lo&aacute;ng chi&ecirc;m bao <br /><br />Đ&ecirc;m ảo huyền bởi những ch&ograve;m sao <br />Đậu nhẹ nh&agrave;ng xuống trang giấy lạ <br />Hương t&aacute;o m&ugrave;a thu Nga &ecirc;m ả <br />Quyện hương xo&agrave;i đượm gi&oacute; phương nam <br /><br />Điệu b&agrave;i ch&ograve;i, trăng n&uacute;i, Th&aacute;p Ch&agrave;m <br />S&aacute;ng trong tr&aacute;i tim Người buổi ấy <br />Hồn thơ Nga xa xăm lộng lẫy <br />Nỗi niềm th&acirc;n thiết của l&ograve;ng ta.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>Tuy H&ograve;a  Kỷ niệm 160 năm ng&agrave;y mất của Puskin (1997)</em><br /><br /><br />(1)&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Một chương trong tiểu thuyết thơ Epghenhi &Ocirc;nheghin của A.Puskin (1799 - 1837), thi h&agrave;o Nga vĩ đại.<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5621.htm</link>
<title><![CDATA[Những lần gặp gỡ Anh hùng - Nhà văn SƠN TÙNG]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu cá nhân]]></category>
<pubDate>Wed, 01 Feb 2012 09:34:53 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5621.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3296" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nửa căn hộ 12 m2, h&igrave;nh như n&oacute; từng được cơi nới l&agrave;m chỗ ngủ v&agrave; chứa s&aacute;ch vở. Ở đ&acirc;y, Sơn T&ugrave;ng đ&atilde; tập thiền, tập yoga để phục hồi tr&iacute; nhớ v&agrave; sức khỏe. Kỳ lạ nhất l&agrave; &ocirc;ng tập th&oacute;i quen tắm v&agrave;o hai giờ s&aacute;ng, bất kể m&ugrave;a h&egrave; hay m&ugrave;a đ&ocirc;ng gi&aacute; r&eacute;t. Th&acirc;n thể đầy thương tật như &ocirc;ng, tắm l&agrave; cả một sự kềnh c&agrave;ng, tắm nước n&oacute;ng th&igrave; lại th&ecirc;m một c&aacute;i ph&iacute;ch hay ấm nước s&ocirc;i, c&agrave;ng c&aacute;ch r&aacute;ch. V&agrave; c&aacute;i v&ograve;i nước tập thể chỉ vắng v&agrave;o thời điểm ấy, c&ograve;n th&igrave; suốt ng&agrave;y th&ugrave;ng chậu va nhau. Vậy th&igrave; tắm nước lạnh, vừa l&agrave; c&aacute;ch r&egrave;n luyện th&acirc;n thể v&agrave; tắm v&agrave;o l&uacute;c sẽ kh&ocirc;ng l&agrave;m phiền ai cả. &Ocirc;ng n&oacute;i, tập yoga c&oacute; c&aacute;i lợi l&agrave; thở nhiều hay &iacute;t đều chủ động được. Dưới s&acirc;n nh&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i, cứ trưa trưa chiều chiều bếp dầu rồi sau đ&oacute; l&agrave; bếp than tổ ong ng&agrave;o ngạt bốc kh&oacute;i. N&oacute; bốc cao l&ecirc;n, rồi len lỏi v&agrave;o c&aacute;c căn hộ, v&agrave;o phổi mọi người. M&igrave;nh tập nhịn thở khi cần, hoặc thở dốc để tống khứ hết th&aacute;n kh&iacute; ra khỏi buồng phổi. Sống chung với bệnh tật trong khốn c&ugrave;ng nhưng lại viết văn ca ngợi c&aacute;i đẹp, thật lạ. C&aacute;i lạ l&agrave;m t&ocirc;i nhớ thơ Nguyễn Tr&atilde;i: Nước c&agrave;ng tu&ocirc;n đến biển c&agrave;ng cả/ Đất một tr&ugrave;ng th&ecirc;m n&uacute;i một cao.</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">NHỮNG LẦN GẶP GỠ ANH H&Ugrave;NG NH&Agrave; VĂN SƠN T&Ugrave;NG</span><br />&nbsp;<br /><u><strong>VĂN CHINH</strong></u><br />&nbsp;<br />&nbsp;<br />T&ocirc;i đ&atilde; đến căn hộ một nửa của &ocirc;ng ở ng&otilde; Văn Chương nhiều lần, khi th&igrave; để viết b&agrave;i, hay xin b&agrave;i cho b&aacute;o, khi lại mang nhuận b&uacute;t đến cho &ocirc;ng. Mỗi lần gặp, t&ocirc;i đều nhận được &iacute;t nhất một &yacute; nghĩa n&agrave;o đ&oacute; về &ocirc;ng, về cuộc đời. Nhưng chỉ đến khi &ocirc;ng l&acirc;m v&agrave;o t&igrave;nh trạng h&ocirc;n m&ecirc; do tai biến n&atilde;o, t&ocirc;i mới biết th&ecirc;m những chi tiết th&uacute; vị v&agrave; đặc biệt ở con người vốn l&uacute;c n&agrave;o cũng mạch lạc n&agrave;y.<br />H&ocirc;n m&ecirc;, theo gi&aacute;o l&yacute; nh&agrave; Phật, l&agrave; qu&atilde;ng thời gian tất yếu của kiếp người. Đ&oacute; l&agrave; l&uacute;c nhiều khả năng Người bị bỏ lại sau lưng, t&acirc;m tr&iacute; chỉ c&ograve;n rất &iacute;t; thay v&agrave;o khoảng trống ấy l&agrave; tiềm thức hay c&ograve;n gọi l&agrave; thần thức. Chỉ nửa bước ch&acirc;n nữa, thần thức sẽ th&agrave;nh thần vị; nhưng nếu thần thức được chăm s&oacute;c chu đ&aacute;o, ch&acirc;n th&agrave;nh v&agrave; dịu d&agrave;ng th&igrave; rất c&oacute; thể ph&eacute;p lạ sẽ xẩy ra, thần thức khỏe khoắn hơn, sức của n&oacute; lay động &yacute; thức, lan tỏa sang &yacute; thức v&agrave; khả năng Người sẽ trở lại. Lịch sử y học từng ghi nhận những thần thức sống hai ba mươi năm đời sống thực vật bỗng một ng&agrave;y kia tỉnh t&aacute;o trở lại, l&agrave;m Người.<br />Năm ngo&aacute;i, khi nhận được tin &ocirc;ng bị tai biến n&atilde;o, t&ocirc;i vội v&agrave;o bệnh viện thăm, &ocirc;ng kh&ocirc;ng c&ograve;n cảm nhận g&igrave;, đ&atilde; trở th&agrave;nh thần thức. Buổi trưa ấy, lần đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i biết người quen cũ, anh B&ugrave;i Sơn Long, gi&aacute;m đốc Trung t&acirc;m thực nghiệm v&agrave; chuyển giao c&ocirc;ng nghệ muối biển (Tổng Cty lương thực miền Bắc) l&agrave; con trai cả của &ocirc;ng. Ch&uacute;ng t&ocirc;i đều lắc đầu v&agrave; b&agrave;n với nhau chuyện hậu sự. Nhưng buổi chiều, khi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đến thăm &ocirc;ng, &ocirc;ng đ&atilde; tỉnh lại. Đ&acirc;y l&agrave; tường thuật của ch&aacute;u &ocirc;ng, nh&agrave; văn Thi&ecirc;n Sơn:<br />&ldquo;&hellip;ng&agrave;y 30-6-2010 Chủ tịch đ&atilde; đến thăm nh&agrave; văn tại khu điều trị cấp cứu A9 Bệnh viện Bạch Mai. Chủ tịch chia sẻ v&agrave; an ủi b&agrave; Phan Hồng Mai, vợ nh&agrave; văn, v&agrave; c&ugrave;ng b&agrave; Phan Hồng Mai đứng lặng b&ecirc;n giường bệnh. B&agrave; Phan Hồng Mai lay gọi nh&agrave; văn: &ldquo;Anh Sơn T&ugrave;ng ơi, người bạn th&acirc;n thiết của anh ở chiến trường, Anh Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước đến thăm anh đ&acirc;y&rdquo;.Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nắm lấy b&agrave;n tay cầm b&uacute;t bị thương c&ograve;n c&oacute; 3 ng&oacute;n của nh&agrave; văn. V&agrave; như cảm nhận được hơi ấm nh&agrave; văn cũng xiết lấy b&agrave;n tay chủ tịch. Nh&agrave; văn mở mắt nh&igrave;n chủ tịch Nguyễn Minh Triết.&rdquo;<br />V&acirc;ng, ph&eacute;p lạ đ&atilde; xẩy ra. Dịp b&aacute;o ch&iacute; ầm ĩ xung quanh việc nhận hay kh&ocirc;ng nhận Giải thưởng Nh&agrave; nước về Văn học nghệ thuật của nh&agrave; văn Sơn T&ugrave;ng, t&ocirc;i vội chạy đến thăm &ocirc;ng. &Ocirc;ng c&ograve;n nhận ra t&ocirc;i, tuy tiếng đ&atilde; bị m&eacute;o nhưng mọi người vẫn hiểu &ocirc;ng vừa gọi t&ecirc;n t&ocirc;i. Ch&uacute;ng t&ocirc;i c&ugrave;ng ứa nước mắt v&agrave; hẳn l&agrave; &ocirc;ng hiểu những giọt nước mắt của t&ocirc;i, n&ecirc;n đ&atilde; lắc lắc đầu m&agrave; cười. &ldquo;C&oacute; g&igrave; gh&ecirc; gớm đ&acirc;u, Văn Chinh &agrave;, l&agrave; bệnh tật ấy m&agrave;. N&oacute; đ&atilde; đưa thần chết đến với m&igrave;nh mấy lần, suốt mấy mươi năm qua, nhưng n&oacute; c&oacute; l&agrave;m g&igrave; nổi m&igrave;nh đ&acirc;u&hellip;&rdquo; T&ocirc;i mi&ecirc;n man h&igrave;nh dung, thử phi&ecirc;n dịch c&aacute;i lắc lắc đầu cười. Kh&ocirc;ng biết c&oacute; phải thế?<br />Nhưng đ&uacute;ng l&agrave; Sơn T&ugrave;ng đ&atilde; từng trở về từ c&otilde;i chết, lại cũng li&ecirc;n quan đến &ocirc;ng Nguyễn Minh Triết, bấy giờ mới l&agrave; c&aacute;n bộ Văn ph&ograve;ng Trung ương Đo&agrave;n TNCS HCM miền Nam Việt Nam với b&iacute; danh S&aacute;u Phong. Sơn T&ugrave;ng l&agrave; ph&oacute;ng vi&ecirc;n b&aacute;o Tiền phong, nhận sứ mạng v&agrave;o l&agrave;m b&aacute;o của Đo&agrave;n thanh ni&ecirc;n Giải ph&oacute;ng, hai người sinh hoạt c&ugrave;ng chi bộ do B&ugrave;i Sơn T&ugrave;ng l&agrave;m b&iacute; thư. S&aacute;ng ng&agrave;y 15 &ndash; 4 &ndash; 1971, căn cứ của cơ quan (Đ&ocirc;ng Nam bộ) bị đ&aacute;nh bom, c&aacute;i hầm của Sơn T&ugrave;ng bị sập. &Ocirc;ng S&aacute;u Phong đ&atilde; chạy qua, bới đất c&aacute;t v&agrave; thấy Sơn T&ugrave;ng bị thương rất nặng, b&egrave;n sơ cứu băng b&oacute; vết thương rồi c&otilde;ng Sơn T&ugrave;ng đến bệnh x&aacute; cấp cứu. Cả th&acirc;n h&igrave;nh &ocirc;ng như bị băm n&aacute;t, nếu kh&ocirc;ng được &ocirc;ng S&aacute;u Phong ph&aacute;t hiện v&agrave; băng b&oacute; cầm m&aacute;u, th&igrave; chỉ ri&ecirc;ng mất m&aacute;u đ&atilde; khiến tử vong. Điều trị tại trạm phẫu thuật tiền phương, khi vết thương tạm ổn, Sơn T&ugrave;ng được c&aacute;ng ra Bắc. Ở b&ecirc;nh viện Hữu Nghị, mọi người kinh ngạc, v&igrave; sao một người bị thương nặng thế, hiện c&ograve;n 13 mảnh bom trong người, 3 mảnh trong n&atilde;o kh&ocirc;ng thể phẫu thuật lấy ra m&agrave; lại c&oacute; thể c&ograve;n sống s&oacute;t sau h&agrave;ng ng&agrave;n c&acirc;y số di chuyển.<br />Ch&iacute;nh ba mảnh bom trong n&atilde;o khiến &ocirc;ng h&ocirc;n m&ecirc; v&agrave; c&oacute; thể cũng ch&iacute;nh ch&uacute;ng g&acirc;y n&ecirc;n chứng động kinh nhiều năm sau. Ch&acirc;n đi tập tễnh, hai tay bất động, tay tr&aacute;i cụt cả b&agrave;n, tay phải chỉ c&ograve;n ba ng&oacute;n, suốt mười năm xu&ocirc;i lơ; thỉnh thoảng lại c&ograve;n l&ecirc;n cơn động kinh khiến ai ai cũng thương cảm. Thương cảm v&agrave; &aacute;i ngại, ch&aacute;n nản. Bệnh viện Hữu Nghị cử c&ocirc; y t&aacute; Phan Hồng Mai chăm s&oacute;c cho &ocirc;ng, theo ti&ecirc;u chuẩn thương binh loại 1.<br />Đ&oacute; lại l&agrave; một cơ duy&ecirc;n. Chị y t&aacute; Mai c&oacute; th&agrave;nh t&iacute;ch xuất sắc, anh ph&oacute;ng vi&ecirc;n Sơn T&ugrave;ng đến gặp để viết b&agrave;i đăng tr&ecirc;n b&aacute;o Tiền phong trước khi v&agrave;o chiến trường. Giờ đ&acirc;y anh nằm bất động, nhưng chị th&igrave; biết r&otilde; về anh. Chị vừa l&agrave;m thuốc, xoa dịu vết thương đau vừa ki&ecirc;n tr&igrave; gọi t&ecirc;n anh, gọi đến kỳ anh tỉnh dậy. Kinh nghiệm (tay nghề) v&agrave; t&igrave;nh thương đ&atilde; đưa anh trở lại. D&ugrave; cuộc trở lại ấy mới thực l&agrave; một h&agrave;nh tr&igrave;nh vừa khắc nghiệt vừa cam go m&agrave; nếu kh&ocirc;ng phải l&agrave; anh &ndash; một phẩm chất Anh h&ugrave;ng th&igrave; kh&ocirc;ng thể đến đ&iacute;ch.<br />Mọi khả năng như đi, n&oacute;i v&agrave; cả tr&iacute; nhớ nữa, mất sạch. Phải bắt đầu lại từ đầu. Chị nhắc anh nhớ dần, bắt đầu từ người th&acirc;n, nghề nghiệp của anh, c&aacute;c đồng nghiệp đến thăm. Chị dắt anh lần giường tập đi, chị n&acirc;ng tay, nắn huyệt tập cho tay cử động. V&agrave; cả những động t&aacute;c vệ sinh th&acirc;n thể cho một người bệnh liệt, cố nhi&ecirc;n. Nhưng ch&iacute;nh &yacute; ch&iacute; v&agrave; nghị lực của người bệnh đ&atilde; khiến chị rung cảm; để rồi, đến lượt m&igrave;nh, t&igrave;nh y&ecirc;u đ&atilde; c&oacute; mặt trong từng cử chỉ của c&ocirc; y t&aacute;, trở th&agrave;nh thần dược, thấm s&acirc;u v&agrave;o thần thức anh. Tr&iacute; nhớ dần trở lại, trừ phần lớn vốn H&aacute;n ngữ v&agrave; to&agrave;n bộ Ph&aacute;p ngữ đ&atilde; vĩnh viễn mất đi. Mươi năm trước, c&oacute; một nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu Hồ Ch&iacute; Minh người Ph&aacute;p đ&atilde; gặp Sơn T&ugrave;ng ở nửa căn hộ Văn Chương, đ&atilde; ch&agrave;o hỏi &ocirc;ng bằng tiếng Ph&aacute;p khiến &ocirc;ng ngớ ra. Người Ph&aacute;p n&oacute;i, sao c&oacute; thể như thế, năm 1955, tại Fertivan Thanh ni&ecirc;n sinh vi&ecirc;n thế giới Baland, &ocirc;ng đ&atilde; đọc một b&agrave;i thơ bằng tiếng Ph&aacute;p, hay v&agrave; truyền cảm khiến n&oacute; thấm v&agrave;o t&ocirc;i, đến giờ t&ocirc;i c&ograve;n thuộc n&oacute;. Vậy tiếng Ph&aacute;p của &ocirc;ng giờ n&oacute; biến đi đ&acirc;u? N&oacute; bị bom Mỹ cướp đi rồi, c&ugrave;ng với một phần cơ thể, &ocirc;ng trả lời. V&agrave; n&oacute;i th&ecirc;m: T&ocirc;i đ&atilde; r&egrave;n luyện để liệt một tay cũng kh&ocirc;ng c&ograve;n cảm thấy thiếu, ch&acirc;n đi tập tễnh cũng kh&ocirc;ng sao, chỉ vốn Ph&aacute;p ngữ đ&atilde; mất th&igrave; kh&ocirc;ng thể lấy lại, tiếc qu&aacute;!<br /><br />Khi vết thương ổn định, chị y t&aacute; Phan Hồng Mai đưa Sơn T&ugrave;ng về nửa căn hộ của m&igrave;nh để tiện chăm s&oacute;c. Cũng c&oacute; chuyện &eacute;o le ở đ&acirc;y. Chị từng c&oacute; một gia đ&igrave;nh, c&oacute; hai con trai, một con g&aacute;i nhưng đ&atilde; cơm kh&ocirc;ng l&agrave;nh canh kh&ocirc;ng ngọt; do đ&oacute; m&agrave; dẫu l&agrave;m ở Bệnh viện lớn nhất thủ đ&ocirc;, chị chỉ c&oacute; nửa căn hộ với c&ocirc;ng tr&igrave;nh phụ d&ugrave;ng chung. Anh c&oacute; vợ v&agrave; bốn con, g&aacute;i đầu l&ograve;ng sau l&agrave; ba con trai, đang sống khốn kh&oacute; trong thị trấn Cầu Gi&aacute;t Nghệ An. Trước khi v&agrave;o chiến trường, anh cũng c&oacute; một chỗ ở, nhưng cơ quan đ&atilde; cho người kh&aacute;c đến rồi, th&agrave;nh ra kh&ocirc;ng nh&agrave;.<br /><br />Nửa căn hộ 12 m2, h&igrave;nh như n&oacute; từng được cơi nới l&agrave;m chỗ ngủ v&agrave; chứa s&aacute;ch vở. Ở đ&acirc;y, Sơn T&ugrave;ng đ&atilde; tập thiền, tập yoga để phục hồi tr&iacute; nhớ v&agrave; sức khỏe. Kỳ lạ nhất l&agrave; &ocirc;ng tập th&oacute;i quen tắm v&agrave;o hai giờ s&aacute;ng, bất kể m&ugrave;a h&egrave; hay m&ugrave;a đ&ocirc;ng gi&aacute; r&eacute;t. Th&acirc;n thể đầy thương tật như &ocirc;ng, tắm l&agrave; cả một sự kềnh c&agrave;ng, tắm nước n&oacute;ng th&igrave; lại th&ecirc;m một c&aacute;i ph&iacute;ch hay ấm nước s&ocirc;i, c&agrave;ng c&aacute;ch r&aacute;ch. V&agrave; c&aacute;i v&ograve;i nước tập thể chỉ vắng v&agrave;o thời điểm ấy, c&ograve;n th&igrave; suốt ng&agrave;y th&ugrave;ng chậu va nhau. Vậy th&igrave; tắm nước lạnh, vừa l&agrave; c&aacute;ch r&egrave;n luyện th&acirc;n thể v&agrave; tắm v&agrave;o l&uacute;c sẽ kh&ocirc;ng l&agrave;m phiền ai cả. &Ocirc;ng n&oacute;i, tập yoga c&oacute; c&aacute;i lợi l&agrave; thở nhiều hay &iacute;t đều chủ động được. Dưới s&acirc;n nh&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i, cứ trưa trưa chiều chiều bếp dầu rồi sau đ&oacute; l&agrave; bếp than tổ ong ng&agrave;o ngạt bốc kh&oacute;i. N&oacute; bốc cao l&ecirc;n, rồi len lỏi v&agrave;o c&aacute;c căn hộ, v&agrave;o phổi mọi người. M&igrave;nh tập nhịn thở khi cần, hoặc thở dốc để tống khứ hết th&aacute;n kh&iacute; ra khỏi buồng phổi. Sống chung với bệnh tật trong khốn c&ugrave;ng nhưng lại viết văn ca ngợi c&aacute;i đẹp, thật lạ. C&aacute;i lạ l&agrave;m t&ocirc;i nhớ thơ Nguyễn Tr&atilde;i: Nước c&agrave;ng tu&ocirc;n đến biển c&agrave;ng cả/ Đất một tr&ugrave;ng th&ecirc;m n&uacute;i một cao. Lại nhớ thơ Tagor: Cuộc đời h&ocirc;n l&ecirc;n ta bao nỗi đắng cay/ Nhưng lại bảo ta cất cao tiếng h&aacute;t. C&ograve;n Victor Hugo th&igrave; n&oacute;i thẳng đơ: Cuộc đời n&eacute;m con người v&agrave;o chảo s&ocirc;i mật đắng mỗi khi muốn một anh h&ugrave;ng hay một t&ecirc;n tướng cướp. Sơn T&ugrave;ng kh&ocirc;ng bất m&atilde;n, kh&ocirc;ng đ&agrave;n hặc hay đ&ograve;i hỏi một c&aacute;i g&igrave; cho ri&ecirc;ng m&igrave;nh. Theo nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu Phan Ngọc, b&agrave; nội B&ugrave;i Sơn T&ugrave;ng l&agrave; ch&aacute;u gọi b&agrave; nội B&aacute;c Hồ bằng c&ocirc; ruột. Ấy l&agrave; cơ sở huyết thống để &ocirc;ng tiếp cận B&aacute;c Cả Khi&ecirc;m v&agrave; O Thanh suốt những năm chống Ph&aacute;p v&agrave; c&oacute; thể qua đ&oacute;, &ocirc;ng từng nhiều lần th&aacute;p t&ugrave;ng B&aacute;c Hồ với tư c&aacute;ch nh&agrave; b&aacute;o trong những năm h&ograve;a b&igrave;nh? Nếu &ocirc;ng xin với tổ chức hoặc qua những người học tr&ograve; của B&aacute;c, hẳn &ocirc;ng v&agrave; vợ con cũng c&oacute; được cuộc sống trung lưu ở H&agrave; Nội sau 1954. Nhưng Sơn T&ugrave;ng đ&atilde; chỉ xin (học) ở B&aacute;c những đức t&iacute;nh hy sinh việc ri&ecirc;ng cho đại nghĩa, nết chuẩn bị kỹ lưỡng cho sự nghiệp viết văn về c&aacute;i cao cả, c&atilde;i vĩ đại m&agrave; c&oacute; lần &ocirc;ng đ&atilde; n&oacute;i: &ldquo;Muốn được người ta tin những điều viết ra, th&igrave; người viết phải l&agrave; người đ&aacute;ng tin c&aacute;i đ&atilde;.&rdquo;<br />Khi mới tập viết trở lại, &ocirc;ng phải d&ugrave;ng gi&acirc;y buộc b&uacute;t v&agrave;o ba ng&oacute;n tay c&ograve;n lại; nguệch ngoạc g&agrave; bới m&atilde;i th&igrave; d&aacute;ng chữ đẹp ng&agrave;y xưa mới trở về. Khi trời trở mưa tiếng sấm đột ngột, &ocirc;ng thường l&ecirc;n cơn động kinh, vật v&atilde; co giật s&ugrave;i bọt m&eacute;p, tỉnh lại lại viết. Viết say m&ecirc; qu&ecirc;n cả bệnh tật, c&oacute; đ&ecirc;m m&aacute;u từ vết thương sọ n&atilde;o ứa ra, chảy r&ograve;ng r&ograve;ng thấm đẫm &aacute;o sơ mi &ocirc;ng mới biết. Mười năm vật lộn với bệnh tật như thế, B&uacute;p sen xanh ra đời. Nhưng khi s&aacute;ch ra đời, c&oacute; nhiều &yacute; kiến kh&aacute;c nhau; người khen khen đứt lưỡi, kẻ ch&ecirc; ch&ecirc; đến độ &ldquo;l&agrave;m sai lạc h&igrave;nh ảnh B&aacute;c Hồ&rdquo;- một c&aacute;i tội v&agrave;o nh&agrave; đ&aacute; đến nơi. Chuyện đến tai Thủ tướng Phạm Văn Đồng. &Ocirc;ng đọc xong, khen rồi viết Lời tựa cho t&aacute;i bản th&igrave; dư luận mới ấm ức lắng xuống. Nh&acirc;n đấy, Thủ tướng nhận thấy nh&agrave; văn thương binh c&oacute; nhiều cống hiến cho văn học, cho c&aacute;i tốt đẹp ở đời m&agrave; lại qu&aacute; thiệt th&ograve;i (c&aacute;n bộ tiền khởi nghĩa, tham gia hoạt động c&aacute;ch mạng từ 1944, m&agrave; chưa hề được cấp nh&agrave;) c&oacute; n&oacute;i sẽ cấp nh&agrave; cho &ocirc;ng. Nhưng nh&agrave; văn Sơn T&ugrave;ng đ&atilde; c&aacute;m ơn Thủ tướng v&agrave; n&oacute;i rằng &ocirc;ng xin được kh&ocirc;ng nhận, e rằng c&oacute; người lại hiểu nhầm nh&agrave; văn viết s&aacute;ch về B&aacute;c Hồ rồi t&igrave;m đến Thủ tướng xin nh&agrave;. &Ocirc;ng c&ograve;n n&oacute;i với ch&uacute;ng t&ocirc;i: &ldquo;Theo ch&acirc;n B&aacute;c th&igrave; được v&agrave; cần. Chứ chớ ăn theo B&aacute;c!&rdquo; C&oacute; lẽ v&igrave; những phẩm chất ấy chăng, m&agrave; Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lu&ocirc;n coi nh&agrave; văn Sơn T&ugrave;ng l&agrave; &ldquo;đại sư phụ&rdquo;, v&agrave; &ocirc;ng bộc bạch: &ldquo;với anh Sơn T&ugrave;ng, ch&uacute;ng t&ocirc;i soi v&agrave;o đấy nhiều lắm để giữ m&igrave;nh v&agrave; để kh&ocirc;ng thẹn với những người như anh&hellip;&rdquo;<br />&nbsp;<br />&Ocirc;ng họ B&ugrave;i, người l&agrave;ng Diễn Kim, Diễn Ch&acirc;u, Nghệ An nơi gần đền thờ An Dương Vương v&agrave; Mỵ Ch&acirc;u. Gia gi&aacute;o nh&agrave; &ocirc;ng c&oacute; thể gọi được l&agrave; đạo nh&agrave;, bức ho&agrave;nh phi của tổ phụ được chạm khắc tr&ecirc;n 5 quả đ&agrave;o li&ecirc;n kết với nhau bởi h&igrave;nh đ&ocirc;i phượng c&aacute;ch điệu, tr&ecirc;n đ&oacute; khắc bốn chữ phượng mao tế mỹ. Nghĩa giản lược như sau: C&aacute;i đẹp của con phượng nằm ở bộ l&ocirc;ng, của con người th&igrave; ở t&acirc;m hồn đẹp v&agrave; tế nhị; lại c&ograve;n c&oacute; nghĩa ở ngo&agrave;i lời nữa, l&agrave; nền tảng của c&aacute;i đẹp l&agrave; sự trung thực kết giao giữa những con người (đ&agrave;o vi&ecirc;n kết nghĩa). &Ocirc;ng mang ra H&agrave; Nội kh&ocirc;ng chỉ bức ho&agrave;nh phi, m&agrave; c&ograve;n 18 quyển sắc phong c&aacute;c thần của l&agrave;ng &ocirc;ng từ thời L&ecirc; Hiển T&ocirc;n cho đến c&aacute;c đời vua về sau, trong đ&oacute; c&oacute; một bức Thượng đẳng linh thần l&agrave; th&agrave;nh ho&agrave;ng của l&agrave;ng &ocirc;ng. V&igrave; sao? V&igrave; thời qu&aacute; tả người ta ph&aacute; hết đ&igrave;nh đền, người họ B&ugrave;i biết qu&yacute; trọng n&oacute;, n&ecirc;n n&oacute; nằm tr&ecirc;n n&oacute;c tủ nh&agrave; &ocirc;ng.<br /><br />C&oacute; một lần, chỉ ri&ecirc;ng hai ch&uacute;ng t&ocirc;i ngồi uống tr&agrave;, t&ocirc;i hỏi &ocirc;ng về đoạn đời ở Tỉnh đo&agrave;n Nghệ An. &Ocirc;ng đ&atilde; chỉ n&oacute;i về những hoạt động Đo&agrave;n, về những cuộc gặp O Thanh v&agrave; B&aacute;c Cả Khi&ecirc;m. Sau thấy t&ocirc;i im lặng khi nghe chuyện, &ocirc;ng chợt thở d&agrave;i:<br />- Chuyện d&agrave;i lắm, Văn Chinh &agrave;. Nhưng m&igrave;nh sẽ viết về giai đoạn ấy, v&igrave; nếu kh&ocirc;ng viết ra th&igrave; m&igrave;nh sẽ c&oacute; lỗi hoặc giả sẽ rơi v&agrave;o lối chỉ h&eacute; c&aacute;i hay c&aacute;i s&aacute;ng cho thi&ecirc;n hạ xem, m&agrave; che c&aacute;i tối c&aacute;i dở.<br />T&ocirc;i hiểu rằng m&igrave;nh vừa chạm v&agrave;o nỗi đau của &ocirc;ng v&agrave; y&ecirc;n t&acirc;m chờ đợi.<br />Nhưng thế l&agrave; &ocirc;ng đ&atilde; kh&ocirc;ng thể tự kể ra chuyện m&agrave; &ocirc;ng đ&atilde; rất muốn kể. T&ocirc;i t&igrave;m đến con trai lớn của &ocirc;ng, anh B&ugrave;i Sơn Long. Long n&oacute;i:<br />- Ba t&ocirc;i hoạt động c&ugrave;ng cậu t&ocirc;i, người Cầu Gi&aacute;t. Rồi quen biết m&agrave; lấy mẹ t&ocirc;i, sinh được bốn chị em; đều sinh ở nh&agrave; b&agrave; ngoại. Chị cả tuổi Dần, lấy chồng ở l&agrave;ng. Sau khổ qu&aacute; l&ecirc;n rừng ở với người d&acirc;n tộc, m&agrave; vẫn ngh&egrave;o lắm, th&agrave;nh người d&acirc;n tộc ngh&egrave;o. Ch&uacute; em liền kề l&agrave;m với t&ocirc;i ở đ&acirc;y, ch&uacute; &uacute;t lấy vợ ở qu&ecirc;, cũng ngh&egrave;o, rất ngh&egrave;o. Cả năm mẹ con sống v&ocirc; c&ugrave;ng cực khổ. T&ocirc;i nhớ mỗi lần ở trường về, chỉ đếm khoai để mang đi, mỗi ng&agrave;y mấy củ, bẩy ng&agrave;y th&igrave; cứ thế nh&acirc;n l&ecirc;n. Một b&ecirc;n khoai một b&ecirc;n củi, t&ocirc;i đ&atilde; học hết cấp ba như vậy. T&ocirc;i được cử đi học Li&ecirc;n X&ocirc; hay học đại học trong nước cũng được. Nhưng kh&ocirc;ng th&ecirc; c&oacute; tiền ra H&agrave; Nội m&agrave; đi học. Th&agrave;nh ra phải đi bộ đội để ngay ng&agrave;y h&ocirc;m sau c&oacute; cơm ăn, c&oacute; quần &aacute;o mặc.<br />- Sao lại ra n&ocirc;ng nỗi ấy? Như anh n&oacute;i, gia đ&igrave;nh b&agrave; ngoại l&agrave; loại kh&aacute;, ở chợ Gi&aacute;t ai chả kh&aacute;?<br />- Kh&aacute; chứ, c&oacute; kh&aacute; mới nu&ocirc;i giấu c&aacute;n bộ trong nh&agrave;. Nhưng khi cải c&aacute;ch ruộng đất, &ocirc;ng b&agrave; ngoại th&agrave;nh ra đối tượng của c&aacute;ch mạng. Lại n&oacute;i về &ocirc;ng ngoại, m&atilde;i sau n&agrave;y t&ocirc;i mới biết l&agrave; &ocirc;ng dượng, &ocirc;ng ngoại thực đ&atilde; mất từ l&acirc;u. Nhưng cư d&acirc;n Cầu Gi&aacute;t ai cũng k&iacute;nh nể &ocirc;ng l&agrave; người đức cao vọng trọng. Khi Mỹ n&eacute;m bom miền Bắc, x&atilde; buộc mẹ con t&ocirc;i phải dỡ nh&agrave;, bỏ đấy l&ecirc;n rừng sơ t&aacute;n. Kh&ocirc;ng c&oacute; ruộng l&uacute;a, chỉ sống bằng trồng khoai v&agrave; chằm n&oacute;n, tiền l&atilde;i kh&ocirc;ng đủ để mua hết gạo sổ. Sau n&agrave;y, từ bộ đội về, t&ocirc;i phải về l&agrave;m l&yacute; lịch tại Diễn Kim mới đi nổi đại học. Suốt những năm cơ cực ấy, mẹ con t&ocirc;i lấy cha l&agrave;m &aacute;nh s&aacute;ng cuối đường hầm. Một lần, l&agrave; khi ba t&ocirc;i v&agrave;o miền Nam, c&aacute;n bộ Trung ương Đo&agrave;n c&oacute; v&agrave;o để ngỏ &yacute; muốn đưa mẹ con t&ocirc;i ra H&agrave; Nội theo diện ch&iacute;nh s&aacute;ch hậu phương. Mẹ t&ocirc;i đ&atilde; ra thử, nhưng sau thấy kh&ocirc;ng thể c&oacute; nghề g&igrave; l&agrave;m ra tiền ở H&agrave; Nội n&ecirc;n đ&atilde; kh&ocirc;ng ra. Năm 1976, mẹ t&ocirc;i mất v&igrave; bệnh lao lực, t&ocirc;i nghe tin, đồng đội v&agrave; đơn vị g&oacute;p cho &iacute;t tiền về đến nh&agrave; th&igrave; mẹ đ&atilde; ch&ocirc;n cất xong. T&ocirc;i mang tiền đồng đội cho trả tiền cỗ quan t&agrave;i hợp t&aacute;c x&atilde; đ&atilde; lo hộ trước. Gửi ch&uacute; &uacute;t lại cho b&agrave; chị, đưa ch&uacute; Định ra H&agrave; Nội t&igrave;m ba.<br />Buổi đầu anh em t&ocirc;i kh&ocirc;ng chấp nhận d&igrave; Mai, c&oacute; lẽ v&igrave; qu&aacute; thương mẹ. Nhưng sau nghĩ lại, năm s&aacute;u năm trời qua, kh&ocirc;ng c&oacute; d&igrave; th&igrave; lấy ai chăm s&oacute;c cho ba. Cuộc sống trớ tr&ecirc;u, hai anh em t&ocirc;i c&ugrave;ng ba đi ở rể nh&agrave; d&igrave;, chứ biết l&agrave;m sao. Đồng lương của ba kh&ocirc;ng thể đủ nu&ocirc;i ba, lấy đ&acirc;u san sẻ cho hai đứa t&ocirc;i ra sống ri&ecirc;ng rẽ. <br />&nbsp;<br /><em>&ldquo;T&ecirc;n tuổi B&ugrave;i Sơn T&ugrave;ng từng c&oacute; l&uacute;c l&agrave; biểu tượng của thế hệ thanh ni&ecirc;n, được Đo&agrave;n TNCS HCM cử đi dự Festival thanh ni&ecirc;n sinh vi&ecirc;n thế giới thời chống Ph&aacute;p. Đến kh&aacute;ng chiến chống Mỹ, Sơn T&ugrave;ng lại từ gi&atilde; hậu phương để v&agrave;o chiến truờng viết b&aacute;o v&agrave; chiến đấu. Bị thương nặng, &ocirc;ng được đưa ra Bắc điều trị v&agrave; trở th&agrave;nh thương binh &ndash; bệnh nh&acirc;n ngoại tr&uacute; cả đời. Từ đ&acirc;y, l&agrave; cả một chặng d&agrave;i với nghị lực phi thường, Sơn T&ugrave;ng phấn đấu v&agrave; r&egrave;n luyện để phục hồi tr&iacute; nhớ, phục hồi sức s&aacute;ng tạo v&agrave; đ&atilde; viết 25 t&aacute;c phẩm, c&oacute; quyển như V&ugrave;ng l&otilde;m d&agrave;y cả ng&agrave;n trang viết về cuộc chiến đấu khốc liệt tại chiến trường, nơi &ocirc;ng tham gia chiến đấu, c&oacute; cuốn như B&uacute;p sen xanh đ&atilde; trở th&agrave;nh t&aacute;c phẩm xuất sắc nhất viết về đề t&agrave;i B&aacute;c Hồ.: C&ocirc; y t&aacute; Phan Hồng Mai đ&atilde; hy sinh tuổi thanh xu&acirc;n để trở th&agrave;nh người bạn đời của Sơn T&ugrave;ng, c&ugrave;ng &ocirc;ng đi qua mọi thăng trầm của đời sống, của bệnh tật, v&agrave; l&agrave; chỗ dựa tin cậy của lao động s&aacute;ng tạo, trở th&agrave;nh tấm gương s&aacute;ng cho vợ c&aacute;c nh&agrave; văn. H&ocirc;m nay tại đ&acirc;y cho ph&eacute;p t&ocirc;i thay mặt Hội Nh&agrave; văn xin cảm ơn chị&rdquo;</em>. Nh&agrave; thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nh&agrave; văn Việt Nam - Diễn văn đọc tại Lễ Đ&oacute;n nhận danh hiệu Anh h&ugrave;ng lao động của nh&agrave; văn Sơn T&ugrave;ng<br />&nbsp;B&ugrave;i Sơn Long bỗng hỏi t&ocirc;i:<br />- Anh đ&atilde; đọc V&ugrave;ng l&otilde;m chưa? Anh thấy thế n&agrave;o?<br />- T&ocirc;i kh&ocirc;ng thấy n&oacute; hay v&agrave; độc đ&aacute;o bằng B&uacute;p sen xanh. So với h&agrave;ng trăm cuốn s&aacute;ch đồ sộ viết về cuộc chiến tranh, V&ugrave;ng l&otilde;m kh&ocirc;ng nổi trội l&ecirc;n như B&uacute;p sen xanh nổi bật l&ecirc;n khỏi h&agrave;ng trăm cuốn s&aacute;ch viết về B&aacute;c Hồ. So với cuốn mới nhất của nh&agrave; văn Hồ Phương viết về c&ugrave;ng đề t&agrave;i, cũng c&ograve;n xa mới đến được B&uacute;p sen xanh. Những năm 80 thế kỷ trước, khi c&aacute;c con t&ocirc;i vỡ l&ograve;ng về đọc s&aacute;ch văn học, t&ocirc;i đ&atilde; mua Kh&ocirc;ng gia đ&igrave;nh, một kiệt t&aacute;c của Hector Malo; nhưng sợ xui xẻo, t&ocirc;i đ&atilde; mua B&uacute;p sen xanh cho c&aacute;c ch&aacute;u đọc.<br />Rồi t&ocirc;i hỏi lại Long:<br />- T&ocirc;i, như đ&atilde; n&oacute;i, t&ocirc;i coi B&uacute;p sen xanh chưa phải l&agrave; kiệt t&aacute;c nhưng so với c&aacute;c t&aacute;c phẩm đề cử Giải thưởng Hồ Ch&iacute; Minh như Vừa l&agrave;m vừa nghĩ v&agrave; Tiếng bom v&agrave; tiếng chu&ocirc;ng ch&ugrave;a (Phạm Tiến Duật) th&igrave; n&oacute; vẫn hơn. Ở đ&acirc;y cần n&oacute;i r&otilde;, anh Duật xứng đ&aacute;ng nhận Giải n&agrave;y, nhưng l&agrave; Giải trọn đời v&agrave; trong nội h&agrave;m n&agrave;y, &ocirc;ng cụ nh&agrave; anh cũng rất xứng đ&aacute;ng. Rất tiếc quy chế đ&atilde; kh&ocirc;ng c&oacute; Giải trọn đời v&agrave; B&uacute;p sen xanh, V&ugrave;ng l&otilde;m đ&atilde; kh&ocirc;ng đạt đủ phiếu. Nhưng v&igrave; sao gia đ&igrave;nh đ&atilde; nhận l&agrave;m hồ sơ Giải thưởng Nh&agrave; nước cho &ocirc;ng cụ, rồi lại từ chối?<br />- Ban đầu, gia đ&igrave;nh ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave;m hồ sơ đăng k&yacute; x&eacute;t Giải thưởng Hồ Ch&iacute; Minh, sau, một c&aacute;n bộ Hội Nh&agrave; văn, &ocirc;ng g&igrave; nhỏ người, &agrave;, l&agrave; &ocirc;ng Nguy&ecirc;n An đến n&oacute;i năm nay kh&ocirc;ng c&oacute; Giải Hồ Ch&iacute; Minh, chỉ c&oacute; Giải Nh&agrave; nước th&ocirc;i v&agrave; vận động l&agrave;m hồ sơ. Sau mới thấy l&agrave; kh&ocirc;ng phải thế.<br />- T&ocirc;i kh&ocirc;ng ph&ecirc; ph&aacute;n một Nguy&ecirc;n An, nhưng c&aacute;c nh&agrave; văn thường kh&eacute;o mồm miệng để tr&aacute;nh n&oacute;i một sự thật kh&ocirc;ng vui, th&igrave; t&ocirc;i thấy rất nhiều. Nhưng mọi việc đ&atilde; qua rồi, chỉ v&agrave;i năm sau lại đến lượt x&eacute;t giải; anh c&ugrave;ng gia đ&igrave;nh n&ecirc;n nhận, d&ugrave; l&agrave; Giải Nh&agrave; nước. Thứ nhất, để khẳng định một lần nữa với một thế lực n&agrave;o đ&oacute; rằng Sơn T&ugrave;ng kh&ocirc;ng xuy&ecirc;n tạc h&igrave;nh ảnh l&atilde;nh tụ như họ đ&atilde; định tạo th&agrave;nh một vụ &aacute;n năm 1992 - 93 v&agrave; định lập hồ sơ khởi tố. &Ocirc;ng cụ đ&atilde; phải viết thư l&ecirc;n cụ Đỗ Mười n&oacute;i xưa Mỹ bắn t&ocirc;i kh&ocirc;ng chết, giờ đồng đội đang bắn t&ocirc;i, cụ Đỗ Mười đ&atilde; mời Sơn T&ugrave;ng l&ecirc;n v&agrave; cụ đ&atilde; l&agrave;m r&otilde;, minh oan cho nh&agrave; văn. Thứ hai, để những th&acirc;n nh&acirc;n ngh&egrave;o của Sơn T&ugrave;ng c&oacute; một m&oacute;n tiền. T&ocirc;i biết anh kh&ocirc;ng thiếu tiền, nhưng với b&agrave; chị hay ch&uacute; em &uacute;t ngh&egrave;o x&aacute;c ngh&egrave;o xơ, m&oacute;n tiền 120 triệu l&agrave; rất đ&aacute;ng kể; với b&agrave; Phan Hồng Mai, hơn 40 năm chia sẻ c&ugrave;ng ba anh xiết bao khổ cực, một khoản tiền nhỏ của Nh&agrave; nước tưởng thưởng cũng &iacute;t nhiều an ủi.<br />T&ocirc;i đ&atilde; n&oacute;i như vậy với con trai lớn nh&agrave; văn Sơn T&ugrave;ng. C&ograve;n những suy nghĩ sau đ&acirc;y xin chia sẻ c&ugrave;ng bạn đọc: Nh&agrave; văn Sơn T&ugrave;ng đ&atilde; từ chối nh&agrave; do (cố) Thủ tướng Phạm Văn Đồng c&oacute; nh&atilde; &yacute; d&agrave;nh cho. V&agrave; từ chối ng&agrave;y ấy l&agrave; đ&uacute;ng. Nhưng chế độ của Nh&agrave; nước d&agrave;nh cho một c&aacute;n bộ l&acirc;u năm đ&atilde; phải c&oacute; nh&agrave;, huống chi &ocirc;ng B&ugrave;i Sơn T&ugrave;ng l&agrave; c&aacute;n bộ tiền khởi nghĩa, một l&atilde;o th&agrave;nh c&aacute;ch mạng, một Anh h&ugrave;ng Lao động? Phải l&agrave;m sao chứ, một th&agrave;nh vi&ecirc;n lớn của c&aacute;ch mạng, m&agrave; nửa đời trước th&igrave; ở rể để đi hoạt động chống Ph&aacute;p, nửa đời sau lại ở rể m&agrave; tự r&egrave;n luyện trở th&agrave;nh người xứng đ&aacute;ng s&aacute;ng tạo n&ecirc;n một h&igrave;nh tượng nghệ thuật độc nhất v&ocirc; nhị l&agrave; thời thanh xu&acirc;n s&aacute;ng đẹp của B&aacute;c Hồ trong khi ch&uacute;ng ta đang vận động học tập tấm gương đạo đức Hồ Ch&iacute; Minh l&agrave; thế n&agrave;o nhỉ? L&agrave; l&yacute; cố g&igrave; vậy, liệu c&oacute; nghịch l&yacute; kh&ocirc;ng?<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5619.htm</link>
<title><![CDATA[NGUYỄN VĂN THỌ và Hương Mỹ Nhân]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của đồng nghiệp]]></category>
<pubDate>Wed, 01 Feb 2012 02:52:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5619.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3294" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; văn Nhật Tuấn nhận định về truyện ngắn n&agrave;y của Nguyễn Văn Thọ: &quot;Mới đọc tưởng truyện x&atilde; hội đen... Tuy kh&ocirc;ng n&oacute;i thẳng toẹt ra nhưng độc giả vẫn thấy t&iacute;nh chất &ldquo;ma gi&aacute;o&rdquo; của hai em người T&agrave;u, ăn cắp &ldquo;h&agrave;ng qu&yacute;&rdquo; Việt Nam gắn nh&atilde;n Trung Quốc để bịp bợm. Truyện hấp dẫn v&agrave; tạo được kh&ocirc;ng kh&iacute; &ldquo;li&ecirc;u trai&rdquo; trong một x&atilde; hội c&ocirc;ng nghiệp hiện đại khi anh Việt kiều bước ch&acirc;n v&agrave;o ng&ocirc;i nh&agrave; b&iacute; ẩn của hai anh em người T&agrave;u với c&ocirc; em mặc sường x&aacute;m thoắt ẩn thoắt hiện trong l&atilde;ng đ&atilde;ng hương rượu Dương Xu&acirc;n. Nghệ thuật của truyện vượt cao hơn nội dung m&agrave; n&oacute; đề cập khiến truyện kh&ocirc;ng rơi v&agrave;o t&acirc;n văn nặng &ldquo;t&iacute;nh thời sự&rdquo;.<br /></span></strong><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Hương Mĩ Nh&acirc;n</span><br /><br />Truyện ngắn của <strong><u>NGUYỄN VĂN THỌ</u></strong><br /><br />Ch&uacute;ng t&ocirc;i lại bị dồn xuống đu&ocirc;i toa t&agrave;u S.bahn. Chỉ hai ba t&iacute;ch tắc nữa, nếu kh&ocirc;ng h&agrave;nh động, chiếc gậy b&oacute;ng chầy của tụi Nazit(1) sẽ đập c&uacute; nữa, chơi nốt cẳng ch&acirc;n kẻ đi c&ugrave;ng chuyến đ&ecirc;m nay. Kh&ocirc;ng c&oacute; đường lui! Tr&ugrave; trừ g&igrave;, phải thanh to&aacute;n trước! T&ocirc;i đang nắm v&agrave;o c&acirc;y vịn th&eacute;p trắng, bất chợt xoay người, tung c&uacute; đ&aacute;. Cườm ch&acirc;n xo&aacute;y ch&eacute;o tr&uacute;ng phắt cổ tay t&ecirc;n đang cầm gậy, chiếc gậy rơi xuống s&agrave;n toa S.Bahn nghe kh&ocirc; khốc. Rất may, khi ấy tầu dừng lại, cửa bật ra. T&ocirc;i k&eacute;o thốc tay thanh ni&ecirc;n đ&atilde; bị đ&ograve;n đang quỵ xuống, như cơn lốc lao qua c&aacute;i khe hẹp hai cửa tầu sắp đ&oacute;ng lại. Tho&aacute;t rồi! Cả hai ch&uacute;ng t&ocirc;i &ocirc;m nhau lăn tr&ecirc;n s&agrave;n xi măng lạnh, khi c&aacute;nh cửa tầu vừa sập nhanh lại v&agrave; con tầu tức khắc rời khỏi s&acirc;n ga như vi&ecirc;n đạn x&eacute; gi&oacute;.<br /><br />* * *<br />Ho&aacute; ra, hắn kh&ocirc;ng phải l&agrave; người người Việt, hắn l&agrave; Lee, từ Hongkong tới, đầu bếp ch&iacute;nh của nh&agrave; h&agrave;ng kh&aacute; nổi tiếng: Kaisetiger. Cung điện đỏ ch&oacute;i Kaisetiger ấy th&igrave; t&ocirc;i biết! Nghe đồn, những người Honkong đ&atilde; đầu tư v&agrave;o đ&oacute; dăm triệu D. Mark, khi Honkong được trao lại cho Trung Hoa đại lục. Sự xuất hiện của Kaisetiger cũng như sự xuất hiện h&agrave;ng loạt doanh nghiệp kh&aacute;c từ Honkong tới, ng&agrave;y một lấn &aacute;t người Việt trong cả lĩnh vực bu&ocirc;n b&aacute;n quần &aacute;o vốn đ&atilde; h&igrave;nh th&agrave;nh lực lượng to lớn trước họ. Kaisetiger x&acirc;y cất xong lập tức thu h&uacute;t kh&aacute;ch nườm nượp v&igrave; những m&oacute;n ăn lạ. Đặc biệt c&aacute;c m&oacute;n g&agrave;! G&agrave; ở ch&acirc;u &Acirc;u vốn nhũn v&agrave; nhạt, nhưng tại Kaisetiger, những m&oacute;n g&agrave; r&aacute;n, quay, s&agrave;o v&agrave; hầm thuốc... m&oacute;n n&agrave;o cũng thơm nức v&agrave; đặc biệt đậm đ&agrave;.<br />Lee nhăn nh&oacute;, khập khiễng bước. Hắn hỏi, t&ocirc;i c&oacute; thể đưa hắn về? Được, t&ocirc;i đi với hắn! Chỗ t&ocirc;i ở, giờ n&agrave;y phải hơn tiếng nữa mới c&oacute; Bus. Ch&uacute;ng t&ocirc;i d&igrave;u nhau rời khỏi đường hầm v&agrave; bắt được taxi sau nửa tiếng. Hỏi ra, hai thằng đều c&ugrave;ng tuổi, sinh năm 72. Hắn cao hơn t&ocirc;i tới nửa đầu. Trăng xanh s&aacute;ng như nh&aacute;t kiếm ch&eacute;m loang lo&aacute;ng qua k&iacute;nh trước của &ocirc; t&ocirc;. Taxi đỗ, t&ocirc;i d&igrave;u hắn v&ograve;ng v&egrave;o tr&ecirc;n con đường rải sỏi nhỏ, hai b&ecirc;n to&agrave;n hoa hồng. Đ&ecirc;m lạnh, tẩm ướp m&ugrave;i hoa, thanh vắng qu&aacute;. Chợt thấy đơn độc.<br />Tới một căn hộ tr&ecirc;n tầng hai. Lee lấy ch&igrave;a kh&oacute;a mở cửa. Chưa vặn kho&aacute; th&igrave; cửa đ&atilde; bật mở. T&ocirc;i hơi bất ngờ. Trước ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i trẻ. Da trắng hồng, m&ocirc;i dưới mọng tươi, t&oacute;c cắt ngắn đen nhanh nh&aacute;nh, mũi cao, đ&ocirc;i mắt xếch c&oacute; đu&ocirc;i v&agrave;, hai b&ecirc;n m&aacute; như c&oacute; hai vệt kẻ phấn sậm. Đẹp qu&aacute;! T&ocirc;i nghĩ. <br />- Em g&aacute;i t&ocirc;i!- Lee giới thiệu. T&ocirc;i giả vờ mặt lạnh như bom, song thực ra mắt t&ocirc;i đ&atilde; chụp nguy&ecirc;n c&aacute;i vẻ đẹp em g&aacute;i Lee v&agrave;o tr&iacute; n&atilde;o. C&ocirc; t&ecirc;n l&agrave; Yến Chi.<br /><br />* * *<br />Hai tuần sau, buổi tối, t&ocirc;i v&ocirc; c&ugrave;ng mừng rỡ, su&yacute;t reo l&ecirc;n khi c&oacute; điện thoại: &ldquo;Lee đ&atilde; khoẻ, Yến Chi v&agrave; t&ocirc;i mời anh tới nh&agrave;&rdquo;. OK! Chắc hắn muốn trả ơn. Trả ơn th&igrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng cần, nhưng t&ocirc;i muốn gặp Yến Chi. T&ocirc;i mua một chai vang Ph&aacute;p. Khoản rượu vang, cứ đắt l&agrave; ngon! Qua h&agrave;ng hoa, t&ocirc;i chọn dăm đo&aacute; hồng v&agrave;ng. Lee mời t&ocirc;i v&agrave;o ph&ograve;ng kh&aacute;ch. Tại đ&oacute; đ&atilde; c&oacute; một xe rượu (2) chờ sẵn. Tr&ecirc;n b&agrave;n đ&aacute; m&agrave;u cẩm thạch c&oacute; một b&igrave;nh men xanh cắm mấy nh&agrave;nh hoa b&aacute;ch hợp, thoang thoảng hương. Đ&egrave;n ph&ograve;ng tắt. Ba ngọn nến đỏ ch&oacute;i thắp sẵn von v&oacute;t ch&aacute;y. Gian ph&ograve;ng chập chờn, lung linh. Tay phải cầm chai rượu, tay tr&aacute;i vẫn giấu b&oacute; hoa ra sau, mắt t&ocirc;i nh&igrave;n quanh. Tiểu muội đ&acirc;u? Tiểu muội đ&acirc;y! C&oacute; m&ugrave;i thức ăn thơm nức. Quay lại, đ&uacute;ng l&agrave; Yến Chi. M&aacute; ửng hồng, tạp dề trắng nổi bật h&igrave;nh con rồng Trung Hoa th&ecirc;u rất sinh động v&agrave;, chao ơi, c&ocirc; thở phập phồng, tr&aacute;i đ&agrave;o xu&acirc;n căng tr&agrave;o trong l&agrave;n &aacute;o mỏng. Yến Chi hơi h&eacute; cười, t&oacute;c như s&oacute;ng s&aacute;nh theo nụ cười ấy v&agrave; ở đ&acirc;u đ&oacute;, t&ocirc;i nhận ra quanh t&ocirc;i chợt c&oacute; m&ugrave;i hương thơm k&igrave; lạ. Thứ hương cả đời chưa bao giờ được gặp...<br />- Ch&agrave;o em! T&ocirc;i ch&agrave;o v&agrave; đưa b&oacute; hoa ra trước. Yến Chi nhận hoa, nh&uacute;n ch&acirc;n rồi lại hơi kiễng ch&acirc;n l&ecirc;n. M&aacute; &aacute;p nhẹ v&agrave;o m&aacute; t&ocirc;i. T&ocirc;i cảm nhận thứ hương ban n&atilde;y tr&agrave;o ra đậm đặc. Kh&ocirc;ng phải nước hoa! N&oacute; tương tự như khi m&ugrave;a thu đ&atilde; ch&iacute;n, ta đi giữa thi&ecirc;n nhi&ecirc;n bao la, giữa thảo nguy&ecirc;n v&agrave; rừng, thấy chợt nương trong gi&oacute; một m&ugrave;i hương l&agrave;m t&acirc;m hồn ng&acirc;y ngất m&agrave; ta kh&ocirc;ng sao nhận ra hương của lo&agrave;i hoa n&agrave;o, lo&agrave;i thảo mộc n&agrave;o. Thật cho&aacute;ng v&aacute;ng, ng&acirc;y ngất! Nếu như kh&ocirc;ng c&oacute; Lee, t&ocirc;i sẽ liều m&igrave;nh, &ocirc;m ngang thấm th&acirc;n rất eo của c&ocirc; ấy m&agrave; k&eacute;o v&agrave;o, để m&ocirc;i chạm m&ocirc;i. C&ocirc; tho&aacute;ng cười. H&igrave;nh như c&ocirc; nhận ra sự th&egrave;m kh&aacute;t ch&aacute;y thầm trong &aacute;nh mắt đam m&ecirc; của t&ocirc;i.<br /><br />* * *<br />Bữa dạ tiệc ngon v&agrave; lạ. Dăm tiếng đồng hồ, hơn hai mươi m&oacute;n ăn! Dường như Lee muốn mang cả c&aacute;i nền văn ho&aacute; ẩm thực đ&atilde; v&agrave;i ng&agrave;n năm của hắn đặt l&ecirc;n b&agrave;n đ&ecirc;m nay. T&ocirc;i vui, chợt qu&ecirc;n đi cảm thức lạc lo&agrave;i, tạm bợ ở xứ sở xa lắc n&agrave;y. Lee cứ thoăn thoắt từ bếp v&agrave;o b&agrave;n rồi lại chạy ra bếp, để Yến Chi ngồi tiếp. M&oacute;n n&agrave;o cũng thế, Lee giới thiệu xuất xứ, lịch sử. Thi thoảng Yến Chi cũng gi&uacute;p t&ocirc;i lấy m&oacute;n ăn hoặc th&ecirc;m v&agrave;o c&acirc;u chuyện của Lee, những chi tiết sinh động hơn. T&ocirc;i cũng được nh&igrave;n ngắm Yến Chi tự nhi&ecirc;n. Rượu mềm m&ocirc;i, cũng tới nửa đ&ecirc;m. Yến Chi r&otilde; v&agrave; mờ, ẩn rồi hiện, chập chờn v&agrave; thăm thẳm. Chắc cũng vui v&igrave; kh&aacute;ch uống hết l&ograve;ng, Lee chợt quay sang c&ocirc; em tủm tỉm n&oacute;i, h&ocirc;m nay c&oacute; kh&aacute;ch qu&yacute; tới, sao em kh&ocirc;ng mang Dương Xu&acirc;n ra đ&acirc;y đ&atilde;i kh&aacute;ch? Yến Chi tủm tỉm, rồi đi, l&aacute;t sau quay lại với khạp gỗ tr&ecirc;n tay. Yến Chi mở hộp, hai tay n&acirc;ng l&ecirc;n đưa cho Lee c&aacute;i hũ gốm men xanh, c&oacute; hai chữ H&aacute;n m&agrave;u son. Mấy cọng cỏ v&agrave;ng ươm c&ograve;n b&aacute;m v&agrave;o b&ecirc;n hũ. Lee lấy tay xoa v&agrave;o c&aacute;i bờ cong hũ rượu, nhặt sợi cỏ v&agrave;ng, anh n&oacute;i: &ldquo;Đ&acirc;y l&agrave; tửu phẩm đặc biệt của qu&ecirc; t&ocirc;i, l&agrave;m từ hạt lo&agrave;i cỏ t&ecirc;n l&agrave; Kim Ho&agrave;ng mọc hoang dại tr&agrave;n trạt tr&ecirc;n c&aacute;c triền n&uacute;i đầu nguồn Dương Tử. Tươi tốt v&agrave;o m&ugrave;a xu&acirc;n, dưỡng trong lạnh, mưa, gi&oacute;, kh&iacute; trời, đến tiết thu th&igrave; ch&iacute;n v&agrave;ng cả sườn n&uacute;i. B&ocirc;ng Kim Ho&agrave;ng d&agrave;i, hạt nhỏ, rất mẩy v&agrave; chắc. Nh&agrave; n&ocirc;ng gặt về s&agrave;ng sảy, nấu ch&iacute;n, ủ men, cất rượu. Rượu cất xong, ng&acirc;m s&acirc;u trong l&ograve;ng s&ocirc;ng Dương Tử ba m&ugrave;a đ&ocirc;ng mới đưa l&ecirc;n đ&oacute;ng v&agrave;o th&ugrave;ng gỗ nhỏ rồi bỏ trong c&aacute;i chum lớn gắn k&iacute;n, lại ch&ocirc;n đủ b&aacute;ch nhật trong đất l&agrave; đủ hỏa, thủy, thổ, mộc sẽ l&ecirc;n thứ hương kh&ocirc;ng rượu n&agrave;o c&oacute;! Ai uống, c&oacute; đi xa tới ng&agrave;n dặm vẫn thấy Dương Xu&acirc;n quẩn quanh! Dương Xu&acirc;n uống trong m&ugrave;a Đ&ocirc;ng, chống được h&agrave;n kh&iacute;, trong m&ugrave;a Xu&acirc;n đuổi được t&agrave; kh&iacute;, giữa m&ugrave;a Hạ l&agrave;m t&acirc;m can m&aacute;t mẻ, d&ugrave;ng v&agrave;o tiết Thu l&agrave;m kh&iacute; huyết lưu th&ocirc;ng, gan thận ấm &aacute;p.&rdquo; N&oacute;i rồi r&oacute;t ra ba ch&eacute;n tống v&agrave; bảo Yến Chi mở hết cửa cho gi&oacute; tuyết tu&ocirc;n v&agrave;o. Yến Chi mở toang cửa, tuyết lạnh &ugrave;a khắp ph&ograve;ng. Lee cười ha hả, chỉ tuyết n&oacute;i, ch&uacute;ng ta đang ngồi thưởng rượu tr&ecirc;n lưng chừng n&uacute;i!<br />Rượu r&oacute;t ra, lập tức tỏa hương thơm phưng phức. Hương g&igrave; vậy? <br /><br />T&ocirc;i v&agrave; Lee uống tới tuần rượu thứ ba, sắc mặt Lee dần t&aacute;i đi, c&ograve;n khu&ocirc;n mặt Yến Chi cứ hồng rạng trong &aacute;nh nến. Nom c&ocirc; bấy giờ c&agrave;ng hấp dẫn hơn. Qu&aacute;i lạ, mỗi khi Yến Chi r&oacute;t th&ecirc;m một ch&eacute;n, b&agrave;n tay đẹp đưa cốc Dương Xu&acirc;n l&ecirc;n, t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng thể ph&acirc;n biệt được m&ugrave;i hương ở ch&eacute;n Dương Xu&acirc;n hay l&agrave; m&ugrave;i thơm của b&agrave;n tay n&agrave;ng tỏa ra. M&ecirc; mẩn. T&ocirc;i đắm say nh&igrave;n người đẹp m&agrave; x&aacute;c th&acirc;n bắt đầu c&oacute; cảm gi&aacute;c l&ecirc;nh đ&ecirc;nh.<br />- Hưởng Dương Xu&acirc;n rồi m&agrave; lại c&oacute; đ&agrave;n nữa th&igrave; hay qu&aacute;! Lee nh&igrave;n Yến chi n&oacute;i. &ldquo;Dương Xu&acirc;n uống c&ugrave;ng kh&aacute;ch qu&yacute; phải c&oacute; &aacute;i nh&acirc;n hầu đ&agrave;n!&rdquo; Yến chi cười. Th&igrave; em trổ t&agrave;i đi! Lee bảo. Lại quay sang t&ocirc;i: &ldquo;Yến chi sẽ hầu anh kh&uacute;c h&aacute;t quen thuộc, nổi tiếng của Hoa Hạ.&rdquo; Yến Chi dạ một tiếng rất nhẹ rồi v&agrave;o ph&ograve;ng trong lấy ra c&acirc;y đ&agrave;n như tr&aacute;i l&ecirc;. Đoạn, c&ocirc; ngồi xuống chiếc ghế cao tr&ograve;n đối diện, bắt đầu bấm ph&iacute;m so gi&acirc;y. Đ&oacute; l&agrave; một tiếng đ&agrave;n k&igrave; t&agrave;i, thanh &acirc;m nhấn nh&aacute; như chuỗi ngọc bu&ocirc;ng ra rơi xuống rồi vỡ tan tr&ecirc;n thềm đ&aacute;. Tiết điệu khi mau l&uacute;c thưa, khi dồn l&uacute;c cuốn, dẫn t&ocirc;i dần dần mơ đắm v&agrave;o c&otilde;i thần ti&ecirc;n. B&agrave;n tay của n&agrave;ng khi ấy mới đ&aacute;ng y&ecirc;u l&agrave;m sao, những ng&oacute;n thon trắng hồng điệu nghệ lướt như m&uacute;a tr&ecirc;n ph&iacute;m. V&agrave;, sau kh&uacute;c dạo b&agrave;ng ho&agrave;ng ấy, n&agrave;ng cất giọng. Một giọng h&aacute;t, kh&ocirc;ng giống bất cứ giọng h&aacute;t n&agrave;o t&ocirc;i đ&atilde; nghe cất l&ecirc;n, cất l&ecirc;n từ đ&ocirc;i m&ocirc;i mọng đỏ kia c&agrave;ng l&agrave;m t&ocirc;i m&ecirc; đắm. T&ocirc;i cảm gi&aacute;c như t&ocirc;i đang ngồi tr&ecirc;n một sườn n&uacute;i đầy hoa. Tiếng h&aacute;t v&agrave; điệu đ&agrave;n cứ bay bay, trườn tr&ecirc;n c&aacute;c vệt cong của triền n&uacute;i, những đ&aacute;m m&acirc;y bồng bềnh&hellip;Cứ thế hết ch&eacute;n n&agrave;y tới ch&eacute;n kh&aacute;c. Dương Xu&acirc;n như thứ nước ấm chảy huyết quản tr&agrave;o ra ch&acirc;n l&ocirc;ng, l&agrave;m cho t&ocirc;i l&acirc;ng l&acirc;ng, th&acirc;n x&aacute;c như nhẹ bỗng, lơ lửng ngay tr&ecirc;n chiếc ghế t&ocirc;i ngồi. Lee cũng chầm chậm vỗ đ&ugrave;i h&aacute;t theo. Lời ca, c&oacute; đoạn như sau: <br />Đản sử chủ nh&acirc;n năng tu&yacute; kh&aacute;ch /Bất chi h&agrave; xứ thị tha hương&hellip;(3) <br />T&ocirc;i uống phứa. Đắm say m&agrave; uống phứa, chả c&ograve;n biết trời đất, t&ocirc;i gục xuống b&agrave;n khi n&agrave;o chẳng biết!<br /><br />* * *<br />Bạn đ&atilde; khi n&agrave;o say khướt, m&agrave; vẫn nghe thấy, cảm thấy hết mọi sự quanh bạn, lại kh&ocirc;ng thể n&agrave;o điều khiển được x&aacute;c th&acirc;n? T&ocirc;i rơi v&agrave;o giấc ngủ rất ngắn v&agrave; bừng tỉnh khi thấy ai đ&oacute; k&eacute;o đ&ocirc;i ch&acirc;n m&igrave;nh. <br />-G&atilde; thế m&agrave; nặng!<br />-Ừ, nặng Thật. <br />-Th&acirc;n xu&acirc;n cường tr&aacute;ng! <br />-Uống cũng kh&aacute;! Em c&oacute; vẻ th&iacute;ch n&oacute;? -Cười<br />-K&ecirc; đầu thấp th&ocirc;i. G&atilde; say qu&aacute;. Đừng để g&atilde; n&ocirc;n ra! <br />-Đ&oacute;ng cửa lại. Anh đi nghỉ đ&acirc;y. <br />-N&agrave;y, khăn n&oacute;ng! <br />-Anh lấy hai c&aacute;i b&aacute;nh bao trong ngăn lạnh để ngo&agrave;i, để mai em hấp lại <br />-OK! -C&oacute; tiếng ch&acirc;n bước xa dần. Tiếng cửa kh&eacute;p<br />T&ocirc;i cố mở mắt. Th&acirc;n x&aacute;c rất nhẹ, bay l&ecirc;n. Tay ai trắng muốt cứ dập dờn, dập dờn. Da thịt dần nhận ra sức n&oacute;ng tr&ecirc;n mặt, xuống cổ, tr&ecirc;n ngực rồi ấm dần xuống tận bụng dưới. Hương Dương xu&acirc;n lại cứ chập chờn quanh. R&otilde; r&agrave;ng Yến Chi đang gần qu&aacute; v&agrave; t&ocirc;i rất muốn &ocirc;m chầm lấy n&agrave;ng, song đ&ocirc;i tay lại kh&ocirc;ng thể theo &yacute; của m&igrave;nh. &Aacute;o sơ mi bị lột ra, thấy như n&oacute; bay rất chậm rơi xuống mặt đất.T&ocirc;i vẫn cảm r&otilde; c&oacute; b&agrave;n tay rất mềm. Những ng&oacute;n tay ấm lướt vuốt tr&ecirc;n mặt, l&ecirc;n tr&aacute;n, hai b&ecirc;n th&aacute;i dương rồi cảm r&otilde; lực xuy&ecirc;n s&acirc;u day mạnh v&agrave;o sau g&aacute;y. Th&acirc;n x&aacute;c nặng hơn một ch&uacute;t. Lại xoay ngang v&agrave; lật sấp. M&aacute;u bắt đầu chuyển động chậm chạp d&ugrave; tr&aacute;i tim gắng sức đập li&ecirc;n hồi. Cảm gi&aacute;c m&atilde;n nguyện chầm chậm tới v&agrave; ngưng đọng ở ph&iacute;a dưới, đ&aacute;nh thức những tiềm năng khi m&agrave; tr&iacute; n&atilde;o kh&ocirc;ng thể ph&aacute;t lệnh điều khiển, đưa t&ocirc;i ở&nbsp; một trạng th&aacute;i như mộng du: t&ocirc;i v&agrave; kh&ocirc;ng phải t&ocirc;i. Đ&oacute; l&agrave; sự cảm biết nửa như tỉnh t&aacute;o, nửa như mộng mị, song vẫn tự nhận ra c&aacute;i phần th&acirc;n x&aacute;c bất lực: một c&aacute;i x&aacute;c chết, kh&ocirc;ng khả năng thay đổi những trạng th&aacute;i của cơ bắp, khi tr&iacute; n&atilde;o đầy th&egrave;m kh&aacute;t bay l&ecirc;n.<br />Phải tới nửa giờ sau đ&oacute;, cho tới khi tr&aacute;n t&ocirc;i lấm tấm mồ h&ocirc;i, th&acirc;n x&aacute;c trĩu nặng v&agrave; t&ocirc;i chập chờn hạ xuống. Mắt nhắm lại để kh&ocirc;ng c&ograve;n nhận biết được như trước đ&oacute;. T&ocirc;i ngủ trong m&ugrave;i hương Dương Xu&acirc;n. <br /><br />* * *<br />Ng&agrave;y lại ng&agrave;y ở Đức, cho t&ocirc;i thấy r&otilde; sự v&ocirc; vị v&agrave; nh&agrave;m ch&aacute;n tới kinh hồn khi nhịp điệu kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; thay đổi cho những kẻ lạc lo&agrave;i trong bao nhi&ecirc;u năm th&aacute;ng nay rồi. Sớm dậy từ s&aacute;u giờ tất tưởi uống sữa v&agrave; nhai mẩu b&aacute;nh kẹp thịt. Ra bến Bus tất tưởi, rồi lại l&ecirc;n tầu S.Bahn để tới chỗ l&agrave;m. Tối về nh&agrave; mệt nhừ v&agrave; ăn dặm. Tivi vừa chớm chớp được chục ph&uacute;t, mắt đ&atilde; nhắm nghiền thiếp đi tới s&aacute;ng. Với c&ocirc;ng việc Gebeudersreinigung, dọn vệ sinh của c&ocirc;ng ty, t&ocirc;i may mắn hơn những người Việt kh&aacute;c l&agrave; c&ograve;n hai ng&agrave;y nghỉ thứ Bẩy v&agrave; Chủ Nhật, nhưng ch&iacute;nh những ng&agrave;y nghỉ ấy, với một người độc th&acirc;n, lại l&agrave; thời gian v&ocirc; c&ugrave;ng d&agrave;i. Từ bữa gặp Yến Chi v&agrave; nhất l&agrave; c&aacute;i đ&ecirc;m say khướt với Dương Xu&acirc;n nghĩ lại thấy cuộc sống thật buồn.<br />Hơn tuần sau, nhớ lời hẹn, thứ Bẩy, đ&uacute;ng giờ, t&ocirc;i tới Kaisetiger. Ch&iacute;n giờ tối m&agrave; qu&aacute;n vẫn đ&ocirc;ng ngẹt. Ngồi v&agrave;o b&agrave;n, t&ocirc;i chẳng cần phải t&igrave;m đ&acirc;u cả. Yến Chi kia rồi. Tr&ecirc;n c&aacute;i s&acirc;n khấu tr&ograve;n trắng to&aacute;t, c&ocirc; hiện ra nổi bật trong bộ &aacute;o gấm Trung Hoa đỏ sẫm mầu huyết dụ. Tầng dưới của nh&agrave; h&agrave;ng Trung Hoa khi ấy đ&atilde; c&oacute; gần trăm thực kh&aacute;ch ngồi quanh, &ocirc;m lấy s&acirc;n khấu nhỏ. T&ocirc;i cảm gi&aacute;c như tiếng h&aacute;t của Yến Chi kh&ocirc;ng bay thẳng tới t&ocirc;i m&agrave; bay l&ecirc;n tr&ecirc;n v&ograve;m cong cong của nh&agrave; h&agrave;ng, đụng v&agrave;o gi&aacute; ngang m&agrave;u đỏ, những con rồng chầu tứ ph&iacute;a, rồi lả tả rơi xuống ...<br /><br />-Xin &ocirc;ng xem thực đơn v&agrave; gọi m&oacute;n ăn! T&ocirc;i xin sẵn s&agrave;ng phục vụ! - Người hầu b&agrave;n để tr&ecirc;n b&agrave;n menu d&agrave;i, b&igrave;a cũng mầu đỏ, lễ ph&eacute;p c&uacute;i gập m&igrave;nh n&oacute;i. T&ocirc;i kh&ocirc;ng cần mở cuốn thực đơn, gọi: &ldquo;G&agrave; chi&ecirc;n mềm v&agrave; khoai t&acirc;y vi&ecirc;n nghiền.&rdquo; <br />Thực ra, với t&ocirc;i, dư vị m&oacute;n thịt g&agrave; ấn tượng kh&ocirc;ng gh&ecirc; gớm lắm như đồn đại. Quả l&agrave; m&oacute;n g&agrave; chi&ecirc;n của Kaisetiger c&oacute; vị đậm đ&agrave; hơn nhiều so với m&oacute;n thịt g&agrave; ở c&aacute;c qu&aacute;n ăn kh&aacute;c chế biến. Song t&ocirc;i đo&aacute;n, c&oacute; lẽ kh&ocirc;ng chỉ v&igrave; ri&ecirc;ng m&oacute;n g&agrave; m&agrave; Kaisetiger đ&ocirc;ng kh&aacute;ch đến ăn vậy. Sự thu h&uacute;t thực kh&aacute;ch bấy nay phải t&iacute;nh tới giọng h&aacute;t lạ, nhẹ như m&acirc;y vờn tr&ecirc;n đỉnh n&uacute;i v&agrave; vẻ đẹp m&ecirc; hồn của Yến Chi. Trong &aacute;nh đ&egrave;n d&igrave;u dịu chiếu, sắc vẻ &Aacute; ch&acirc;u trội l&ecirc;n giữa bao người đ&agrave;n b&agrave; &Acirc;u, lại c&aacute;i cảnh tr&iacute; như thực, như ảo huyền trong sương kh&oacute;i tu&ocirc;n ra ở s&acirc;n khấu, quả l&agrave; điều hiếm hoi, c&oacute; một kh&ocirc;ng hai ở đ&acirc;y. Điều ấy quả thực kh&ocirc;ng n&oacute;i qu&aacute;, khi t&ocirc;i nh&igrave;n thấy gần hai trăm qu&yacute; &ocirc;ng Đức, &Yacute; hay H&agrave; Lan ở tiệm đ&ecirc;m ấy dừng tay nĩa, tay dao, nh&igrave;n theo Yến Chi như ngơ ngẩn. Dương Xu&acirc;n r&otilde; r&agrave;ng cũng quyến rũ. Th&ocirc;ng thường ở c&aacute;c qu&aacute;n kh&aacute;c, người Đức quen với c&aacute;ch uống vang hay sampanh khi ăn, kể cả với c&aacute;c d&ograve;ng rượu uống xếch ở quầy rượu như Whisky hay Cognac, họ cũng muốn d&ugrave;ng c&aacute;c đồ uống quen thuộc bấy nay. C&ograve;n ở đ&acirc;y, Dương Xu&acirc;n đắt hơn c&aacute;c rượu kh&aacute;c tới ba, bốn lần, m&agrave; thực kh&aacute;ch tới đều h&agrave;o ph&oacute;ng bỏ tiền thưởng thức thứ rượu qu&aacute;i quỷ n&agrave;y. Nhưng d&ugrave; thế n&agrave;o đi chăng nữa, cũng kh&ocirc;ng phủ nhận được t&agrave;i năng nấu nướng của Lee với sự hấp dẫn của m&oacute;n g&agrave;, khi ở thời buổi suy tho&aacute;t Kaisetiger phải cạnh tranh với bao nhi&ecirc;u kh&aacute;ch sạn kh&aacute;c, của Italia, Đức hoặc Ph&aacute;p, m&agrave; ở đ&oacute; đ&acirc;u thiếu c&aacute;c đầu bếp cực k&igrave; chuy&ecirc;n nghiệp. <br /><br />Sau buổi tối đ&oacute;, t&ocirc;i c&ograve;n tới nh&agrave; Lee lần nữa v&agrave;o dịp đầu m&ugrave;a Thu để k&iacute; v&agrave;o tờ giấy l&agrave;m chứng, bổ xung hồ sơ của Lee m&agrave; c&ocirc;ng ty bảo hiểm y&ecirc;u cầu, nhằm ho&agrave;n tất việc nhận tiền bảo hiểm chấn thương tai nạn tr&ecirc;n tầu S.Bahn đ&ecirc;m ấy. Cũng chỉ gh&eacute; qua chục ph&uacute;t, Yến Chi vắng nh&agrave;. Cũng kh&ocirc;ng được đ&atilde;i Dương Xu&acirc;n nữa, song t&ocirc;i vẫn cảm thấy luẩn quẩn trong căn hộ của Lee m&ugrave;i Yến Chi đ&acirc;u đ&oacute; v&agrave; điều n&agrave;y c&agrave;ng l&agrave;m t&ocirc;i th&ecirc;m khao kh&aacute;t gặp gỡ n&agrave;ng.<br />&nbsp;<br />***<br />Đầu đ&ocirc;ng năm ấy, t&ocirc;i về Việt Nam. Cũng bởi đ&atilde; hứa với Lee rằng, sẽ mang rượu Việt Nam sang cho anh em Lee biết thế n&agrave;o l&agrave; rượu Việt cũng ph&ecirc; kh&ocirc;ng k&eacute;m. T&ocirc;i nhắn bạn b&egrave; khắp nơi, t&igrave;m cho bằng được một &iacute;t rượu, để t&ocirc;i mang sang Đức. Trong v&agrave;i ng&agrave;y, b&egrave; bạn mang tới đủ c&aacute;c loại như L&agrave;ng V&acirc;n, L&agrave;ng Chuồn, Lộc Thủy, Mẫu Sơn v.v.. C&oacute; bạn mang cho dăm chai Mơ săn l&ugrave;ng trong một gia đ&igrave;nh nấu rượu kh&aacute; l&acirc;u đời ở giữa n&uacute;i s&acirc;u v&ugrave;ng Hương T&iacute;ch. Cũng c&oacute; bạn c&ograve;n mua tận Nam Bộ thứ rượu đế Bầu Đ&aacute; trong suốt. Song chả c&oacute; loại rượu n&agrave;o s&aacute;nh được với Dương Xu&acirc;n. <br />Sắp tới ng&agrave;y l&ecirc;n đường, một chiều, t&ocirc;i được anh bạn trẻ đưa cho một địa chỉ, bảo t&ocirc;i tới Qu&aacute;n Quen: &ldquo;Anh h&atilde;y tới đ&oacute;, một nơi kh&ocirc;ng chỉ b&aacute;n rượu rất ngon, m&agrave; c&oacute; dịp anh c&ograve;n hiểu th&ecirc;m ch&uacute;t &iacute;t những s&acirc;n chơi của lớp trẻ sinh vi&ecirc;n, học sinh quanh H&agrave; Nội.&ldquo; T&ocirc;i lấy xe m&aacute;y tức tốc lần t&igrave;m địa chỉ ấy.<br />H&oacute;a ra Qu&aacute;n Quen kh&ocirc;ng như t&ocirc;i tưởng tượng. N&oacute; chỉ l&agrave; một qu&aacute;n giản dị. Ở đ&acirc;y vừa b&aacute;n rượu vừa b&aacute;n tr&agrave;, nước hoa quả tinh khiết. Sự thu h&uacute;t của n&oacute; l&agrave; th&aacute;i độ phục vụ rất &acirc;n cần trẻ trung v&agrave; vui vẻ của người phục vụ, m&agrave; họ lại l&agrave; c&aacute;nh sinh vi&ecirc;n đang học, tới l&agrave;m th&ecirc;m ở qu&aacute;n. T&ocirc;i được mời v&agrave;o ph&ograve;ng nhỏ tiền sảnh. Trong khi chờ đợi chủ qu&aacute;n tới, một thiếu nữ chừng đ&ocirc;i mươi bưng ra bộ ấm t&aacute;ch tr&agrave; v&agrave; ph&iacute;ch nước với đĩa hạt dưa. C&ocirc; g&aacute;i vừa quay g&oacute;t th&igrave; chiếc r&egrave;m gi&oacute; lay động. T&ocirc;i giật m&igrave;nh tưởng như mơ, bởi từ sau tấm r&egrave;m kết bằng những cuộc giấy đủ m&agrave;u, x&acirc;u bằng chỉ gai treo b&ecirc;n nhau, Yến Chi đột ngột hiện ra. Kh&ocirc;ng, kh&ocirc;ng phải Yến Chi. Chủ qu&aacute;n đ&atilde; ngồi xuống ghế m&agrave; t&ocirc;i chưa hết b&agrave;ng ho&agrave;ng. C&ocirc; đẹp như Yến Chi song r&otilde; l&agrave; kh&ocirc;ng phải Yến Chi, bởi đ&ocirc;i mắt c&ocirc; kh&ocirc;ng xếch. Điều k&igrave; lạ nữa l&agrave;, từ khi c&ocirc; bước v&agrave;o, cũng tự đ&acirc;u phảng phất hương g&igrave; thơm qu&aacute; m&agrave; khi ấy t&ocirc;i kh&ocirc;ng sao nhận ra. T&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng thể hiểu c&aacute;i hương ấy c&oacute; thực kh&ocirc;ng, hay do từ sắc đẹp nghi&ecirc;ng ngửa của c&ocirc; chủ m&agrave; nhớ Yến Chi rồi tưởng tượng ra m&ugrave;i hương cũ. <br />C&ocirc; g&aacute;i t&ecirc;n l&agrave; Phương Xu&acirc;n. C&ocirc; l&agrave; một chuy&ecirc;n gia trẻ trong lĩnh vực ng&acirc;n h&agrave;ng. Phương Xu&acirc;n mở qu&aacute;n &ldquo;chỉ để vui, c&oacute; s&acirc;n chơi cho c&aacute;c em sinh vi&ecirc;n sao hợp với t&uacute;i tiền vốn &iacute;t ỏi của họ. Như năm năm học đại học em nếm đủ cảnh học h&agrave;nh chăm chỉ m&agrave; thiếu chỗ vui chơi l&agrave;nh mạnh&ldquo;<br />N&oacute;i, Phương Xu&acirc;n kh&ocirc;ng thua k&eacute;m Yến Chi về nhan sắc cũng kh&ocirc;ng qu&aacute;, thậm ch&iacute; c&ocirc; c&ograve;n c&oacute; phần hơn ở sự trẻ trung. Sự trẻ trung vẫn l&agrave; lợi thế đương nhi&ecirc;n của ph&aacute;i đẹp. Lại hơn nữa, ở c&aacute;i tự nhi&ecirc;n nồng n&agrave;n trong gương mặt kh&ocirc;ng hương phấn m&agrave; mịn m&agrave;ng tự nhi&ecirc;n, ở đ&ocirc;i m&ocirc;i kh&ocirc;ng son m&agrave; mọng như c&aacute;nh hồng đang độ tiết xu&acirc;n tươi thắm nhất. Trời&nbsp; ph&uacute; cho những người đ&agrave;n b&agrave; đặc biệt một thứ trường hấp dẫn kẻ kh&aacute;c ph&aacute;i, trường lực ấy tỏa ra quanh m&igrave;nh họ m&agrave; kh&ocirc;ng sao l&iacute; giải được. Phương Xu&acirc;n đ&acirc;y cũng l&agrave; dạng phụ nữ c&oacute; trường lực đặc biệt ấy. V&agrave;, vẻ đẹp lỗng lẫy của giới nữ với trường giới t&iacute;nh mạnh cũng thường l&agrave;m nam giới phải trở n&ecirc;n lịch sự v&agrave; nh&atilde; nhặn hơn. T&ocirc;i như bị th&ocirc;i mi&ecirc;n khi những b&uacute;p tay trắng hồng, thon d&agrave;i thong thả tr&aacute;ng n&oacute;ng những chiếc li gốm nhỏ m&agrave;u ngọc rồi khoan thai pha tr&agrave; rất đ&uacute;ng kiểu c&aacute;ch ở những gia đ&igrave;nh H&agrave; Nội xưa, để cuối c&ugrave;ng tr&agrave; r&oacute;t ra, hương sen thanh nh&atilde; v&agrave; hương tr&agrave; ngầy ngậy bay ra l&agrave;m kh&ocirc;ng gian trở n&ecirc;n thanh tịnh, tao nh&atilde; tới v&ocirc; c&ugrave;ng.<br /><br />Sau v&agrave;i c&acirc;u chuyện x&atilde; giao v&agrave; n&oacute;i l&iacute; do t&ocirc;i t&igrave;m tới qu&aacute;n, Phương Xu&acirc;n gọi c&ocirc; g&aacute;i ban n&atilde;y mang rượu tới. C&ocirc; g&aacute;i trẻ lập tức bưng ra một khay tre c&oacute; chiếc be gốm nhỏ đựng rượu với hai chiếc t&aacute;ch gốm men rạn. Cũng cẩn thận tr&aacute;ng ch&eacute;n trong nước s&ocirc;i rồi chờ cho nguội, Phương Xu&acirc;n rất kh&eacute;o l&eacute;o r&oacute;t rượu, kh&ocirc;ng một giọt rớt xuống.<br />Đ&uacute;ng l&agrave; một loại rượu tuyệt ngon. Chả k&eacute;m g&igrave; vị Dương Xu&acirc;n của Lee, rất mềm v&agrave; ngọt hậu. Mai Hạ thơm kh&oacute; tả, cho người ta cảm gi&aacute;c l&acirc;ng l&acirc;ng ngay khi chạm m&ocirc;i v&agrave;o. Nhưng r&otilde; r&agrave;ng, khi t&ocirc;i chưa uống vẫn cảm thấy như c&oacute; m&ugrave;i hương nồng n&agrave;n k&igrave; lạ quanh quất như đ&ecirc;m t&ocirc;i ở nh&agrave; Lee. Song l&uacute;c bưng ch&eacute;n rượu kề m&ocirc;i, hy vọng ở đ&oacute; c&oacute; hương như Dương Xu&acirc;n, m&agrave; lại kh&ocirc;ng thấy. Tuyệt kh&ocirc;ng c&oacute; c&aacute;i hương quyến rũ như ch&eacute;n rượu t&ocirc;i uống đ&ecirc;m n&agrave;o từ b&agrave;n tay của Yến Chi. Tuy thế, t&ocirc;i vẫn nh&acirc;m nhi gần hết cả be rượu Mai Hạ, khi c&ocirc; g&aacute;i thong thả giới thiệu thứ rượu m&agrave; theo c&ocirc; l&agrave; kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường của một v&ugrave;ng xa lắc: <br />-Để t&igrave;m được thứ rượu ngon lại vừa hợp t&uacute;i tiền c&aacute;c bạn sinh vi&ecirc;n, em đ&atilde; khảo s&aacute;t khắp v&ugrave;ng T&acirc;y Bắc. Chữ &ldquo;Mai Hạ&rdquo; trong &ldquo;rượu Mai Hạ&rdquo; ấy l&agrave; do rượu đ&oacute; được nấu ra ở Mai Hạ - Mai Ch&acirc;u - H&ograve;a B&igrave;nh. N&oacute; kh&aacute;c rượu L&agrave;ng V&acirc;n, rượu Bầu Đ&aacute;... Rượu Mai Hạ trong vắt, lắc nhẹ thấy vạn tăm rượu l&ecirc;n r&agrave;o rạt như sao. Vị rất kh&aacute;c biệt với tất cả c&aacute;c loại rượu trắng ở ta v&agrave; độ cồn cũng đủ để đốt ch&aacute;y những cơn nghiền kh&oacute; t&iacute;nh nhất. Nặng độ vậy, Mai Hạ vẫn kh&ocirc;ng g&acirc;y n&oacute;ng, tr&aacute;i lại rất &ecirc;m &aacute;i tới giọt cuối khi cạn ch&eacute;n. Mai Hạ l&agrave; thứ rượu do phụ nữ Th&aacute;i ở Chiềng Hạ nấu. C&oacute; một người đ&agrave;n b&agrave; Th&aacute;i c&ograve;n lại ở bản đ&oacute; t&ecirc;n l&agrave; Chu Thị Tờn đ&atilde; lấy mẻ rượu b&agrave; ủ ch&iacute;n trong chum đ&atilde; l&acirc;u để em mang về đ&acirc;y cho b&egrave; bạn thưởng thức. Ở bản đ&oacute;, v&agrave;i nh&agrave; kh&aacute;c cũng nấu rượu ngon lắm, song chưa ai nấu rượu ngon như b&agrave; Tờn. Mai Hạ tuy cất từ củ sắn, lại để nguy&ecirc;n cả vỏ, nhưng hơn hẳn c&aacute;c loại rượu sắn kh&aacute;c, hơn cả rượu cất từ nếp qu&yacute; ở dưới xu&ocirc;i như rượu l&agrave;ng V&acirc;n. Mai Hạ uống v&agrave;o đ&acirc;u biết tới đ&oacute;, vị đậm s&acirc;u, ngọt l&ugrave;i vương m&atilde;i từ đầu m&ocirc;i xuống gan ruột. N&oacute; được ủ rất tinh tế&nbsp; nhờ thứ men l&aacute; độc đ&aacute;o, b&iacute; mật của gia đ&igrave;nh b&agrave; Tờn. Theo em, rượu ngon, ngo&agrave;i men c&ograve;n c&oacute; yếu tố nguồn nước v&agrave; vi lượng trong sắn Mai Hạ. Suối Mai Hạ đầu nguồn, c&oacute; t&ecirc;n l&agrave; suối V&uacute; mẹ, phun ra ng&agrave;n năm nay từ một nhũ đ&aacute;, nom như bầu v&uacute; khổng lồ nh&ocirc; ra từ lưng chừng ngọn n&uacute;i Mẹ. Nước trong vắt v&agrave; tinh khiết tới v&ocirc; c&ugrave;ng. Chả thế v&ugrave;ng quanh đ&oacute; đ&agrave;n b&agrave;, con g&aacute;i t&oacute;c như mun, đen d&agrave;i tới kheo ch&acirc;n. Tuổi t&oacute;c c&oacute; b&agrave; tới tr&ecirc;n 60, vẫn nhanh nh&aacute;nh kh&ocirc;ng hề c&oacute; sợi bạc. Anh em sinh vi&ecirc;n H&agrave; Nội tới uống, đ&ugrave;a chơi rằng, Mai Hạ - rượu uống h&ocirc;m nay ng&agrave;y mai mới Hạ. <br />T&ocirc;i hỏi: C&ocirc;ng nghệ chưng cất Mai Hạ thế n&agrave;o? Đ&aacute;p, cũng b&igrave;nh thường th&ocirc;i. Lại gặng, sao kh&ocirc;ng đau đầu? Liệu c&oacute; ủ rượu đủ B&aacute;ch nhật như rượu dưới xu&ocirc;i? - T&ocirc;i tho&aacute;ng nghĩ tới Yến Chi, tới chuyện Dương Xu&acirc;n ng&acirc;m ở s&ocirc;ng Dương Tử. C&ocirc; Xu&acirc;n n&acirc;ng be rượu l&ecirc;n cười: Rượu Mai Hạ sau khi cất kh&ocirc;ng ch&ocirc;n dưới đất trăm ng&agrave;y uống đ&atilde; ngon lắm rồi. Nhưng nếu đong đầy chum, đậy k&iacute;n, tr&aacute;m kĩ bằng nhựa c&acirc;y mai, ch&ocirc;n dưới đất giọt tranh đủ ba th&aacute;ng mới đ&agrave;o l&ecirc;n th&igrave; uống một ch&eacute;n đ&uacute;ng bằng ba chục ch&eacute;n rượu kh&aacute;c, ngọt ng&agrave;o nồng hậu kh&oacute; rượu n&agrave;o b&igrave; được. N&oacute;i về Mai Hạ, đ&atilde; l&acirc;u rồi người Th&aacute;i c&oacute; c&acirc;u h&aacute;t cổ: Rượu đ&acirc;y tay mềm em mời, anh uống một ch&eacute;n như ng&agrave;n ch&eacute;n, đất trời nghi&ecirc;ng ngả, uống bao năm m&ocirc;i vẫn c&ograve;n thơm&hellip;Rượu n&agrave;y c&ograve;n c&oacute; điều đặc biệt l&agrave; d&iacute;nh v&agrave;o ng&oacute;n tay chỉ để lại hương thơm v&agrave; bay kh&ocirc; như cồn, chứ kh&ocirc;ng ướt n&aacute;t như c&aacute;c rượu kh&aacute;c v&igrave; nồng độ rất cao chả k&eacute;m g&igrave; Rum của Cuba. N&oacute;i rồi, c&ocirc; Xu&acirc;n nghi&ecirc;ng be đổ lấy ch&uacute;t rượu v&agrave; nh&uacute;ng ng&oacute;n tay &uacute;t hồng xinh như mầm hoa tuy l&iacute;p vừa nh&ocirc; ra khỏi mắt đất v&agrave;o ch&eacute;n rượu. <br />Thật bất ngờ. Sau động t&aacute;c ấy của c&ocirc;, tự dưng gian ph&ograve;ng sực l&ecirc;n ng&agrave;o ngạt m&ugrave;i hương đ&uacute;ng như hương Dương Xu&acirc;n. T&ocirc;i nhận ra vị hương h&ocirc;m n&agrave;o ở nh&agrave; Lee cũng như nhớ tới m&ugrave;i hương ban đầu t&ocirc;i ngờ ngợ khi Phương Xu&acirc;n mới bước v&agrave;o gian ph&ograve;ng. <br />Trời ơi! T&ocirc;i ngạc nhi&ecirc;n đỡ lấy ch&eacute;n rượu. Quả l&agrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng nhầm. Rượu Mai Hạ khi ng&oacute;n tay mỹ nh&acirc;n chạm v&agrave;o đ&atilde; tiết xuất ra k&igrave; hương&hellip;<br />Chuyện về Phương Xu&acirc;n v&agrave; Mai Hạ t&ocirc;i sẽ thuật lại ở lần kh&aacute;c, bởi v&igrave; đ&oacute; lại l&agrave; c&acirc;u chuyện k&igrave; th&uacute; thứ hai của đời t&ocirc;i.<br />&nbsp;<br />***<br />Quay lại Đức, t&ocirc;i h&iacute; hửng mang theo một b&igrave;nh Mai Hạ. M&aacute;y bay tới s&acirc;n bay Schoenefeld đ&uacute;ng v&agrave;o l&uacute;c ch&acirc;u &Acirc;u chỉ c&ograve;n hai ng&agrave;y nữa l&agrave; lễ Gi&aacute;ng sinh. Cũng kh&ocirc;ng chờ th&ecirc;m một ng&agrave;y, chiều ấy t&ocirc;i đ&aacute;nh xe thẳng tới qu&aacute;n Kaisetiger.<br />T&ocirc;i kh&ocirc;ng tin nổi mắt m&igrave;nh nữa. Ng&agrave;y xưa b&atilde;i đỗ xe quanh Kaisetiger lu&ocirc;n chật n&iacute;ch. B&acirc;y giờ b&atilde;i xe trống kh&ocirc;ng, tuyết trắng &ugrave; &ugrave; bay tứ t&aacute;n. Cửa Kaisetiger kh&ocirc;ng một b&oacute;ng người. Kh&ocirc;ng thấy hai người g&aacute;c cổng với đồng phục đỏ sau c&aacute;nh cửa lớn. V&ograve;ng quanh b&ecirc;n h&agrave;ng tr&ograve;n cột đỏ b&ecirc;n ngo&agrave;i l&agrave; chăng d&acirc;y v&agrave;ng với d&ograve;ng chữ Polizei in li&ecirc;n tục tr&ecirc;n băng d&acirc;y. Kaisetiger bị đ&oacute;ng cửa! V&igrave; sao nhỉ? V&igrave; sao? T&ocirc;i bấm m&aacute;y hỏi anh bạn th&acirc;n thạo tin người Đức Quenter.<br />H&oacute;a ra Kaisetiger đ&atilde; bị đ&oacute;ng cửa hơn tuần nay.<br />Chuyện thật o&aacute;i oăm. Một đ&ocirc;i trai g&aacute;i trẻ mới y&ecirc;u nhau từ Berlin thứ Bẩy tới ăn qu&aacute;n. Họ gọi m&oacute;n g&agrave; hầm. Đang ăn c&ocirc; g&aacute;i Đức thấy vương vướng, đau trong họng, rồi buồn n&ocirc;n. C&ocirc; b&egrave;n v&agrave;o toalet. V&agrave; d&ugrave; &oacute;i mửa li&ecirc;n tục cơm đau vẫn tăng dần tới mức kh&ocirc;ng chịu nổi. C&ocirc; bấm m&aacute;y gọi cấp cứu. B&aacute;c sĩ Potsdam mau ch&oacute;ng ph&aacute;t hiện ra vật lạ ở viện. Bất ngờ nữa, người ta gắp ra từ họng c&ocirc; một chiếc m&oacute;ng m&egrave;o b&eacute; x&iacute;u. Tức thời, hơn 200 Polizei ngay sớm sau c&ugrave;ng nh&acirc;n vi&ecirc;n thanh tra y tế, kiểm dịch, m&ocirc;i trường&hellip; đ&atilde; bao v&acirc;y, lật tung từng cm vu&ocirc;ng Kaisetiger. Trong hầm lạnh người ta đ&atilde; t&igrave;m thấy gần hai chục c&acirc;n thịt m&egrave;o đ&atilde; l&agrave;m sẵn. C&oacute; cả m&egrave;o nguy&ecirc;n con mới lột da lẫn m&egrave;o đ&atilde; ph&aacute; th&agrave;nh l&aacute;t nhỏ mỏng như phile g&agrave;. Người ta nghi rằng đ&aacute;m đầu bếp ở Kaisetiger đ&atilde; trộn thịt m&egrave;o v&agrave;o l&agrave;m n&ecirc;n hương vị đặc biệt của thịt g&agrave; khi chế biến. - Quenter hổn hển n&oacute;i qua điện thoại- Tao cũng nghi lắm v&igrave; thịt g&agrave; ở Kaisetiger l&agrave; nguồn mua tại Đức c&oacute; kh&aacute;c g&agrave; tụi tao mua ở si&ecirc;u thị đ&acirc;u, m&agrave; sao hương vị m&oacute;n g&agrave; Kaisetiger đậm đ&agrave; như thế?<br /><br />T&ocirc;i quay xe lại khu nh&agrave; của Lee. Cầu mong sao Lee v&agrave; Yến Chi của t&ocirc;i b&igrave;nh an. Luật ph&aacute;p Đức buộc người chủ kh&aacute;ch sạn phải chịu tr&aacute;ch nhiệm ch&iacute;nh m&agrave;. Kaisetiger đ&oacute;ng cửa th&igrave; giờ n&agrave;y t&ocirc;i được gặp Yến Chi l&agrave; chắc. Lại tạt qua cửa h&agrave;ng hoa mua một b&oacute; hoa hồng tươi v&agrave;ng rộm.<br />Nh&agrave; Lee đ&acirc;y rồi. T&ocirc;i bấm chu&ocirc;ng. Im lặng tới gh&ecirc; người sau tới hai ba lần bấm m&agrave; cửa kh&ocirc;ng mở. <br />-Ng&agrave;i t&igrave;m gia đ&igrave;nh người Trung Hoa ư? Họ dọn nh&agrave; đi từ ba bốn h&ocirc;m nay rồi.<br />T&ocirc;i quay lại, sau t&ocirc;i một b&agrave; gi&agrave; Đức t&oacute;c v&agrave;ng n&acirc;u nh&igrave;n t&ocirc;i e ngại n&oacute;i. <br />-V&acirc;ng thưa b&agrave;. B&agrave; c&oacute; biết họ chuyển đi đ&acirc;u kh&ocirc;ng?<br />-Sao t&ocirc;i biết được. Họ dọn nh&agrave; từ tuần trước. Đồ đạc hỏng c&ograve;n một đống ngo&agrave;i kia.<br />Theo tay b&agrave; t&oacute;c n&acirc;u v&agrave;ng chỉ t&ocirc;i đến b&ecirc;n đống đồ, nệm, giường v&agrave; tủ đ&atilde; th&aacute;o rỡ một đống tuyết đ&atilde; phủ trắng. T&ocirc;i nhận ra chiếc gương lớn m&agrave; nhờ n&oacute; t&ocirc;i đ&atilde; nh&igrave;n trộm Yến Chi qua b&oacute;ng gương phản chiếu h&ocirc;m n&agrave;o. T&ocirc;i nhận ra chiếc b&agrave;n xếp. C&aacute;i đi văng m&agrave;u huyết dụ c&aacute;c vật dụng trong ph&ograve;ng kh&aacute;ch ng&agrave;y n&agrave;o m&agrave; Yến Chi cho t&ocirc;i nghe kh&uacute;c h&aacute;t m&ecirc; hồn.<br /><br />***<br />Suốt cả tuần sau đ&oacute; thực buồn. Lễ Noel n&agrave;y sẽ vui biết bao nếu c&oacute; Lee v&agrave; đặc biệt l&agrave; Yến Chi. B&acirc;y giờ n&agrave;ng ở đ&acirc;u? Mấy đ&ecirc;m t&ocirc;i cứ mơ thấy n&agrave;ng. Trước đ&oacute; khi Yến Chi chưa biến mất, t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; cảm gi&aacute;c ấy. C&oacute; lẽ sự mất t&iacute;ch của Yến Chi c&agrave;ng l&agrave;m cho t&ocirc;i luyến tiếc v&agrave; khao kh&aacute;t gặp lại n&agrave;ng hơn. Điều ấy thật tệ hại, n&oacute; tạo cho t&ocirc;i những ảo gi&aacute;c kh&oacute; lường. Đi tr&ecirc;n đường, giữa phố x&aacute; ch&acirc;u &Acirc;u đ&ocirc;ng đ&uacute;c, đ&atilde; ba bốn lần t&ocirc;i thoảng thốt đuổi mấy c&ocirc; t&oacute;c đen cắt ngắn, d&aacute;ng dấp thon nhỏ t&ocirc;i cứ ngỡ l&agrave; Yến Chi. Một lần thoắt thấy r&otilde; r&agrave;ng b&oacute;ng như Yến Chi l&ecirc;n một chiếc xe Bus, t&ocirc;i đ&atilde; bắt taxi lao theo. V&ograve;ng v&egrave;o tới ba bốn tuyến phố t&ocirc;i mới bắt kịp chiếc Bus đ&oacute;, song l&ecirc;n xe th&igrave; t&eacute; ra người đ&oacute; kh&ocirc;ng phải l&agrave; Yến Chi. N&agrave;ng c&oacute; thật kh&ocirc;ng, hay l&agrave; t&ocirc;i đang mơ? Cũng ngay cả trong giấc mơ, ch&iacute;nh t&ocirc;i tự hỏi điều đấy v&agrave; tỉnh giấc vẫn b&agrave;ng ho&agrave;ng kh&ocirc;ng tin l&agrave; tr&ecirc;n đời n&agrave;y t&ocirc;i đ&atilde; gặp một Yến Chi như thế. <br />T&ocirc;i cũng viết email về H&agrave; Nội, như đ&atilde; hứa với c&ocirc; g&aacute;i Phương Xu&acirc;n, rằng t&ocirc;i kh&ocirc;ng gặp được Yến Chi để so s&aacute;nh rượu Mai Hạ với Dương Xu&acirc;n.<br />Sự nhớ nhung Yến Chi tới mức cồn c&agrave;o k&eacute;o d&agrave;i suốt hai ba tuần kh&ocirc;ng sao chịu được. Cũng như chuyện nhớ người t&igrave;m tới vật, t&ocirc;i quay lại khu nh&agrave; Yến Chi v&agrave; Lee từng ở, một lần nữa xem c&oacute; tin tức g&igrave; của họ kh&ocirc;ng.<br />Hỏi thăm v&agrave;i người đang dọn vườn hoa quanh khu nh&agrave;, kh&ocirc;ng một ai biết tin tức g&igrave; về hai người Honkong ấy nữa. B&agrave; gi&agrave; t&oacute;c n&acirc;u &aacute;i ngại nh&igrave;n t&ocirc;i v&agrave; bảo: Chủ nh&agrave; mới dọn đến căn hộ của anh em c&ocirc;, vừa dọn &iacute;t đồ trong kho tầng ngầm của chủ căn hộ cũ quẳng ra nơi đổ r&aacute;c, khi sau ba tuần kh&ocirc;ng thấy họ quay lại. <br />T&ocirc;i thẫn thờ đến b&ecirc;n đống đồ b&agrave; gi&agrave; n&oacute;i tới.<br />Thật bất ngờ. Ba bốn chiếc hũ s&agrave;nh vứt lăn l&oacute;c b&ecirc;n khu để r&aacute;c đ&uacute;ng như những chiếc hũ s&agrave;nh đựng rượu Việt Nam như t&ocirc;i đ&atilde; từng tr&ocirc;ng thấy tr&ecirc;n c&aacute;i kệ trong Qu&aacute;n Quen ng&agrave;y n&agrave;o. Kế đ&oacute; l&agrave; chiếc b&igrave;nh men cẩm thạch c&oacute; hai chữ H&aacute;n m&agrave;u son đ&ecirc;m n&agrave;o Yến Chi v&agrave; Lee r&oacute;t ra thứ rượu Dương Xu&acirc;n khoản đ&atilde;i t&ocirc;i. T&ocirc;i nhấc thử một hũ s&agrave;nh rồi bật nắp. Trong hũ c&ograve;n ăm ắp rượu. T&ocirc;i quay lại xe lấy chiếc cốc giấy v&agrave; chả ngại ngần r&oacute;t ra &iacute;t rượu v&agrave; uống. <br />Kh&ocirc;ng c&oacute; m&ugrave;i hương đặc biệt như thứ rượu t&ocirc;i đ&atilde; uống v&agrave; n&oacute; thực giống hệt vị hương của rượu Mai Hạ. T&ocirc;i c&uacute;i xuống nhặt l&ecirc;n chiếc hũ gốm m&agrave;u cẩm thạch c&oacute; hai chữ H&aacute;n m&agrave;u son. Hũ gốm men xanh rỗng kh&ocirc;ng. Đ&aacute;y hũ mốc thếch v&agrave; thực bất ngờ khi t&ocirc;i đưa b&igrave;nh l&ecirc;n s&aacute;t mắt. <br />Từ hũ gốm xanh cẩm thạch ấy sực l&ecirc;n độc m&ugrave;i &aacute;i nữ.<br />Hương Mỹ nh&acirc;n! <br />T&ocirc;i quay g&oacute;t.<br />Đ&ecirc;m ấy, t&ocirc;i nhận được email của c&ocirc; Xu&acirc;n. Thư c&oacute; đoạn viết: Em kh&ocirc;ng kinh doanh Mai Hạ nữa. Cả tuần nay, c&oacute; người tới mua v&eacute;t từng l&iacute;t Mai Hạ để b&aacute;n cho thương l&aacute;i&nbsp; Honkong, đẩy gi&aacute; rượu l&ecirc;n cao, kh&ocirc;ng hợp t&uacute;i tiền anh em sinh vi&ecirc;n nữa&hellip;<br />T&ocirc;i ngồi trong ph&ograve;ng một m&igrave;nh v&agrave; nhớ lại tất cả. Nhớ m&oacute;n thịt g&agrave; đậm đ&agrave; kh&aacute;c lạ t&ocirc;i ăn ở Kaisetiger v&agrave; khi đ&oacute; kh&ocirc;ng ai biết n&oacute; được trộn với thịt m&egrave;o m&agrave; tạo ra hương vị đậm đ&agrave; đặc biệt; nhớ gương mặt m&ecirc; hồn của Yến Chi với điệu đ&agrave;n dẫn t&ocirc;i v&agrave;o m&ecirc; cung v&agrave;&nbsp; t&ocirc;i ch&igrave;m trong ảo v&agrave; thực; t&ocirc;i cũng nhớ lại hương rượu ở chiếc hũ Dương Xu&acirc;n v&agrave; cốc rượu của Phương Xu&acirc;n nh&uacute;ng ng&oacute;n tay &uacute;t v&agrave;o&hellip;<br />Tự nhi&ecirc;n t&ocirc;i buồn gh&ecirc; gớm. Một nỗi buồn kh&oacute; thể n&oacute;i ra để sẻ chia.<br />T&ocirc;i bật m&aacute;y, im lặng tới nửa giờ, t&ocirc;i viết: Phương Xu&acirc;n th&acirc;n mến!....,.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong><em>NTV</em></strong><br />&nbsp;<br /><em>1-Nazit: chỉ những kẻ chống người nước ngo&agrave;i, theo chủ nghĩa d&acirc;n tộc cực đoan, hẹp h&ograve;i<br />2-Ở ch&acirc;u &Acirc;u khi tiếp kh&aacute;ch rượu c&oacute; nhiều loại uống kh&aacute;c nhau ở thời điểm tiệc, trong để nhiều loại trong 1 tủ nan nhỏ, dưới gắn b&aacute;nh xe c&oacute; thể di chuyển cho thực kh&aacute;ch t&ugrave;y chọn loại rượu m&igrave;nh ưa th&iacute;ch. T&aacute;c giả tạm gọi l&agrave; xe rượu <br />3-Thơ L&iacute; Bạch. Chủ nh&acirc;n biết c&aacute;ch l&agrave;m say kh&aacute;ch / Th&igrave; đ&acirc;u c&ograve;n c&oacute; ai người tha hương.</em><br /><br /><br /><br /><br /><strong><span style="font-size: medium">Lời b&igrave;nh của NHẬT TUẤN</span></strong><br /><br /><em>Mới đọc tưởng truyện x&atilde; hội đen. Tr&ecirc;n t&agrave;u, một anh Việt kiều Đức d&ugrave;ng v&otilde; chống bọn Nazit cứu được một người t&ecirc;n Lee, người Hồng K&ocirc;ng. Tạ ơn cứu mạng, Lee mời anh VK Đức tới nh&agrave; gặp c&ocirc; em g&aacute;i xinh đẹp c&oacute; t&ecirc;n na n&aacute; Việt Nam: Yến Chi v&agrave; uống thứ rượu đặc biệt &ldquo;l&agrave;m từ hạt lo&agrave;i cỏ t&ecirc;n l&agrave; Kim Ho&agrave;ng mọc hoang dại tr&agrave;n trạt tr&ecirc;n c&aacute;c triền n&uacute;i đầu nguồn Dương Tử. Tươi tốt v&agrave;o m&ugrave;a xu&acirc;n, dưỡng trong lạnh, mưa, gi&oacute;, kh&iacute; trời, đến tiết thu th&igrave; ch&iacute;n v&agrave;ng cả sườn n&uacute;i. B&ocirc;ng Kim Ho&agrave;ng d&agrave;i, hạt nhỏ, rất mẩy v&agrave; chắc. Nh&agrave; n&ocirc;ng gặt về s&agrave;ng sảy, nấu ch&iacute;n, ủ men, cất rượu. Rượu cất xong, ng&acirc;m s&acirc;u trong l&ograve;ng s&ocirc;ng Dương Tử ba m&ugrave;a đ&ocirc;ng mới đưa l&ecirc;n đ&oacute;ng v&agrave;o th&ugrave;ng gỗ nhỏ rồi bỏ trong c&aacute;i chum lớn gắn k&iacute;n, lại ch&ocirc;n đủ b&aacute;ch nhật trong đất l&agrave; đủ hỏa, thủy, thổ, mộc sẽ l&ecirc;n thứ hương kh&ocirc;ng rượu n&agrave;o c&oacute;! Ai uống, c&oacute; đi xa tới ng&agrave;n dặm vẫn thấy Dương Xu&acirc;n quẩn quanh! &ldquo;<br />&nbsp;Trở về Việt Nam, trong t&acirc;m tưởng anh VK vẫn kh&ocirc;ng ngu&ocirc;i nỗi nhớ hương rượu Dương Xu&acirc;n v&agrave; c&ocirc; g&aacute;i mặc sường x&aacute;m. Thế rồi tại qu&aacute;n Quen ven H&agrave; Nội, anh VK gặp một c&ocirc; g&aacute;i giống hệt Yến Chi v&agrave; uống thứ rượu y hệt rượu Dương Xu&acirc;n, nhưng kh&ocirc;ng phải của T&agrave;u m&agrave; Việt Nam trăm phần trăm: &rdquo;Mai Hạ uống v&agrave;o đ&acirc;u biết tới đ&oacute;, vị đậm s&acirc;u, ngọt l&ugrave;i vương m&atilde;i từ đầu m&ocirc;i xuống gan ruột. N&oacute; được ủ rất tinh tế nhờ thứ men l&aacute; độc đ&aacute;o, b&iacute; mật của gia đ&igrave;nh b&agrave; Tờn. &hellip;Suối Mai Hạ đầu nguồn, c&oacute; t&ecirc;n l&agrave; suối V&uacute; mẹ, phun ra ng&agrave;n năm nay từ một nhũ đ&aacute;, nom như bầu v&uacute; khổng lồ nh&ocirc; ra từ lưng chừng ngọn n&uacute;i Mẹ. Nước trong vắt v&agrave; tinh khiết tới v&ocirc; c&ugrave;ng. Chả thế v&ugrave;ng quanh đ&oacute; đ&agrave;n b&agrave;, con g&aacute;i t&oacute;c như mun, đen d&agrave;i tới kheo ch&acirc;n. Tuổi t&oacute;c c&oacute; b&agrave; tới tr&ecirc;n 60, vẫn nhanh nh&aacute;nh kh&ocirc;ng hề c&oacute; sợi bạc.&rdquo;<br />&nbsp;Trở về Đức, anh VK t&igrave;m tới qu&aacute;n của hai anh em Lee mới ng&atilde; ngửa v&igrave; thực kh&aacute;ch ph&aacute;t hiện m&oacute;n g&agrave; hầm nổi tiếng lại pha&hellip;thịt m&egrave;o cho hương vị đậm đ&agrave;. Tất nhi&ecirc;n hai em em t&ecirc;n lừa đảo đ&atilde; cao chạy xa bay. Khi t&igrave;m tới ng&ocirc;i nh&agrave; cũ, anh VK c&ograve;n ph&aacute;t hiện ra ba bốn chiếc hũ s&agrave;nh nguy&ecirc;n d&ugrave;ng để đựng rượu Việt Nam: rượu Mai Hạ. Vậy đ&atilde; r&otilde;, rượu Dương Xu&acirc;n kh&ocirc;ng phải của Trung Quốc m&agrave; ch&iacute;nh l&agrave; rượu Mai Hạ của Việt Nam.<br />&nbsp;Tuy kh&ocirc;ng n&oacute;i thẳng toẹt ra nhưng độc giả vẫn thấy t&iacute;nh chất &ldquo;ma gi&aacute;o&rdquo; của hai em người T&agrave;u, ăn cắp &ldquo;h&agrave;ng qu&yacute;&rdquo; Việt Nam gắn nh&atilde;n Trung Quốc để bịp bợm. Truyện hấp dẫn v&agrave; tạo được kh&ocirc;ng kh&iacute; &ldquo;li&ecirc;u trai&rdquo; trong một x&atilde; hội c&ocirc;ng nghiệp hiện đại khi anh Việt kiều bước ch&acirc;n v&agrave;o ng&ocirc;i nh&agrave; b&iacute; ẩn của hai anh em người T&agrave;u với c&ocirc; em mặc sường x&aacute;m thoắt ẩn thoắt hiện trong l&atilde;ng đ&atilde;ng hương rượu Dương Xu&acirc;n. Nghệ thuật của truyện vượt cao hơn nội dung m&agrave; n&oacute; đề cập khiến truyện kh&ocirc;ng rơi v&agrave;o t&acirc;n văn nặng &ldquo;t&iacute;nh thời sự&rdquo; .</em><br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5618.htm</link>
<title><![CDATA[TRIỆU LAM CHÂU thư gửi bạn cũ nhân hội thơ Rằm Tháng Giêng]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Tue, 31 Jan 2012 11:10:30 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5618.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3293" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">B&acirc;y giờ (năm 2012) Hội những người y&ecirc;u đọc s&aacute;ch của Thư viện Hải Ph&uacute;, mỗi người mỗi ngả, kẻ mất người c&ograve;n. Người năng nổ nhất cho việc h&igrave;nh th&agrave;nh Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng năm 1981 xa xưa, l&agrave; anh Dương Th&aacute;i Nhơn (sau nay l&agrave; Gi&aacute;m đốc Thư viện tỉnh Ph&uacute; Y&ecirc;n) nay cũng đ&atilde; về hưu. Rồi những nh&agrave; thơ Trần Huiền &Acirc;n cũng đ&atilde; v&agrave;o tuổi xưa nay hiếm, nh&agrave; thơ Nguyễn Tường Văn trẻ trung hồi n&agrave;o, nay cũng đ&atilde; hưu rồi. Anh Mai, Gi&aacute;m đốc thư viện Hải Ph&uacute; hồi ấy cũng đ&atilde; l&ecirc;n Mường trời hơn hai chục năm nay. Rồi ch&uacute; Đo&agrave;n Anh, Hội trưởng Hội những người đọc s&aacute;ch Tuy Ho&agrave;, hồi ấy tuổi đ&atilde; ngo&agrave;i năm mươi, nay theo con c&aacute;i lưu lạc tận phương trời n&agrave;o, m&igrave;nh cũng kh&ocirc;ng hay nữa. Chao &ocirc;i, hơn ba chục năm rồi, n&agrave;o c&oacute; &iacute;t ỏi g&igrave;. Vật đổi sao dời, nhưng t&igrave;nh người vẫn ngời s&aacute;ng như Vầng thơ h&ocirc;m nay.</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">THƯ GỬI BẠN CŨ NH&Acirc;N HỘI THƠ RẰM TH&Aacute;NG GI&Ecirc;NG </span><br /><br /><em>Ch&agrave;o bạn Phạm Thị Hồng </em><br /><br />M&igrave;nh đ&atilde; nhận hồi &acirc;m của bạn hai ng&agrave;y nay. Cảm ơn bạn bạn cũ đ&atilde; đồng cảm với những cố gắng kh&ocirc;ng mệt mỏi của m&igrave;nh trong lĩnh vực s&aacute;ng tạo nghệ thuật. Nhận thư bạn trong kh&ocirc;ng kh&iacute; cả nước đang rục rịch chuẩn bị ng&agrave;y Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng lần thứ 10 v&agrave; l&agrave; ng&agrave;y Hội thơ xu&acirc;n Ch&acirc;u &Aacute; lần thứ nhất sẽ tổ chức tại Quảng Ninh v&agrave; H&agrave; Nội đ&uacute;ng v&agrave;o dịp Rằm xu&acirc;n&nbsp; năm nay.<br />&nbsp;Song ri&ecirc;ng mảnh đất Tuy Ho&agrave; của ch&uacute;ng ta th&igrave; năm nay đ&atilde; l&agrave; năm thứ 31 tổ chức Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng rồi. Nhắc đến đ&acirc;y, l&ograve;ng m&igrave;nh lại tr&agrave;o l&ecirc;n bao kỷ niệm về những ng&agrave;y đầu ti&ecirc;n nhất ch&uacute;ng ta c&ugrave;ng hồ hởi (v&agrave; lọ mọ nữa, nhưng l&ograve;ng y&ecirc;u thơ n&agrave;o c&oacute; bao giờ lọ mọ đ&acirc;u nhỉ, rất s&aacute;ng l&aacute;ng l&agrave; đằng kh&aacute;c) tổ chức những đ&ecirc;m thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng những năm th&aacute;ng đầy khốn kh&oacute; ấy. Cuộc sống đầy lam lũ kh&oacute; khăn về kinh tế thời bao cấp, nhưng l&ograve;ng y&ecirc;u thơ của người Tuy Ho&agrave; s&aacute;ng l&ecirc;n lồng lộng cả đất trời, toả một vầng hương đầy quyến rũ, đến nỗi những đệ tử thơ từ Huế, Th&agrave;nh phố Hồ Ch&iacute; Minh, Gia Lai, Kon Tum&hellip; cũng dập d&igrave;u k&eacute;o đến mảnh đất thi&ecirc;ng ngọt mật ong thơ của nơi n&agrave;y&hellip; m&agrave; thưởng ngoạn c&aacute;i ngất ng&acirc;y của Rằm xu&acirc;n thơ n&uacute;i Nhạn ảo huyền&hellip; Những hạt nh&acirc;n thơ đầu ti&ecirc;n của Vầng hương thơ Rằm xu&acirc;n th&aacute;ng gi&ecirc;ng của Tuy Ho&agrave; hồi ấy &ndash; theo t&ocirc;i, Triệu Lam Ch&acirc;u &ndash; l&agrave; hai n&agrave;ng thơ kỳ cựu của Hội những người đọc s&aacute;ch của Thư viện Hải Ph&uacute;: Phạm Thị Hồng v&agrave; Gi&aacute;ng V&acirc;n&hellip; Từ đ&oacute; đến nay v&agrave; m&atilde;i m&atilde;i hai n&agrave;ng ti&ecirc;n thơ ấy cứ s&aacute;ng bừng trong l&ograve;ng bao người d&acirc;n Tuy Ho&agrave;, hễ cứ nhắc đến Hội những người đọc s&aacute;ch thời xưa, th&igrave; lại cảm thấy ng&acirc;n vang hai c&aacute;i t&ecirc;n tr&igrave;u mến: Hồng&hellip; V&acirc;n&hellip;<br /><br />&nbsp;Khởi đầu của Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng của Tuy Ho&agrave; (v&agrave; của cả nước) đẹp một c&aacute;ch ngoạn mục như vậy. Do đ&oacute; về sau Hội thơ đẹp nồng n&agrave;n n&agrave;y&nbsp; toả lan cả nước. C&ograve;n nhớ dịp m&ugrave;a thu 2002 trong Hội thảo văn học miền Trung tại Thanh Ho&aacute;, nh&agrave; văn Nguyễn Gia N&ugrave;ng c&oacute; đọc một b&agrave;i tham luận d&agrave;i n&oacute;i về Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng tại Tuy Ho&agrave;. Mọi người v&ocirc; c&ugrave;ng ngạc nhi&ecirc;n, ngỡ ng&agrave;ng v&agrave; x&uacute;c động, kh&ocirc;ng ngờ Tuy Ho&agrave; lại c&oacute; một ng&agrave;y thơ tuyệt vời đến thế. Ta đ&atilde; tổ chức Rằm thơ xu&acirc;n từ năm 1981, trong khi đ&oacute; Quảng Ninh tổ chức Hội thơ v&agrave;o năm 1988. Tuy Ho&agrave; l&agrave; đốm lửa hồng đầu ti&ecirc;n của Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng của cả nước h&ocirc;m nay.<br /><br />&nbsp;B&acirc;y giờ (năm 2012) Hội những người y&ecirc;u đọc s&aacute;ch của Thư viện Hải Ph&uacute;, mỗi người mỗi ngả, kẻ mất người c&ograve;n. Người năng nổ nhất cho việc h&igrave;nh th&agrave;nh Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng năm 1981 xa xưa, l&agrave; anh Dương Th&aacute;i Nhơn (sau nay l&agrave; Gi&aacute;m đốc Thư viện tỉnh Ph&uacute; Y&ecirc;n) nay cũng đ&atilde; về hưu. Rồi những nh&agrave; thơ Trần Huyền &Acirc;n cũng đ&atilde; v&agrave;o tuổi xưa nay hiếm, nh&agrave; thơ Nguyễn Tường Văn trẻ trung hồi n&agrave;o, nay cũng đ&atilde; hưu rồi. Anh Mai, Gi&aacute;m đốc thư viện Hải Ph&uacute; hồi ấy cũng đ&atilde; l&ecirc;n Mường trời hơn hai chục năm nay. Rồi ch&uacute; Đo&agrave;n Anh, Hội trưởng Hội những người đọc s&aacute;ch Tuy Ho&agrave;, hồi ấy tuổi đ&atilde; ngo&agrave;i năm mươi, nay theo con c&aacute;i lưu lạc tận phương trời n&agrave;o, m&igrave;nh cũng kh&ocirc;ng hay nữa. Chao &ocirc;i, hơn ba chục năm rồi, n&agrave;o c&oacute; &iacute;t ỏi g&igrave;. Vật đổi sao dời, nhưng t&igrave;nh người vẫn ngời s&aacute;ng như Vầng thơ h&ocirc;m nay.<br /><br />&nbsp;Rồi bạn Phạm Thị Hồng, n&agrave;ng ti&ecirc;n thơ của Hội những người đọc s&aacute;ch hồi ấy, sau khi rời Tuy Ho&agrave;, về Đ&agrave; Nẵng năm 1984&hellip; cũng bặt v&ocirc; &acirc;m t&iacute;n&hellip; cho đến m&ugrave;a xu&acirc;n n&agrave;y t&igrave;nh cờ gặp lại tr&ecirc;n s&oacute;ng điện thoại như một tho&aacute;ng mơ hồ m&agrave; xiết bao s&aacute;ng l&aacute;ng, s&aacute;ng l&aacute;ng như Vầng thơ xu&acirc;n đầu ti&ecirc;n thơm ng&aacute;t l&ograve;ng người năm 1981 ấy, bạn nhỉ&hellip; Rồi Gi&aacute;ng V&acirc;n, c&aacute;i t&ecirc;n đẹp v&agrave; gợi cảm như một tứ thơ nồng n&agrave;n của đ&ecirc;m thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng đầu ti&ecirc;n của ch&uacute;ng ta&hellip; cũng tạm thời (như một dấu lặng trong một b&agrave;i h&aacute;t vậy) lặn theo vầng s&aacute;ng Phạm Thị Hồng suốt mấy chục năm r&ograve;ng&hellip; để rồi đồng loạt hiện l&ecirc;n rỡ r&agrave;ng trong l&ograve;ng c&aacute;c th&agrave;nh vi&ecirc;n Hội những người đọc s&aacute;ch xa xưa (trong đ&oacute; c&oacute; Nguyễn Tường Văn v&agrave; Triệu Lam Ch&acirc;u) trong m&ugrave;a xu&acirc;n nay. Phải chăng năm nay l&agrave; Nh&acirc;m th&igrave;n, n&ecirc;n c&aacute;c con Rồng của Hội những người đọc s&aacute;ch, cũng l&agrave; Hội những người nhen nh&oacute;m Hội thơ xu&acirc;n Rằm th&aacute;ng gi&ecirc;ng năm xưa của Tuy Ho&agrave; thơm lừng mật thơ l&ograve;ng, lại bay đến t&igrave;m nhau? Thế th&igrave; hạnh ph&uacute;c qu&aacute;, hạnh ph&uacute;c của l&ograve;ng người chan chứa t&igrave;nh bạn giản dị m&agrave; tri &acirc;m, m&agrave; s&aacute;ng trong như những vần thơ lay động gi&oacute; đồi Nhạn Th&aacute;p bấy năm r&ograve;ng đ&oacute; th&ocirc;i&hellip; Bạn b&egrave; ơi, bạn của những niềm thơ lay động hồi xưa ơi, c&oacute; bao giờ ta lại gặp nhau ấm c&uacute;ng v&agrave; nồng n&agrave;n như ng&agrave;y xưa nữa kh&ocirc;ng?<br /><br />&nbsp;Trời vẫn s&aacute;ng bừng như niềm thơ năm n&agrave;o&hellip; V&agrave; Rằm thơ xu&acirc;n th&aacute;ng gi&ecirc;ng&nbsp; n&uacute;i Nhạn năm nay lại đến rồi&hellip; M&igrave;nh chắp tay hướng l&ecirc;n trời cao, cầu nguyện bao t&acirc;m hồn xưa c&ugrave;ng tụ về dự Rằm thơ xu&acirc;n Tuy Ho&agrave; tr&ecirc;n n&uacute;i Nhạn v&agrave;o năm Nh&acirc;m th&igrave;n (2012) n&agrave;y đ&oacute;! Hồn n&agrave;ng thơ của ng&agrave;y xưa, nay ở Đ&agrave; Nẵng c&oacute; bay v&agrave;o Tuy Ho&agrave; năm nay để lại c&ugrave;ng thưởng l&atilde;m thơ kh&ocirc;ng?<br />&nbsp; Vậy l&agrave; l&uacute;c n&agrave;y đ&atilde; năm giờ bốn ph&uacute;t s&aacute;ng 31 th&aacute;ng 1 năm 2012 rồi. M&igrave;nh xin tạm dừng b&uacute;t đ&acirc;y, bạn nh&eacute;. Ch&uacute;c bạn ngủ ngon trong Vầng thơ nồng n&agrave;n v&agrave; phảng phất thơm điệu b&agrave;i ch&ograve;i đầy quyến rũ từ năm 1981 đến giờ&hellip; Rồi b&igrave;nh minh sẽ lại s&aacute;ng bừng l&ecirc;n bao niềm thơ xao động mới, xao động như t&igrave;nh bạn của ch&uacute;ng ta sau hơn ba mươi năm trời mới gặp lại nhau trong tiếng s&oacute;ng biển d&egrave; dặt r&igrave; r&agrave;o mơ hồ b&iacute; ẩn, m&agrave; long lanh, m&agrave; chan chứa bao điều&hellip;<br /><br />Bạn cũ <u><strong>TRIỆU LAM CH&Acirc;U</strong></u><br />trieulamchau@gmail.com<br />ĐT: 0983 825502<br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5617.htm</link>
<title><![CDATA[HỮU NGỌC tản mạn Rượu và Thơ]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Tue, 31 Jan 2012 03:11:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5617.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3292" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Khi t&ocirc;i đi Thụy Điển t&igrave;m hiểu văn ho&aacute; Bắc &Acirc;u, được biết nh&agrave; thơ Bellman (thế kỷ 18) cũng trong truyền thống d&ugrave;ng thơ rượu. &Ocirc;ng kh&ocirc;ng phải l&agrave; nh&agrave; thơ vĩ đại của d&acirc;n tộc nhưng khi t&ocirc;i n&oacute;i chuyện với ai, cũng thấy &ocirc;ng được mọi người ưa th&iacute;ch. B&agrave;i ca chuốc rượu theo kiểu ca tụng Thần Rượu Bacchus l&agrave; sở trường của Bellman. &Ocirc;ng sử dụng những khu&ocirc;n s&aacute;o cổ điển của thể loại: T&igrave;nh tri kỷ của c&aacute;c đệ tử rượu, tho&aacute;t ly c&aacute;i thống khổ của x&atilde; hội. Bacchus được t&ocirc;n l&agrave; l&atilde;nh ch&uacute;a của Vương quốc Hạnh ph&uacute;c. Trong say sưa, hưởng lạc khoảnh khắc, &ocirc;ng l&agrave;m thơ rất sinh động, đưa v&agrave;o thơ cả cảnh sinh hoạt hiện thực. Người ta thường v&iacute; Bellman&nbsp; với nh&agrave; thơ Ph&aacute;p thời Trung cổ l&agrave; Villon. Hai nh&agrave; thơ chỉ giống nhau ở rượu ch&egrave; lang bạt, nhưng t&acirc;m t&igrave;nh v&agrave; rung cảm kh&aacute;c nhau</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><strong>Hưởng ứng chuỗi Ng&agrave;y Thơ Việt Nam lần thứ X v&agrave; Li&ecirc;n hoan thơ ch&acirc;u &Aacute;- Th&aacute;i B&igrave;nh dương lần thứ I </strong><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<span style="font-size: large">&nbsp; Rượu v&agrave; Thơ</span><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong><u>HỮU NGỌC</u></strong><br /><br />Từ xưa đến nay, c&oacute; rượu th&igrave; ra thơ, m&agrave; thơ th&igrave; ca tụng rượu. Đ&oacute; l&agrave; ch&acirc;n l&yacute; dưới mọi bầu trời. Nơi đ&acirc;u cũng mượn ch&eacute;n rượu để qu&ecirc;n hoặc vượt qua c&aacute;i hiện thực đ&aacute;ng buồn hoặc ngược lại, để mừng c&ocirc;ng, ch&uacute;c tụng nhau. Nhưng th&aacute;i độ với người say v&agrave; với rượu kh&aacute;c nhau, t&ugrave;y theo từng nền văn ho&aacute;. Ở phương T&acirc;y, n&oacute;i chung nghiện rượu bị coi l&agrave; một bệnh x&atilde; hội, đạo l&yacute; l&ecirc;n &aacute;n. Ở ta v&agrave; c&aacute;c nước Đ&ocirc;ng &Aacute;, trừ những tay n&aacute;t rượu b&ecirc; tha, rượu lại được đề cao, coi l&agrave; đồ c&uacute;ng thi&ecirc;ng li&ecirc;ng, một đặc trưng của nam nhi. Rượu kh&ocirc;ng những l&agrave; c&aacute;ch ti&ecirc;u sầu cho c&aacute;c bậc tao nh&atilde; m&agrave; c&ograve;n l&agrave; phương tiện giải tho&aacute;t &ldquo;phận người&rdquo;, đạt tới c&aacute;i l&acirc;ng l&acirc;ng, t&acirc;m nhập v&agrave;o vũ trụ, tan biến v&agrave;o hư v&ocirc; của Phật L&atilde;o.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong Đường thi, L&yacute; Bạch l&agrave; ng&ocirc;i sao &ldquo;rượu v&agrave; thơ&rdquo;. &Ocirc;ng rất th&iacute;ch rượu, nhưng kh&ocirc;ng hề bị ch&ecirc; tr&aacute;ch l&agrave; b&ecirc; tha. Tr&aacute;i lại, trong cuộc đời ri&ecirc;ng, đối với gia đ&igrave;nh, b&egrave; bạn, nh&acirc;n d&acirc;n v&agrave; bản th&acirc;n, &ocirc;ng lu&ocirc;n tỏ ra ch&acirc;n th&agrave;nh, nh&acirc;n hậu v&agrave; b&igrave;nh dị. Rượu gi&uacute;p &ocirc;ng thể hiện bản sắc thơ &ocirc;ng, m&agrave; đời sau đ&aacute;nh gi&aacute; l&agrave; &ldquo;phi&ecirc;u dạt, h&agrave;o ph&oacute;ng&rdquo; (kho&aacute;ng đạt, thanh tho&aacute;t tự nhi&ecirc;n), vươn tới c&aacute;i cao xa. B&agrave;i &ldquo;Thơ trước khi chuốc rượu&rdquo; của &ocirc;ng nổi tiếng: Nước s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave; chảy ra biển mất h&uacute;t, t&oacute;c con người thoắt từ đen th&agrave;nh trắng, vậy h&atilde;y uống đi, mong say, kh&ocirc;ng mong tỉnh. H&atilde;y b&aacute;n ngựa v&agrave; &aacute;o qu&yacute; lấy tiền mua rượu ngon để c&ugrave;ng nhau ti&ecirc;u tan &ldquo;vạn cổ sầu&rdquo; của kiếp người.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở ta, Tản Đ&agrave; cũng c&oacute; c&aacute;i &ldquo;ng&ocirc;ng&rdquo; của L&yacute; Bạch. &Ocirc;ng mượn thơ v&agrave; rượu để n&oacute;i l&ecirc;n c&aacute;i u uất, kh&aacute;t vọng v&agrave; t&igrave;nh người của m&igrave;nh:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>&nbsp; Trời đất sinh ra rượu với thơ <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Kh&ocirc;ng thơ kh&ocirc;ng rượu sống như thừa<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ocirc;ng danh hai chữ m&ugrave;i men nhạt<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sự nghiệp trăm năm n&eacute;t mực mờ<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mạch nước s&ocirc;ng Đ&agrave; tu&ocirc;n r&oacute;c r&aacute;ch<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ng&agrave;n m&acirc;y non Tản mắt lơ mơ<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ograve;n thơ c&ograve;n rượu c&ograve;n xu&acirc;n m&atilde;i<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ograve;n m&atilde;i xu&acirc;n c&ograve;n rượu với thơ</em><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Ng&agrave;y xu&acirc;n thơ rượu)<br />C&ograve;n thơ c&ograve;n rượu l&agrave; để:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>&nbsp; Đất say đất cũng lăn quay<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trời say trời cũng đỏ gay ai cười!</em><br />Cuộc lợi danh như chi&ecirc;m bao, vậy th&igrave;:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thương ai cho bận l&ograve;ng đ&acirc;y<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cho vơi hũ rượu cho đầy t&uacute;i thơ<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cảnh đời gi&oacute; gi&oacute; mưa mưa<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Buồn tr&ocirc;ng, ta phải say sưa đỡ buồn <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rượu say thơ lại khơi nguồn<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; N&ecirc;n thơ rượu cũng th&ecirc;m ngon giọng t&igrave;nh<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rượu thơ m&igrave;nh lại với m&igrave;nh<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi say qu&ecirc;n cả c&aacute;i h&igrave;nh ph&ugrave; du</em><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bầu rượu t&uacute;i thơ, l&atilde;ng du giang hồ l&agrave; điển h&igrave;nh cho văn nh&acirc;n thời trước, muốn t&igrave;m lối tho&aacute;t cho c&aacute;i t&ocirc;i bị Khổng gi&aacute;o v&agrave; x&atilde; hội đ&egrave; n&eacute;n. Trong truyện Kiều, c&oacute; những c&acirc;u thơ n&oacute;i đến rượu c&ugrave;ng cảm x&uacute;c thơ như:&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi tỉnh rượu l&uacute;c t&agrave;n canh&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bầu ti&ecirc;n chuốc rượu c&acirc;u thần nối thơ<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mảng vui rượu sớm cờ trưa</em><br /><br />Vị ch&uacute;a thơ rượu nổi danh Đ&ocirc;ng T&acirc;y l&agrave; Omar Khayyam (thế kỷ 10). C&oacute; điều lạ l&agrave; vị gi&aacute;o sĩ thần rượu n&agrave;y lại l&agrave; người nước Ba Tư cấm rượu v&igrave; d&acirc;n theo đạo Hồi.. T&ocirc;i c&oacute; dịp đi Iran (t&ecirc;n mới của Ba Tư) th&igrave; thấy c&aacute;c buổi tiệc t&ugrave;ng đều kh&ocirc;ng c&oacute; rượu. Người ta kể lại l&agrave; Khayyam thường ngồi tr&ecirc;n s&acirc;n thượng uổng rượu v&agrave; đ&agrave;m đạo với bạn b&egrave;. C&oacute; l&agrave;n gi&oacute; mạnh l&agrave;m rơi vỡ v&ograve; rượu. &Ocirc;ng ngẫu hứng l&agrave;m b&agrave;i thơ:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <em>Hỡi thượng đế, Người đ&atilde; đập vỡ v&ograve; rượu của con<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&atilde; đ&oacute;ng cửa niềm vui của con, Thượng đế hỡi!<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế l&agrave; con uống m&agrave; Người lại say<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chao ơi, Người c&oacute; say chăng khi mồm con đầy đất?</em><br />Thơ Khayyam qua rượu, thể hiện một triết l&yacute; hưởng lạc v&agrave; bi quan về số phận con người, &yacute; nghĩa vũ trụ, nhiều khi đi ngược gi&aacute;o l&yacute; ch&iacute;nh thống của đạo Hồi.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở phương T&acirc;y, thơ chuốc rượu v&agrave; ca tụng rượu xuất ph&aacute;t từ lễ hội thờ Thần Rượu cổ Hy Lạp l&agrave; Diomisos, Thần Rượu cổ La M&atilde; l&agrave; Bacchus. Lễ hội gồm nhẩy m&uacute;a, ca h&aacute;t, truy hoan&hellip;c&oacute; những đ&aacute;m cuới đeo mặt nạ, l&agrave; nguồn gốc thể loại bi kịch v&agrave; h&agrave;i kịch cổ Hy Lạp. Khi t&ocirc;i đi Thụy Điển t&igrave;m hiểu văn ho&aacute; Bắc &Acirc;u, được biết nh&agrave; thơ Bellman (thế kỷ 18) cũng trong truyền thống d&ugrave;ng thơ rượu. &Ocirc;ng kh&ocirc;ng phải l&agrave; nh&agrave; thơ vĩ đại của d&acirc;n tộc nhưng khi t&ocirc;i n&oacute;i chuyện với ai, cũng thấy &ocirc;ng được mọi người ưa th&iacute;ch. B&agrave;i ca chuổc rượu theo kiểu ca tụng Thần Rượu Bacchus l&agrave; sở trường của Bellman. &Ocirc;ng sử dụng những khu&ocirc;n s&aacute;o cổ điển của thể loại: T&igrave;nh tri kỷ của c&aacute;c đệ tử rượu, tho&aacute;t ly c&aacute;i thống khổ của x&atilde; hội. Bacchus được t&ocirc;n l&agrave; l&atilde;nh ch&uacute;a của Vương quốc Hạnh ph&uacute;c. Trong say sưa, hưởng lạc khoảnh khắc, &ocirc;ng l&agrave;m thơ rất sinh động, đưa v&agrave;o thơ cả cảnh sinh hoạt hiện thực.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người ta thường v&iacute; Bellman&nbsp; với nh&agrave; thơ Ph&aacute;p thời Trung cổ l&agrave; Villon. Hai nh&agrave; thơ chỉ giống nhau ở rượu ch&egrave; lang bạt, nhưng t&acirc;m t&igrave;nh v&agrave; rung cảm kh&aacute;c nhau. Villon đắm m&igrave;nh trong tội &aacute;c của giới trộm cướp, để rồi hối hận, s&aacute;m hối trước Ch&uacute;a, luyến tiếc c&aacute;i trong s&aacute;ng đ&atilde; mất. C&ograve;n Bellman l&agrave; vi&ecirc;n chức tiểu tư sản vui đời, say sưa rượu ch&egrave; ca h&aacute;t, la c&agrave; qu&aacute;n rượu kh&ocirc;ng hối tiếc. Nhẩy m&uacute;a, nhạc ca vui. Rượu l&agrave; chất men những b&agrave;i ca của Bellman. Rượu đ&acirc;y kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa h&agrave;nh lạc, chỉ khoảnh khắc cho khu&acirc;y nỗi ch&aacute;n chường như trong văn học cổ La-Hy. N&oacute; cũng kh&ocirc;ng gợi l&ecirc;n c&aacute;i say, c&aacute;c nh&agrave; thơ Ba Tư cảm thấy&nbsp; th&uacute; vui trong cay đắng hay do băn khoăn si&ecirc;u h&igrave;nh, Rượu của Bellman bắt nguồn từ Thần Rượu La-Hy nhập v&agrave;o cuộc đời trần thế h&agrave;ng ng&agrave;y với c&aacute;i vui c&aacute;i buồn trần thế.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đọc thơ Bellman đừng qu&ecirc;n đ&oacute; l&agrave; b&agrave;i ca k&egrave;m nhạc, ngọc phải lắp v&agrave;o nhẫn mới thấy hết gi&aacute; trị. H&agrave;ng năm ở Thuỵ Điển , ng&agrave;y 26 thang bẩy l&agrave; ng&agrave;y Hội Bellman. Từ 1920, c&oacute; giải thưởng Bellman cho nh&agrave; thơ n&agrave;o xuất sắc.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5616.htm</link>
<title><![CDATA[Ngoảnh lại vụ án Người Hóa Hổ trên hồ mù sương]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Mon, 30 Jan 2012 09:13:41 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5616.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3290" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Lịch sử thật trớ tr&ecirc;u, ai c&oacute; thể ngờ rằng, vị Tiến sĩ - Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh đang ph&aacute;t huy t&agrave;i năng chấn hưng Đất Nước th&igrave; tai họa đ&atilde; gi&aacute;ng xuống nhấn ch&igrave;m &ocirc;ng trong s&oacute;ng nước hồ T&acirc;y! Tai họa ấy đ&atilde; được kể lại một c&aacute;ch mơ hồ, đầy t&iacute;nh hoang đường như sau trong hai cuốn s&aacute;ch &quot;Việt điện u linh&quot; v&agrave; &quot;Lĩnh Nam ch&iacute;ch qu&aacute;i&quot; thời Trần: Quan Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh nu&ocirc;i được một t&ecirc;n gia n&ocirc; người Đại L&yacute; (V&acirc;n Nam) c&oacute; ph&eacute;p thuật kỳ lạ: đọc thần ch&uacute; xong biến h&igrave;nh th&agrave;nh hổ b&aacute;o, Văn Thịnh cố dỗ để dạy m&igrave;nh thuật ấy, học được thuật rồi liền lập mưu giết t&ecirc;n gia n&ocirc; v&agrave; định d&ugrave;ng thuật hại vua để cướp ng&ocirc;i. Th&aacute;ng 3 năm B&iacute;nh T&yacute; 1096, vua L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng c&ugrave;ng th&aacute;i sư đi thuyền chơi hồ, xem đ&aacute;nh c&aacute;. Bỗng nhi&ecirc;n sương m&ugrave; nổi l&ecirc;n d&agrave;y đặc, rồi c&oacute; tiếng ch&egrave;o r&agrave;o r&agrave;o của một chiếc thuyền x&aacute;p đến. Vua cầm gi&aacute;o ph&oacute;ng, th&igrave; sương tan, tr&ecirc;n chiếc thuyền x&aacute;p đến nọ thấy một con hổ chực vồ vua. Người ch&agrave;i lưới l&agrave; Mục Thận quăng lưới chụp lấy, th&igrave; trong lưới lại ch&iacute;nh l&agrave;&hellip;L&ecirc; Văn Thịnh! &Ocirc;ng bị bắt ngay, lẽ ra phải tội tru di, nhưng vua x&eacute;t người c&oacute; c&ocirc;ng, &ldquo;thương t&igrave;nh&rdquo; cho đi đ&agrave;y biệt xứ miền Thao giang, đến tận ng&agrave;y qua đời&hellip;</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">NGOẢNH LẠI VỤ &Aacute;N NGƯỜI H&Oacute;A HỔ TR&Ecirc;N HỒ M&Ugrave; SƯƠNG</span><br /><br /><u><strong>NGUYỄN ANH TUẤN</strong></u><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Chiều m&ugrave;a đ&ocirc;ng cuối năm, t&ocirc;i c&oacute; dịp lang thang tr&ecirc;n mặt nước hồ T&acirc;y- nơi lưu giữ nhiều di t&iacute;ch lịch sử v&ocirc; gi&aacute;, l&agrave; một kho t&agrave;ng huyền t&iacute;ch v&agrave; giai thoại văn học qu&yacute; b&aacute;u... Hồ T&acirc;y l&uacute;c n&agrave;y d&agrave;y đặc sương. Sương phủ khắp bến bờ. Sương phủ l&ecirc;n c&acirc;y cối hoa cỏ. Sương phủ l&ecirc;n ch&ugrave;a chiền, phủ k&iacute;n những văn bia, những n&eacute;t chữ tr&ecirc;n đ&igrave;nh đền miếu mạo. Sương như phủ k&iacute;n cả cuộc đời n&agrave;y, với bao d&aacute;ng người mờ mờ nh&acirc;n ảnh...<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cũng ch&iacute;nh tr&ecirc;n mặt nước m&ugrave; sương khiến cho hồ mang t&ecirc;n D&acirc;m Đ&agrave;m từ xa xưa n&agrave;y, hơn ch&iacute;n thế kỷ trước đ&atilde; xảy ra một c&acirc;u chuyện thực bi thảm... <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&oacute; l&agrave; v&agrave;o năm 1096, vị th&aacute;i sư đương triều L&ecirc; Văn Thịnh m&agrave; c&ocirc;ng lao phụ quốc đang lớn tựa n&uacute;i th&aacute;i sơn bỗng dưng bị mắc tội t&agrave;y đ&igrave;nh, c&aacute;i tội đ&aacute;ng phải giết cả ba họ! Chuyện xảy ra chớp nho&aacute;ng tr&ecirc;n mặt nước ph&iacute;a T&acirc;y kinh th&agrave;nh Thăng Long n&agrave;y, trong buổi chiều ấy đ&atilde; thi&ecirc;u hủy to&agrave;n bộ c&ocirc;ng lao v&agrave; thanh danh của một vị đệ nhất c&ocirc;ng thần thời L&yacute;! Tất cả sử s&aacute;ch ch&iacute;nh thống trong nhiều thế kỷ v&agrave; c&aacute;c lời truyền miệng - d&ugrave; chi tiết c&oacute; kh&aacute;c nhau, c&oacute; nhiều dị bản, v&agrave; tuy c&oacute; nghi vấn, nhưng tựu chung lại đều kể về chuyện L&ecirc; Văn Thịnh h&oacute;a hổ tr&ecirc;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m để dọa vua L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng, nhằm đoạt ng&ocirc;i b&aacute;u... C&oacute; một điều tr&ugrave;ng hợp kh&aacute; lạ l&ugrave;ng l&agrave;: Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh sinh v&agrave;o năm Canh Dần (1050), tới năm nay l&agrave; đ&uacute;ng 16 Hoa Gi&aacute;p! Sinh thời, &ocirc;ng c&oacute; d&aacute;ng người đi v&agrave; ngồi tựa hổ, v&agrave; định mệnh qu&aacute;i &aacute;c lại kho&aacute;c cho &ocirc;ng c&aacute;i &aacute;n h&oacute;a hổ dọa vua! <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cũng tr&ecirc;n s&oacute;ng nước m&agrave;u huyền thoại của chiều đ&ocirc;ng t&agrave;n, t&ocirc;i chợt&nbsp;&nbsp;nhớ lại h&igrave;nh ảnh một con thủy qu&aacute;i bằng đ&aacute; kỳ lạ m&agrave; người đời vẫn quen gọi l&agrave; rồng từng gặp tr&ecirc;n n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai v&ugrave;ng Kinh Bắc xưa...<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Con vật n&agrave;y được t&igrave;m thấy dưới ch&acirc;n đền thờ th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh, sau nhiều thế kỷ bị ch&ocirc;n v&ugrave;i trong l&ograve;ng đất v&agrave; sự qu&ecirc;n l&atilde;ng...Từ l&uacute;c được ph&aacute;t hiện cho tới nay, chưa đầy hai chục năm, n&oacute; đ&atilde; g&acirc;y n&ecirc;n một nỗi sững sờ, kinh ngạc, v&agrave; x&uacute;c động tận đ&aacute;y l&ograve;ng nhiều tầng lớp người khi tận mắt nh&igrave;n thấy n&oacute;, hay chỉ được ngắm n&oacute; qua ảnh chụp... <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vậy con rồng đ&aacute; dưới ch&acirc;n n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai đ&oacute; biểu tượng cho ai, n&oacute; muốn diễn tả nỗi niềm g&igrave; của ngươ&igrave; nghệ nh&acirc;n d&acirc;n gian? N&oacute; c&oacute; li&ecirc;n quan g&igrave; đến vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m? Đ&acirc;u l&agrave; sự thật đằng sau sương m&ugrave; hồ T&acirc;y v&agrave; sương m&ugrave; của lịch sử?<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;T&ocirc;i đ&atilde; t&igrave;m đến Văn Miếu tỉnh Bắc Ninh. Nơi đ&acirc;y c&oacute; bảng v&agrave;ng bia đ&aacute; lưu danh thơm của nhiều vị khoa bảng đất Kinh Bắc xưa. V&agrave; ở một trong những tấm bia Kim bảng lưu phương, dưới &aacute;nh nến của học tr&ograve; trường Cao đẳng Sư phạm Bắc Ninh, t&ocirc;i nhanh ch&oacute;ng t&igrave;m thấy t&ecirc;n tuổi vị tiến sĩ đứng đầu bảng 10 người, ở khoa thi nho học tam trường đầu ti&ecirc;n ở nước ta để chọn người t&agrave;i l&agrave;m quan: khoa thi Minh kinh b&aacute;c sĩ lần đầu được mở ra tại Quốc tử gi&aacute;m - Thăng Long năm Ất M&atilde;o (1075)- vị tiến sĩ khai khoa đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; L&ecirc; Văn Thịnh, mở đầu cho truyền thống khoa bảng rạng rỡ của cả v&ugrave;ng Kinh Bắc với 599 vị tiến sĩ nho học! Sử s&aacute;ch cũ ch&eacute;p lại, ngay sau khi đậu thủ khoa, L&ecirc; Văn Thịnh được v&agrave;o hầu vua học (thực chất l&agrave; dạy vua). L&uacute;c n&agrave;y vua L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng mới khoảng 10 tuổi. L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng l&agrave; con Th&aacute;i hậu Ỷ Lan, l&ecirc;n ng&ocirc;i vua năm 1072 l&uacute;c 7 tuổi, c&oacute; quan Th&aacute;i sư L&yacute; Đạo Th&agrave;nh l&agrave;m Phụ ch&iacute;nh. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Năm Gi&aacute;p T&yacute; (1084), L&ecirc; Văn Thịnh l&agrave; Thị lang Bộ binh được vua giao đến trại Vĩnh B&igrave;nh để c&ugrave;ng với người Tống b&agrave;n việc cương giới. Việc hoạch định bi&ecirc;n giới n&agrave;y, c&oacute; c&ocirc;ng lao rất lớn của L&ecirc; Văn Thịnh- một nh&agrave; ngoại giao c&oacute; t&agrave;i qua những lần hội đ&agrave;m với nh&agrave; Tống. Đại diện cho Đại Việt, L&ecirc; Văn Thịnh đ&atilde; trả lời một c&aacute;ch cứng cỏi, đầy đủ lập luận: Đất th&igrave; c&oacute; chủ, c&aacute;c vi&ecirc;n quan giữ đất ấy đem nộp cho người kh&aacute;c v&agrave; trốn đi th&igrave; đất ấy th&agrave;nh vật ăn trộm của chủ. Sự chủ giao cho m&agrave; lấy trộm đ&atilde; kh&ocirc;ng tha thứ được, m&agrave; trộm của hay &quot;t&agrave;ng trữ&quot; th&igrave; luật ph&aacute;p cũng kh&ocirc;ng cho ph&eacute;p, huống chi nay lại mang đất lấy trộm d&acirc;ng để l&agrave;m dơ bẩn sổ s&aacute;ch nh&agrave; vua. Nh&agrave; Tống đ&atilde; buộc phải trả cho nh&agrave; L&yacute; 6 huyện v&agrave; 3 động m&agrave; hai b&ecirc;n kh&ocirc;ng mất một mũi t&ecirc;n, một giọt m&aacute;u!<br />&nbsp;&nbsp; Năm Ất Sửu (1085), L&ecirc; Văn Thịnh được phong chức Th&aacute;i sư - chức quan đại thần to nhất trong triều. Đất nước l&uacute;c n&agrave;y đang trong thời kỳ th&aacute;i b&igrave;nh, d&acirc;n an, nước mạnh. Nhiều ch&ugrave;a th&aacute;p được x&acirc;y dựng trong thời gian đ&oacute;. L&ecirc; Văn Thịnh c&ograve;n c&oacute; nhiều đ&oacute;ng g&oacute;p trong việc x&acirc;y dựng luật ph&aacute;p thời L&yacute;, v&agrave; &ocirc;ng đang&nbsp;&nbsp;tiến h&agrave;nh những dự &aacute;n cải c&aacute;ch quan trọng cho quốc gia.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhưng lịch sử thật trớ tr&ecirc;u, ai c&oacute; thể ngờ rằng, vị Tiến sĩ - Th&aacute;i sư đ&oacute; đang ph&aacute;t huy t&agrave;i năng chấn hưng Đất Nước th&igrave; tai họa đ&atilde; gi&aacute;ng xuống nhấn ch&igrave;m &ocirc;ng trong s&oacute;ng nước hồ T&acirc;y! Tai họa ấy đ&atilde; được kể lại một c&aacute;ch mơ hồ, đầy t&iacute;nh hoang đường như sau trong hai cuốn s&aacute;ch &quot;Việt điện u linh&quot; v&agrave; &quot;Lĩnh Nam ch&iacute;ch qu&aacute;i&quot; thời Trần: Quan Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh nu&ocirc;i được một t&ecirc;n gia n&ocirc; người Đại L&yacute; (V&acirc;n Nam) c&oacute; ph&eacute;p thuật kỳ lạ: đọc thần ch&uacute; xong biến h&igrave;nh th&agrave;nh hổ b&aacute;o, Văn Thịnh cố dỗ để dạy m&igrave;nh thuật ấy, học được thuật rồi liền lập mưu giết t&ecirc;n gia n&ocirc; v&agrave; định d&ugrave;ng thuật hại vua để cướp ng&ocirc;i. Th&aacute;ng 3 năm B&iacute;nh T&yacute; 1096, vua L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng c&ugrave;ng th&aacute;i sư đi thuyền chơi hồ, xem đ&aacute;nh c&aacute;. Bỗng nhi&ecirc;n sương m&ugrave; nổi l&ecirc;n d&agrave;y đặc, rồi c&oacute; tiếng ch&egrave;o r&agrave;o r&agrave;o của một chiếc thuyền x&aacute;p đến. Vua cầm gi&aacute;o ph&oacute;ng, th&igrave; sương tan, tr&ecirc;n chiếc thuyền x&aacute;p đến nọ thấy một con hổ chực vồ vua. Người ch&agrave;i lưới l&agrave; Mục Thận quăng lưới chụp lấy, th&igrave; trong lưới lại ch&iacute;nh l&agrave;&hellip;L&ecirc; Văn Thịnh! &Ocirc;ng bị bắt ngay, lẽ ra phải tội tru di, nhưng vua x&eacute;t người c&oacute; c&ocirc;ng, &ldquo;thương t&igrave;nh&rdquo; cho đi đ&agrave;y biệt xứ miền Thao giang, đến tận ng&agrave;y qua đời&hellip;Vua khen Mục Thận đ&atilde; c&oacute; c&ocirc;ng cứu vua, cất l&agrave;m Đ&ocirc; u&yacute; v&agrave; sau thăng tới Phụ quốc tướng qu&acirc;n. Khi mất, tặng chức Th&aacute;i u&yacute;. Vua sai dựng đền tạc tượng thờ. (Đền thờ Mục Thận ch&iacute;nh l&agrave; đ&igrave;nh l&agrave;ng V&otilde;ng Thị, quận T&acirc;y Hồ ng&agrave;y nay).<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Điều đ&aacute;ng n&oacute;i l&agrave;, từ c&acirc;u chuyện đầy hoang đường đ&oacute; đ&atilde; h&igrave;nh th&agrave;nh một nghi &aacute;n m&agrave; trong suốt mấy trăm năm sau đ&oacute;, s&aacute;ch sử phong kiến đ&atilde; kh&ocirc;ng một lần t&igrave;m c&aacute;ch l&yacute; giải tới cội nguồn sự thật. Trước sau trong sử kh&ocirc;ng hề ghi &ocirc;ng c&oacute; hiềm kh&iacute;ch, th&ugrave; o&aacute;n, xung khắc g&igrave; với triều đ&igrave;nh, với vua v&agrave; Ho&agrave;ng Th&aacute;i hậu; sử s&aacute;ch cũng kh&ocirc;ng hề ghi &ocirc;ng c&oacute; phe nh&oacute;m, b&egrave; đảng v&agrave; &acirc;m mưu g&igrave;. Hơn 900 năm tr&ocirc;i qua, sự việc ở hồ D&acirc;m Đ&agrave;m vẫn treo tr&ecirc;n đầu c&aacute;c thời đại một c&acirc;u hỏi lớn.<br />&nbsp;&nbsp; S&aacute;ch Đại Việt sử k&yacute; to&agrave;n thư ch&eacute;p: &ldquo;B&iacute;nh T&yacute;, [1096] M&ugrave;a Xu&acirc;n, th&aacute;ng 3, L&ecirc; Văn Thịnh mưu l&agrave;m phản, tha tội chết, an tr&iacute; ở Thao Giang. Bấy giờ vua ra hồ D&acirc;m Đ&agrave;m, ngự tr&ecirc;n thuyền nhỏ xem đ&aacute;nh c&aacute;. Chợt c&oacute; m&acirc;y m&ugrave; nổi l&ecirc;n, trong đ&aacute;m m&ugrave; nghe c&oacute; tiếng thuyền bơi đến, tiếng m&aacute;i ch&egrave;o r&agrave;o r&agrave;o, vua lấy gi&aacute;o n&eacute;m. Chốc l&aacute;t m&acirc;y m&ugrave; tan, thấy trong thuyền c&oacute; con hổ, mọi người sợ t&aacute;i mặt, n&oacute;i: &ldquo;Việc nguy rồi!&rdquo;. Người đ&aacute;nh c&aacute; l&agrave; Mục Thận quăng lưới tr&ugrave;m l&ecirc;n con hổ, th&igrave; ra l&agrave; Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh. Vua nghĩ Thịnh l&agrave; đại thần c&oacute; c&ocirc;ng gi&uacute;p đỡ, kh&ocirc;ng nỡ giết, đ&agrave;y l&ecirc;n trại đầu Thao Giang. Thưởng cho Mục Thận quan chức v&agrave; tiền của, lại cho đất ở T&acirc;y Hồ l&agrave;m thực ấp. Trước đấy Văn Thịnh c&oacute; gia n&ocirc; người nước Đại L&yacute; c&oacute; ph&eacute;p thuật kỳ lạ, cho n&ecirc;n mượn thuật ấy toan l&agrave;m chuyện th&iacute; nghịch &rdquo; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;C&aacute;c bộ ch&iacute;nh sử kh&aacute;c ở nhiều triều đại đều ch&eacute;p lại gần như nguy&ecirc;n xi Việt điện u linh v&agrave; cho rằng L&ecirc; Văn Thịnh mắc tội phản nghịch l&agrave; c&oacute; thực, lẽ ra phải kh&eacute;p v&agrave;o tội chết. C&oacute; thể n&oacute;i đ&acirc;y l&agrave; một bản &aacute;n c&oacute; phần kỳ lạ, bởi mưu phản l&agrave; một trọng tội. V&agrave;o năm 1071, nh&agrave; L&yacute; đ&atilde; c&oacute; đạo luật định r&otilde; khung h&igrave;nh phạt d&agrave;nh cho c&aacute;c tội Thập &aacute;c, trong đ&oacute; c&oacute; tội mưu phản; như vậy h&igrave;nh phạt đ&atilde; &aacute;p dụng rất kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường khi L&ecirc; Văn Thịnh được tha tội chết, chỉ bị &ldquo;đ&agrave;y&rdquo; m&agrave; th&ocirc;i. Ngay cả Ng&ocirc; Sĩ Li&ecirc;n khi soạn Đại Việt sử k&yacute; to&agrave;n thư đ&atilde; &ldquo;b&agrave;n&rdquo; về nghi &aacute;n n&agrave;y như sau: &ldquo;Kẻ l&agrave;m t&ocirc;i, phạm tội giết vua cướp ng&ocirc;i m&agrave; được miễn tội chết, thế l&agrave; sai trong việc h&igrave;nh, lỗi ở vua tin s&ugrave;ng đạo Phật&rdquo;. C&oacute; người c&ograve;n xếp &ocirc;ng v&agrave;o vai những nh&acirc;n vật phản diện trong lịch sử. C&oacute; trọng &ldquo;tội&rdquo; m&agrave; kh&ocirc;ng bị giết nhưng vẫn l&agrave; một nh&acirc;n vật mưu phản trong suy nghĩ của nhiều người. Đ&acirc;y l&agrave; một kiểu tội kh&ocirc;ng th&agrave;nh tội&hellip; L&yacute; Tế Xuy&ecirc;n, t&aacute;c giả &quot;Việt điện u linh&quot; cũng than thở: &quot;L&ecirc; Văn Thịnh tội n&ecirc;n xử trảm vua lại tha m&agrave; chỉ phạt lưu, ch&iacute;nh h&igrave;nh như thế thật l&agrave; lầm lỗi&quot;&hellip; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3291" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<strong><em><span style="font-size: xx-small">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&aacute;c giả b&agrave;i viết v&agrave; nh&agrave; bảo t&agrave;ng học Phạm Đức Hu&acirc;n trong đền thờ L&ecirc; Văn Thịnh.</span></em></strong><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;C&aacute;c s&aacute;ch kh&aacute;c như Việt sử lược, Lịch triều hiến chương loại ch&iacute;, v.v cũng kh&ocirc;ng tho&aacute;t khỏi sự nh&igrave;n nhận khắt khe đối với c&aacute;i gọi l&agrave; tội lỗi của LVT! T&aacute;c giả Kh&acirc;m định Việt sử th&ocirc;ng gi&aacute;m kh&ocirc;ng hề ngần ngại giải th&iacute;ch vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m: &ldquo;Văn Thịnh c&oacute; t&ecirc;n gia n&ocirc; người nước Đại L&yacute; (một địa phương đ&acirc;u đ&oacute; ở b&ecirc;n T&agrave;u). T&ecirc;n n&agrave;y c&oacute; ph&aacute;p thuật lạ, nh&acirc;n đ&oacute; Văn Thịnh manh t&acirc;m mưu sự kh&aacute;c&hellip;&rdquo; Vua Tự Đức l&agrave; người nổi tiếng về văn chương khi ra Thăng Long, đi tr&ecirc;n hồ T&acirc;y đ&atilde; l&agrave;m thơ về LVT như sau:<br />Văn học to&agrave;n d&ugrave;ng để tiến th&acirc;n/Học th&acirc;m t&ocirc;i tớ thuật kỳ gian/Gi&aacute;o thần n&eacute;m tới t&agrave; ma hết/Hổ quỷ nguy&ecirc;n h&igrave;nh ch&iacute;nh đại thần ( Dịch từ chữ H&aacute;n)<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Sương m&ugrave; hồ T&acirc;y dường như muốn nhấn ch&igrave;m mọi trang sử s&aacute;ch trong ẩn số, hay muốn thử th&aacute;ch l&ograve;ng trung thực v&agrave; sự dũng cảm của con người trước c&ocirc;ng l&yacute;?<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cho đến gi&agrave; nửa sau thế kỷ 20- dựa tr&ecirc;n những sử liệu v&agrave; dư luận sẵn c&oacute;, một t&aacute;c giả viết kịch h&aacute;t c&oacute; uy t&iacute;n đ&atilde; dựng l&ecirc;n một nh&acirc;n vật gian thần &aacute;c độc, nhiều mưu m&ocirc; th&acirc;m hiểm v&agrave; nhiều tội lỗi khủng khiếp, nh&acirc;n vật đ&oacute; mang t&ecirc;n: Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh! Vở ch&egrave;o n&agrave;y đ&atilde; được tr&igrave;nh diễn ở nhiều nh&agrave; h&aacute;t, nhiều chiếu ch&egrave;o tr&ecirc;n to&agrave;n quốc, được kh&aacute;n giả say m&ecirc; hoan ngh&ecirc;nh rầm rộ, v&agrave; được giải thưởng hội diễn kh&ocirc;ng &iacute;t lần! Một số cuốn s&aacute;ch thời nay viết về đền miếu, th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng cũng cố t&igrave;nh &quot;lờ&quot; đi t&ecirc;n tuổi L&ecirc; Văn Thịnh- d&ugrave; &ocirc;ng được thờ l&agrave;m ph&uacute;c thần ở kh&ocirc;ng &iacute;t nơi!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nỗi h&agrave;m oan gần 900 năm của Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh v&agrave;o những năm cuối thế kỷ XX đ&atilde; được giới sử học nh&igrave;n nhận lại, v&agrave; c&oacute; cả một hội thảo khoa học kh&aacute; quy m&ocirc;. C&aacute;c nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu hiện đại đ&atilde; bằng nhiều g&oacute;c độ ph&acirc;n t&iacute;ch thực chất vụ &aacute;n oan n&agrave;y, trả lại sự c&ocirc;ng bằng cho L&ecirc; văn Thịnh, v&agrave; r&uacute;t ra những b&agrave;i học lịch sử cần thiết. Người đầu ti&ecirc;n b&agrave;o chữa cho LVT, đ&aacute;nh gi&aacute; c&ocirc;ng lao t&agrave;i năng lừng lẫy của &ocirc;ng l&agrave; gi&aacute;o sư Ho&agrave;ng Xu&acirc;n H&atilde;n. Nh&agrave; khoa học cho vụ &aacute;n L&ecirc; Văn Thịnh chỉ l&agrave; một sự hiểu lầm đ&aacute;ng tiếc v&agrave; giải th&iacute;ch như sau: &quot;Chuyện tr&ecirc;n đ&acirc;y ti&ecirc;u biểu cho sự m&ecirc; t&iacute;n c&oacute; ảnh hưởng lớn đến ch&iacute;nh trị ở triều L&yacute;. Sử c&ograve;n cho biết nhiều chuyện n&oacute;i rằng vua Nh&acirc;n T&ocirc;ng, cũng như c&aacute;c vua đời L&yacute; sau, rất tin ảo thuật v&agrave; dễ cảm x&uacute;c. Cho n&ecirc;n, chỉ v&igrave; một việc xảy ra thất thường, m&agrave; Văn Thịnh su&yacute;t bị chết. Về thời tiết l&uacute;c đ&oacute;, một trận m&ugrave; th&igrave;nh l&igrave;nh tới b&ecirc;n hồ l&agrave; một sự thường gặp. Nhưng với t&acirc;m thần hay bị x&uacute;c cảm của vua L&yacute; khi thấy trời tối m&agrave; m&igrave;nh c&ograve;n ở tr&ecirc;n mặt nước, th&igrave; vua đ&acirc;m ra hoảng hốt. C&oacute; lẽ L&ecirc; Văn Thịnh cũng v&igrave; thấy trời tối m&agrave; vội v&atilde; sai ch&egrave;o thuyền gấp tới để hộ vua về. Ngồi tr&ecirc;n thuyền bị tr&ograve;ng tr&agrave;nh kh&ocirc;ng vững, Văn Thịnh phải ngồi khom m&igrave;nh, tay chống v&agrave;o thuyền cho vững. H&igrave;nh d&aacute;ng tr&ocirc;ng như con hổ. Một mặt kh&aacute;c, c&oacute; lẽ Văn Thịnh cũng tin v&agrave;o c&aacute;c thuật v&agrave; c&oacute; tiếng sẵn l&agrave; đ&atilde; học được ph&eacute;p ho&aacute; hổ (từ một đạo sĩ người Đại L&yacute;). Cho n&ecirc;n, kẻ tr&ocirc;ng thấy con hổ trong thuyền lại c&agrave;ng nghi cho &yacute; muốn hại vua&quot;. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thực ra, chuyện h&oacute;a hổ xuất ph&aacute;t từ c&aacute;c đạo sĩ bắt nguồn từ thời Đường Trung Quốc truyền sang VN, v&agrave; b&ecirc;n cạnh vụ h&oacute;a hổ LVT c&ograve;n c&oacute; vụ h&oacute;a hổ L&yacute; Thần T&ocirc;ng. Ho&agrave;n to&agrave;n huyễn hoặc v&agrave; thần b&iacute;! Vậy m&agrave; n&oacute; lại c&oacute; sức sống dai dẳng trong suốt bao thế kỷ, v&agrave; chỉ đ&ocirc;i khi gợi l&ecirc;n một v&agrave;i nghi hoặc trong c&aacute;c sử gia. <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Sau những th&agrave;nh c&ocirc;ng lớn lao của L&ecirc; Văn Thịnh c&ugrave;ng với tiếng tăm lẫy lừng m&agrave; &ocirc;ng đạt được, hẳn L&ecirc; Văn Thịnh đ&atilde; trở th&agrave;nh một mối lo &acirc;u đối với&nbsp;&nbsp;triều đ&igrave;nh bấy giờ. Vua th&igrave; sợ L&ecirc; Văn Thịnh ng&agrave;y kia c&oacute; thể l&agrave;m nguy hại ng&ocirc;i b&aacute;u của m&igrave;nh; quan th&igrave; sợ L&ecirc; Văn Thịnh c&oacute; biệt t&agrave;i, c&oacute; quyền uy to lớn c&oacute; thể l&agrave;m phương hại đến địa vị m&agrave; họ đang hưởng. Phải chăng, v&igrave; thế họ đ&atilde; dựng n&ecirc;n &quot;sự kiện hồ D&acirc;m Đ&agrave;m&quot; để loại trừ một đối thủ đ&aacute;ng ngại, v&agrave; họ đ&atilde; dựa v&agrave;o sự m&ecirc; t&iacute;n trong d&acirc;n ch&uacute;ng, tạo n&ecirc;n c&acirc;u chuyện phản nghịch để c&oacute; cơ hội&nbsp;&nbsp;nhổ một c&aacute;i gai nguy hiểm trước mắt? <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Qua nhiều tranh luận, c&aacute;c nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu đ&atilde; đưa ra những l&yacute; lẽ c&oacute; sức thuyết phục vạch trần sự xảo tr&aacute; của vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m, v&agrave; dần đi tới sự thống nhất về thực chất lịch sử: vụ &aacute;n l&ecirc; Văn Thịnh phản &aacute;nh cuộc đấu tranh &yacute; thức hệ Nho- Phật- Đạo gi&aacute;o thời L&yacute;, khi m&agrave; Phật gi&aacute;o đang đạt tới mức cực thịnh ở nước ta. L&ecirc; văn Thịnh kh&ocirc;ng phải chỉ c&oacute; kẻ th&ugrave; l&agrave; giặc b&ecirc;n ngo&agrave;i, b&ecirc;n trong, &ocirc;ng c&ograve;n c&oacute; cả kẻ th&ugrave; tư tưởng. Vụ &aacute;n ho&aacute; hổ chỉ l&agrave; một m&agrave;n kịch phản &aacute;nh cuộc xung đột giữa hai hệ tư tưởng một b&ecirc;n l&agrave; Nho gi&aacute;o m&agrave; L.V.Thịnh l&agrave; người đại diện, v&agrave; một b&ecirc;n kh&aacute;c do những người s&ugrave;ng Phật gi&aacute;o ủng hộ- trong đ&oacute; c&oacute; cả th&aacute;i hậu Ỷ Lan v&agrave; vua L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng. Đ&oacute; cũng l&agrave; tấn bi kịch của một b&ecirc;n l&agrave; vị th&aacute;i sư hết l&ograve;ng cống hiến t&agrave;i năng nhiệt huyết cho sự nghiệp quốc gia, một b&ecirc;n l&agrave; ho&agrave;ng tộc c&ugrave;ng đ&aacute;m quan lại qu&yacute; tộc chỉ quanh quẩn với quyền lợi của ch&iacute;nh m&igrave;nh! Việc quan th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh đi theo con đường Nho gi&aacute;o để quản l&yacute; đất nước vấp phải tinh thần Phật gi&aacute;o pha m&agrave;u sắc ma thuật của đạo gi&aacute;o đang bắt đầu lộng h&agrave;nh v&agrave; &aacute;p đảo trong x&atilde; hội. Thất bại của L&ecirc; văn Thịnh l&agrave; c&oacute; t&iacute;nh tất yếu, v&agrave; trong lịch sử L&yacute;- Trần- L&ecirc;- Nguyễn, &ocirc;ng kh&ocirc;ng phải l&agrave; người duy nhất chịu c&aacute;i &aacute;n n&agrave;y! Lần trang sử cũ, ta thấy c&oacute; nhiều bản &aacute;n &quot;huyễn hoặc&quot; tương tự, kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u nh&acirc;n t&agrave;i quốc gia bị huỷ diệt. Trong c&aacute;c triều đại phong kiến lịch sử cổ kim thế giới, những đại c&ocirc;ng thần bị lưu đ&agrave;y, t&agrave;n s&aacute;t như L&ecirc; Văn Thịnh kh&ocirc;ng hiếm; c&acirc;u n&oacute;i &quot;thỏ chết, ch&oacute; săn bị thịt, chim hết, cung bị xếp x&oacute;&quot; v&ocirc; t&igrave;nh trở th&agrave;nh lời than thở định mệnh.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;C&oacute; kh&ocirc;ng &iacute;t nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu hiện đại đ&atilde; qua vụ &aacute;n n&agrave;y ph&ecirc; ph&aacute;n lối ch&eacute;p sử bưng b&iacute;t, sao ch&eacute;p v&agrave; lệ thuộc thần quyền của phần đ&ocirc;ng sử gia phong kiến- kể cả những tr&iacute; tuệ lỗi lạc nhất.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhưng sử s&aacute;ch, ngay cả kẻ th&ugrave; của L&ecirc; văn Thịnh ở trong triều, cũng kh&ocirc;ng thấy viết một d&ograve;ng n&agrave;o phủ định t&agrave;i năng v&agrave; c&ocirc;ng lao của &ocirc;ng. L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng muốn minh oan cho &ocirc;ng, nhưng &ocirc;ng đ&atilde; qua đời..Triều đ&igrave;nh phong kiến c&aacute;c thời sau đ&atilde; cho soạn thần t&iacute;ch về c&ocirc;ng trạng của &ocirc;ng v&agrave; nhiều lần ban sắc phong&hellip;Sau vụ &aacute;n, t&ecirc;n tuổi &ocirc;ng vẫn được khắc tr&ecirc;n bia đ&aacute; bảng v&agrave;ng ở Văn Miếu tỉnh Bắc Ninh. Những t&aacute;c gia lớn như Ng&ocirc; Sĩ Li&ecirc;n, Phan Huy Ch&uacute;, L&ecirc;&nbsp;&nbsp;Qu&yacute; Đ&ocirc;n, Ng&ocirc; Th&igrave; Sĩ, v.v. đều ghi r&otilde; LVT l&agrave; người đỗ đầu khoa thi Minh kinh b&aacute;c sĩ đầu ti&ecirc;n, v&agrave; c&oacute; c&ocirc;ng lớn trong việc đ&ograve;i đất cho quốc gia. Trong bộ s&aacute;ch Đại Việt th&ocirc;ng sử của nh&agrave; b&aacute;c học L&ecirc; Qu&yacute;&nbsp;&nbsp;Đ&ocirc;n c&oacute; c&aacute;c quyển viết về những kẻ nghịch thần nhưng kh&ocirc;ng hề n&oacute;i tới LVT!<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&agrave; trong d&acirc;n gian, từ xa xưa người d&acirc;n đ&atilde; c&oacute; c&aacute;ch nh&igrave;n nhận tr&aacute;i ngược hẳn so với c&aacute;c sử gia ch&iacute;nh thống về vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m. Tại th&ocirc;n Bảo Th&aacute;p, x&atilde; Đ&ocirc;ng Cứu, huyện Gia B&igrave;nh, trong đền thờ L&ecirc; Văn Thịnh c&oacute; một pho tượng thật kỳ lạ: Rồng đ&aacute; vừa lộ thi&ecirc;n c&aacute;ch đ&acirc;y mười mấy năm c&oacute; k&iacute;ch cỡ m&agrave; theo c&aacute;c nh&agrave; khảo cổ khẳng định l&agrave; con rồng cổ lớn nhất Đ&ocirc;ng Nam &Aacute;! Người d&acirc;n ở đ&acirc;y đ&atilde; sửng sốt khi t&igrave;m thấy một pho tượng bằng đ&aacute; nguy&ecirc;n khối tạc h&igrave;nh một con rồng lớn trong tư thế &quot;miệng cắn th&acirc;n, ch&acirc;n x&eacute; m&igrave;nh&quot; từng ch&igrave;m s&acirc;u trong l&ograve;ng đất h&agrave;ng trăm năm nay. Pho tượng to&aacute;t l&ecirc;n nỗi đau đớn, phẫn uất... Nh&agrave; văn Nguy&ecirc;n Ngọc c&oacute; những d&ograve;ng cảm nghĩ s&acirc;u sắc đầy rung động về con rồng đ&aacute; n&agrave;y như sau: &quot;Hai tai rồng được tạc rất r&otilde;, b&ecirc;n tai phải rỗng, th&ocirc;ng, tai tr&aacute;i lại bịt k&iacute;n. Dường như từ ngh&igrave;n năm trước, con người t&agrave;i ba xuất ch&uacute;ng m&agrave; số phận đau thương đ&oacute; đ&atilde; dự liệu được bao tiếng thị phi của c&aacute;c thế hệ nối tiếp người đời, &ocirc;ng muốn chỉ nghe một nửa, một nửa khinh bỉ gạt ra ngo&agrave;i tai...C&oacute; lẽ trong lịch sử nghệ thuật Đ&ocirc;ng T&acirc;y, chưa bao giờ nỗi oan c&acirc;m lặng ngh&igrave;n năm của con người lại được thể hiện quyết liệt, dữ dội đến thế. Đấy l&agrave; bức tượng ch&acirc;n dung kỳ lạ của một con người, vị th&aacute;i sư t&agrave;i ba v&agrave; h&agrave;m oan L&ecirc; Văn Thịnh...&quot;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ng&ocirc;i đền ở sườn n&uacute;i Thi&ecirc;n Thai vốn l&agrave; nh&agrave; học của &ocirc;ng thuở thiếu thời. D&acirc;n gian vẫn gọi l&agrave; đền thờ Quan Trạng. Tại đ&acirc;y, t&ocirc;i được &ocirc;ng thủ đền thận trọng mở h&ograve;m bọc lụa cho xem (v&agrave; cho cả quay phim) bản Ngọc phả c&ugrave;ng c&aacute;c đạo sắc phong. Ngọc phả do sử thần Nguyễn B&iacute;nh, quan H&agrave;n l&acirc;m viện Đ&ocirc;ng c&aacute;c đại học sĩ bi&ecirc;n soạn v&agrave;o năm 1572, khẳng định LVT l&agrave; một vị c&ocirc;ng thần của triều L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng, v&agrave; cho biết về gia thế, cuộc đời, sự nghiệp của &ocirc;ng. Về sự kiện hồ D&acirc;m Đ&agrave;m, Ngọc phả cho hay: &quot;Vua L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng ng&agrave;y thường du ngoạn ở hồ D&acirc;m Đ&agrave;m, kh&ocirc;ng hay đo&aacute;i đến việc triều ch&iacute;nh. &Ocirc;ng b&egrave;n h&oacute;a ra hổ để cho vua sợ. Bất đồ việc bị lộ, &ocirc;ng b&egrave;n &quot;h&oacute;a gia vi tự&quot; (biến nh&agrave; th&agrave;nh ch&ugrave;a). Vua thưởng &ocirc;ng l&agrave; bậc đại thần chẳng giết, đem đ&agrave;y ra trại Thao giang&quot;. Như vậy l&agrave;, tuy c&ograve;n ảnh hưởng về c&aacute;ch nghĩ truyền thống như: LVT h&oacute;a hổ, bởi &ocirc;ng sinh năm Canh Dần- năm hổ, b&igrave;nh sinh lại c&oacute; d&aacute;ng ngồi như hổ, nhưng bản Ngọc phả đ&atilde; cho ta thấy tấm l&ograve;ng trung qu&acirc;n &aacute;i quốc của vị đại c&ocirc;ng thần, phủ nhận h&ugrave;ng hồn c&aacute;i tội &acirc;m mưu giết vua đoạt ng&ocirc;i từng chụp xuống đầu &ocirc;ng trước đ&oacute; 5 thế kỷ! C&aacute;c vua hai triều L&ecirc; - Nguyễn đ&atilde; ban 10 đạo sắc phong, cho nh&acirc;n d&acirc;n Bảo Th&aacute;p qu&ecirc; hương LVT dựng đ&igrave;nh v&agrave; lập đền, thờ &ocirc;ng l&agrave;m thần ho&agrave;ng l&agrave;ng. Nhiều đại tự v&agrave; c&acirc;u đối ca ngợi c&ocirc;ng trạng v&agrave; đức độ của &ocirc;ng. Ti&ecirc;u biểu l&agrave; hai c&acirc;u đối: &quot;Bắc triều phụng sứ v&ocirc; song sĩ - Nam quốc khai khoa đệ nhất nh&acirc;n&quot; (Phụng chỉ đi sứ triều phương Bắc kh&ocirc;ng c&oacute; người thứ hai như v&acirc;ỵ- Mở đầu cho nền học vấn Nước Nam như &ocirc;ng th&igrave; chỉ c&oacute; một) B&agrave;i vị &ldquo;L&ecirc; Th&aacute;i sư Đại vương&rdquo;, biển gỗ &ldquo;&Acirc;n tứ vinh quy&rdquo; v&agrave; tượng thờ LVT cho thấy sự s&ugrave;ng k&iacute;nh l&acirc;u đời của nh&acirc;n d&acirc;n cũng như sự trọng vọng của c&aacute;c triều L&ecirc; - Nguyễn đối với &ocirc;ng.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ograve;n ngay b&ecirc;n cạnh đền l&agrave; ng&ocirc;i ch&ugrave;a l&agrave;ng, mang t&ecirc;n &quot;Th&aacute;i sư tự&quot; -&nbsp;&nbsp;để ghi nhớ sự t&iacute;ch &quot;h&oacute;a gia vi tự&quot;. Tấm bia đ&aacute; &ldquo;Th&aacute;i sư tự bi k&yacute;&rdquo; cho ch&uacute;ng ta biết th&ecirc;m nhiều về gia thế v&agrave; th&acirc;n phận của LVT. <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mười l&agrave;ng thuộc c&aacute;c x&atilde; Đ&ocirc;ng Cứu, x&atilde; Đại Lai, x&atilde; Song Giang, x&atilde; Giang Sơn- những nơi &ocirc;ng dạy học xưa kia cũng đều t&ocirc;n &ocirc;ng l&agrave;m ph&uacute;c thần, thờ th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng, v&agrave; h&agrave;ng năm c&ugrave;ng nhau mở lễ hội chung ở Bảo Th&aacute;p gọi l&agrave; hội Thập đ&igrave;nh v&agrave;o ng&agrave;y 7 th&aacute;ng gi&ecirc;ng &Acirc;m lịch...Tại qu&ecirc; mẹ &ocirc;ng thuộc x&atilde; C&aacute;ch Bi, huyện Quế V&otilde;, &ocirc;ng cũng được t&ocirc;n thờ th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng, c&oacute; lễ hội tưởng nhớ h&agrave;ng năm. Giới ch&iacute;nh thống của c&aacute;c triều đại c&oacute; thể sai, chứ d&acirc;n gian bao giờ cũng s&aacute;ng tỏ minh triết, c&ocirc;ng tội bao giờ cũng ph&acirc;n minh v&agrave; độ lượng. Ngay l&uacute;c sương m&ugrave; nhấn ch&igrave;m ch&iacute;nh sử, th&igrave; người d&acirc;n vẫn lặng lẽ trong sương m&ugrave; l&agrave;m những việc minh oan v&agrave; đền b&ugrave; cho người ch&acirc;n ch&iacute;nh.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cạnh ch&ugrave;a B&uacute;t Th&aacute;p nổi tiếng ở th&ocirc;n Đ&igrave;nh Tổ, x&atilde; Đ&igrave;nh Tổ- huyện Thuận Th&agrave;nh, c&oacute; ng&ocirc;i Đ&igrave;nh hiện c&ograve;n lưu giữ 11 sắc phong của c&aacute;c triều đ&igrave;nh phong kiến, c&ugrave;ng nhiều đại tự, c&acirc;u đối đ&aacute;nh gi&aacute; c&ocirc;ng lao của LVT, như: &quot;Tiền triều lương sứ &quot;- &quot;Khai quốc trạng nguy&ecirc;n&quot;, đặc biệt l&agrave; vế đối: &quot;Nam thi&ecirc;n hiển th&aacute;nh như trường v&acirc;n, như tinh, như nhật, ức ni&ecirc;n linh t&iacute;ch trấn li&ecirc;n đ&agrave;m&quot; (Trời Nam th&aacute;nh hiện tựa m&acirc;y d&agrave;i, tựa sao s&aacute;ng, tựa mặt trời, vạn năm linh hồn lưu lại chốn hồ sen). Ở nơi LVT dừng ch&acirc;n tr&ecirc;n đường về qu&ecirc; cha rồi mất, t&ocirc;i đ&atilde; được người d&acirc;n Đ&igrave;nh Tổ x&uacute;c động kể cho nghe về sự kiện n&agrave;y. Xưa kia, đ&acirc;y l&agrave; l&agrave;ng Điềng, sau được đổi t&ecirc;n l&agrave; Đ&igrave;nh Tổ để ghi nhớ về LVT. B&ecirc;n dấu vết c&ograve;n lại của s&ocirc;ng D&acirc;u xưa, t&ocirc;i bồi hồi nghĩ tới tấm l&ograve;ng người d&acirc;n Đ&igrave;nh Tổ đ&atilde; chăm s&oacute;c LVT trong giờ ph&uacute;t cuối đời, v&agrave; m&atilde;i m&atilde;i tr&ocirc;ng coi phần mộ của &ocirc;ng như một vị đại &acirc;n đại đức... <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ocirc;ng đức ngời s&aacute;ng v&agrave; nỗi h&agrave;m oan c&ugrave;ng số phận bi thảm của th&aacute;i sư LVT đ&atilde; được l&agrave;m s&aacute;ng tỏ trong nhiều b&agrave;i tham luận ở Hội thảo khoa học về danh nh&acirc;n LVT taị H&agrave; Bắc th&aacute;ng 10 năm 1993. Song, vẫn c&ograve;n rất nhiều việc cần phải l&agrave;m để cuộc đời v&agrave; sự nghiệp của danh nh&acirc;n LVT tỏa rộng ảnh hưởng đối với đời sống tinh thần của nh&acirc;n d&acirc;n cả nước. Đến bao giờ mới c&oacute; được một ng&ocirc;i trường, một đường phố, một nh&agrave; văn h&oacute;a... mang t&ecirc;n L&ecirc; Văn Thịnh?<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Tr&ecirc;n s&oacute;ng nước của hồ M&ugrave; Sương năm xưa đang chuyển dần v&agrave;o m&agrave;n sương x&aacute;m xịt, t&ocirc;i lại h&igrave;nh dung sương Hồ T&acirc;y tan hẳn, đ&uacute;ng hơn l&agrave; c&aacute;c l&agrave;n sương cứ cuộn v&agrave;o nhau v&agrave; cuốn về bờ xa, để lại một mặt hồ quang minh, vạn vật đều tỏ rạng, sắc n&eacute;t... V&agrave; t&ocirc;i lại th&ecirc;m một lần nữa cảm th&ocirc;ng với nỗi đau oan ức của danh nh&acirc;n lịch sử suốt gần 10 thế kỷ qua, c&agrave;ng th&ecirc;m thấm th&iacute;a v&agrave;o niềm tin ở lẽ c&ocirc;ng bằng của cuộc đời n&agrave;y&hellip;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; H&agrave; Nội - Bắc Ninh, cuối năm 2011<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>
